Trần Tri Tiết bảo sẽ về quê đón Tết cùng tôi, tôi khó lòng từ chối.

Bởi tôi đã gặp bố mẹ anh ấy rồi, một cặp vợ chồng trung niên phong độ nho nhã, hoàn toàn không giống hình ảnh "nhà quê" mà Trần Tri Tiết từng miêu tả.

Về sau tôi mới biết, "nhà quê" trong miệng anh ấy chỉ đơn thuần là hộ khẩu nông thôn.

"..."

Thế là năm đó, Trần Tri Tiết theo tôi chuyển tàu điện - tàu hỏa - xe khách - xích lô đầu làng các kiểu, phì phò lết về đến thôn.

Trần Tri Tiết: "Đi, dẫn anh đi cho lợn ăn nào."

"..."

Trại lợn của bố mẹ tôi cũng đã mở rộng, ki/ếm được kha khá.

Trần Tri Tiết không được cho lợn ăn, nhưng được tham gia lễ mổ lợn và dự tiệc thịt lợn.

Bố tôi cười ha hả: "Chàng trai trẻ khỏe thật đấy."

Chuyến về quê này, gặp ai Trần Tri Tiết cũng tự giới thiệu là chàng rể cả nhà tôi.

Tôi ngậm hờn không nói nên lời.

"Hồ Tiểu Tú, em theo anh từ năm 16 tuổi, không lẽ em không định cho anh danh phận gì sao?"

"18 tuổi!" Tôi vội bịt miệng anh lại.

Anh chàng chẳng biết ngại là gì.

Năm đó Trần Tri Tiết theo tôi chuyển tàu điện - tàu hỏa - xe khách - xích lô đầu làng các kiểu, phì phò lết về đến thôn.

Một ngày sau khi kết hôn, tôi dọn dẹp phòng sách của Trần Tri Tiết và phát hiện cuốn album ảnh.

Bên trong toàn ảnh thời nhỏ của anh.

Đang xem say sưa thì bỗng nhìn thấy một tấm ảnh ngoài dự kiến.

Đó là bức ảnh chụp chung của lũ thiếu niên đen nhẻm cùng những người lớn có làn da khác hẳn họ.

Dưới ảnh ghi chú trắng đen rõ ràng: 【Hoạt động từ thiện "Kế hoạch Nhiên Tinh" - Công ty TNHH Mục Sơn】

Trong tấm ảnh, tôi nhận ra chính mình năm 17 tuổi.

Hồi ấy trong làng đồn có công ty mang quỹ giáo dục về, cán bộ thôn hớn hở dẫn học sinh tiểu học và trung học đi làm thủ tục. Tôi không biết lúc đó công ty từ thiện là ai, nhưng nhớ rõ khoảnh khắc chụp ảnh này.

Những cô chú anh chị ấy rất hiền hậu, tiền hỗ trợ cũng trao tận tay, nhờ vậy tôi mới có động lực thi đại học.

Bao năm qua đi, nhìn tấm ảnh này, những chi tiết bị lãng quên bỗng ùa về.

Công ty TNHH Mục Sơn chính là gia nghiệp nhà Trần Tri Tiết.

Không lâu sau khi tôi than thở cùng anh về khó khăn, vận may đã đến, nào ngờ chính là anh.

Suốt bao năm dài, phát hiện này khiến lòng tôi dậy sóng.

Người được giúp đỡ không chỉ mình tôi, mà còn ba đứa em, cùng bao trẻ em các làng lân cận.

Giáo dục đã mang đến nhiều đổi thay, quê hương tôi giờ đã khoác áo mới.

Số phận tôi cũng hoàn toàn thay đổi.

Tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, Trần Tri Tiết vận vest bước vào, ngơ ngác nhìn tôi: "Sao mắt đỏ thế?"

Ánh mắt anh lướt xuống, dừng lại ở cuốn album trên tay tôi.

Giây lát sau, anh bật cười: "Sao em lục được tấm này ra vậy?"

Tôi ôm chầm lấy anh, siết thật ch/ặt.

"Sao anh không nói với em?"

Trần Tri Tiết cúi xuống nhìn tôi: "Anh đâu làm gì to t/át. Chỉ là hồi đó mẹ anh muốn làm từ thiện nâng cao danh tiếng công ty, anh đề xuất khu vực nhà em, phần việc còn lại đều do họ tự lo. Sau này em đỗ Hoa Thanh, họ có trao học bổng đúng không?"

Tôi gật đầu.

Anh mỉm cười: "Câu chuyện của em được truyền thông nội bộ công ty chúng anh nhắc mãi, uy tín doanh nghiệp tăng, kinh doanh thuận lợi, đôi bên cùng có lợi cả mà."

"Hồi đó... anh đã biết em trông thế nào chưa?" Tôi ngẩng lên hỏi.

"Biết chứ, đôi mắt long lanh."

Tôi vẫn ôm ch/ặt anh: "Làm sao đây, em yêu anh quá."

Bất chợt cảm xúc dâng trào, tôi càng thêm biết ơn vì đã gặp được Trần Tri Tiết trong đời.

Anh khẽ hôn lên trán tôi: "Cảm ơn em, anh cũng yêu em nhiều lắm."

Ngoại truyện (Lời thủ thỉ của Trần Tri Tiết)

Năm 16 tuổi, tôi phát hiện một ngọn cỏ bé nhỏ mọc trong kẽ đ/á.

Thấy cỏ đáng yêu, tôi bèn tưới chút nước.

Ánh nắng chiếu xuống, ngọn cỏ vươn mình lớn mạnh.

Tôi cứ thế ngắm nhìn ngọn cỏ của mình, theo năm tháng hóa thành cây cổ thụ.

Tôi kiêu hãnh nói với mọi người: "Đây là cây tôi chứng kiến từ lúc nó còn bé!"

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhân Viên Giao Hàng Bia Đỡ Đạn Và Kẻ Sát Nhân

Chương 9
Tôi là một nhân viên giao hàng. Khi tôi vừa dựa vào tốc độ tay để giành được một đơn hàng chạy vặt mua bao cao su với thù lao một trăm tệ, tôi còn chưa kịp thầm vui vẻ được hai giây thì đã bàng hoàng phát hiện địa chỉ nhận hàng lại là nhà bạn trai mình. Lúc xách dao phay lao vào thang máy, bên trong còn có một người đàn ông mặc áo mưa, trên tay hắn xách một cây búa lớn. Tôi vừa định vươn tay ra bấm số tầng, trước mắt bỗng nhiên hiện lên vài dòng chữ ngoằn ngoèo. [Nữ phụ bia đỡ đạn lên sàn rồi sao? Chính là cô bạn gái cũ cứ bám riết lấy nam chính không buông ấy.] [Đệt, bên cạnh là kẻ sát nhân trong cốt truyện ẩn kìa! Mới màn đầu tiên mà đã kích thích thế này rồi?] [Cô ta sắp trở thành hồn ma chết oan đầu tiên rồi. Đợi nam chính phát hiện ra thi thể, anh ấy sẽ nổi điên lên trả thù và giết chết kẻ sát nhân.] [Nhưng lúc này không phải nam chính đang ở cùng với nữ chính được định sẵn sao?] [Các người thì hiểu cái gì, ánh trăng sáng chết đi mới là vũ khí sát thương tối thượng~] Ngón tay đang định bấm thang máy của tôi cứng đờ giữa không trung. Cánh cửa sáng bóng như gương phản chiếu lại cái bóng phía sau, người đàn ông mặc áo mưa đang lặng lẽ giơ búa lên, bóng tối bao trùm lấy sau gáy tôi. Ngay giây phút luồng gió từ cây búa giáng xuống, tôi vội vã xoay người lại, nhưng tay không hề vung dao mà đập mạnh lên vai hắn. "Ông anh, thương lượng chút chuyện nhé." Động tác của hắn khựng lại. "Có thể để tôi đi làm thịt đôi cẩu nam nữ kia trước." Tôi nắm chặt cán dao, nghiến răng nghiến lợi nói: "Rồi quay lại ăn búa của anh được không?" "?"
Báo thù
Bất Tử
Boys Love
0
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất
50 tệ gọi ba Chương 11