Đào Đào toàn thân r/un r/ẩy.
"Không phải... không phải... không phải của nô tài.
"Là do Thục Phi nương nương ban cho Thế tử Vũ Dương Hầu."
Gia tộc họ Trương được phong tước hiệu Vũ Dương Hầu.
Thế tử Vũ Dương Hầu chính là Trương Hoài Cẩn - người đã từng đính ước với ta.
Mũi nhọn hướng về ta, Tiêu Yến vẫn duy trì tư thế thư thái như cũ, nghịch ngợm hòn ngọc bội bên hông, không lộ chút tâm tư.
Thẩm Hoài Ngọc khẽ mỉm cười.
"Một cung nữ nhỏ bé thế này làm sao dám, hóa ra là thế thân cho Thục Phi chịu tội thay."
Nàng ta giờ đây đã bỏ hết vẻ hiền lương độ lượng ban nãy, thoải mái hơn hẳn.
Ta bình tĩnh đáp: "Chỉ dựa vào một chiếc phát quan không rõ ng/uồn gốc cùng lời khai m/ập mờ của tỳ nữ mà muốn buộc tội thần thiếp tư thông?
"Huống hồ, Hoàng hậu nương nương sao lại tỏ ra sốt sắng đến thế?"
Thẩm Hoài Ngọc trừng mắt nhìn ta.
"Bổn cung công minh hỏi chuyện, trong mắt ngươi lại thành sốt sắng? Thục Phi đổ ngược vạ, chẳng phải là làm việc x/ấu nên sợ gậy ông đ/ập lưng ông?"
Nàng lập tức đứng dậy tạ tội với Tiêu Yến.
"Đều do thần thiếp sơ suất, mong Bệ hạ xem mặt mũi Trấn Quốc công phủ mà khoan dung với Thục Phi."
Đây rõ ràng đã định tội ta rồi.
Tiêu Yến không đếm xỉa đến nàng, mà nhìn thẳng vào ta.
"Trẫm từng nghe nói, ngươi và Trương Hoài Cẩn từng có hôn ước."
Ta cúi đầu ủ rũ:
"Bệ hạ không tin thần thiếp rồi.
"Phụ mẫu sắp đặt, mối mai dàn xếp, nhưng lục lễ một lễ cũng chưa đủ, chỉ là lời đùa của trưởng bối, sao có thể coi là thật?"
Tiêu Yến nắm lấy tay ta: "Trẫm không có ý đó.
"Chỉ muốn làm rõ mọi chuyện để gỡ bỏ hiểu lầm, rửa sạch thanh danh cho ngươi."
Lúc này hắn vẫn chưa nghi ngờ ta, Thẩm Hoài Ngọc lại nhíu mày liếc Hiền Phi.
Hiền Phi tỏ vẻ ngập ngừng.
"Thần thiếp nhớ ra một chuyện, không biết nên nói hay không."
Nàng ấp úng: "Trước đây, Thẩm nhị tiểu thư Hoài Bích từng đến khóc lóc với thần thiếp, nói rằng tình cảm vợ chồng với Tiểu Trương tướng quân không hòa thuận. Trong phòng Tiểu Trương tướng quân quanh năm treo một bức Quan Âm tượng, dung mạo lại hao hao giống..."
Giọng Hiền Phi đầy ẩn ý, không cần nói rõ cũng biết là giống ai.
Bàn tay nắm ta ban nãy đột nhiên siết ch/ặt, rồi khéo léo buông ra.
"Tuyên hai vợ chồng họ vào cung."
Tiêu Yến ra lệnh.
Trong thời gian chờ đợi, ta thẩm vấn Đào Đào.
"Ngươi nói bổn cung đưa đồ vật cho ngươi, vậy là lúc nào, ở đâu, dặn dò những gì?
"Đã muốn chuyển đồ ra ngoài, vậy ngươi định nhờ tay ai, dùng đường nào?"
Đào Đào bị ta dọa đến mức chỉ biết khóc lóc.
"Nô tài... nô tài không biết gì, chỉ nghe theo lệnh nương nương thôi."
Thẩm Hoài Ngọc xen vào: "Ngươi trông như muốn ăn tươi nuốt sống người ta, làm sao nó dám nói? Sao? Định hăm dọa nhân chứng?"
Ta không khách khí đáp trả:
"Trước mặt không chịu nhận tội, đợi đến khi vào Dạ Đình chịu hình, ký vào lời khai giả rồi bị khử khẩu, lúc đó mới đáng tin sao?"
Hai bên đang tranh cãi không ngừng thì bên ngoài có người bẩm báo:
"Thế tử Vũ Dương Hầu cùng phu nhân đã tới."
Thẩm Hoài Bích vừa bước vào đã quỵ xuống:
"Mong Bệ hạ và nương nương minh xét cho thần nữ.
"Thần nữ tự hỏi lòng, từ khi về nhà họ Trường, trên hiếu thuận cha mẹ, dưới dạy dỗ con cháu, với phu quân mỗi ngày đều hết lòng, nào ngờ lại bị nh/ục nh/ã thế này!"
Tay nàng run nhẹ, một cuộn họa triển khai ra.
Trên đó là tượng Quan Âm đứng trên đài sen.
"Lông mày, mắt, mũi, môi, đều do Trương Hoài Cẩn tỉ mỉ vẽ từng nét. Bệ hạ hãy xem dung mạo này, rõ ràng giống Khương... giống Thục Phi như đúc.
"Thần nữ vốn định nhẫn nhục chịu đựng việc x/ấu hổ trong nhà, chỉ vô tâm kể với Hiền Phi nương nương một lần. Nào ngờ hai người họ càng ngày càng quá đáng, giờ còn không yên phận, không thể không tố cáo ra."
Thẩm Hoài Ngọc đ/au lòng nói: "Đồ ngốc."
Nàng ôm Thẩm Hoài Bích vào lòng, Thẩm Hoài Bích khóc nức nở trông thật đáng thương.
Thẩm Hoài Ngọc nói tiếp:
"Hai người đã có tình ý với nhau, sao còn làm khổ người khác? Em gái ta từ nhỏ đã chịu nhiều thiệt thòi, không được như Thục Phi là quý nữ danh gia, nhưng cũng là báu vật trong lòng ta, há để các ngươi nhục mạ?
"Miệng thì đầy nhân nghĩa, nhưng toàn là lũ lang sói đội lốt người, ăn lộc vua mà còn làm chuyện bẩn thỉu, hai người có xứng đáng với sự tín nhiệm của Bệ hạ không?"
Lúc này nàng đã nhập vai kẻ chính nghĩa phẫn nộ, đ/au đáu danh dự cho chồng và em gái.
Khiến ta chợt nhớ lại nhiều chuyện cũ.
Xưa kia, hễ Thẩm Hoài Bích khóc lóc vài giọt nước mắt trước anh chị, lại ấp úng nói mình vô dụng không làm vừa lòng phu quân.
Thế là mọi tội lỗi đều đổ lên đầu ta.
Thẩm Hoài Ngọc vì muốn trả th/ù cho em gái, đã phái cung m/a ma đến giám sát ta chép "Nữ Giới".
Hơi dừng tay hay nét chữ hơi không ngay ngắn, lập tức bị đ/á/nh bằng roj.
Chiếc roj gỗ dài hơn một thước đ/ập mạnh vào lòng bàn tay.
Lúc ấy ta đ/au đến mức chảy nước mắt.
Tên m/a ma giả vờ sợ hãi: "Phu nhân khóc cho ai xem? Lão nô đâu dám, lập tức sẽ bẩm báo Hoàng hậu nương nương, nói rằng phu nhân thân thể quý giá, không chịu nổi hình ph/ạt."
Đợi khi chúng thêm mắm thêm muối đồn đại ra ngoài, ta đã thành kẻ d/âm phụ phản bội chồng.
Danh dự ta tan nát, còn phải cảm tạ Thẩm Hoài An không bỏ rơi ta.
Hắn trở thành chàng trai tình nghĩa nhất thiên hạ.
Từ đó, hắn chiếm đoạt gia sản của ta - kẻ d/âm phụ - càng thêm yên tâm, danh chính ngôn thuận.
"Xin Bệ hạ rõ cho, người trong bức họa này không phải Thục Phi nương nương, mà là mẫu thân của thần."
Lời vừa dứt, hai chị em họ Thẩm sững sờ.
"Trên đầu lông mày trái trong bức họa có một vết tích, đây là vết s/ẹo năm xưa mẫu thân vì bảo vệ Thái hậu mà va trán. Đặc điểm rõ ràng như vậy, thần không thể nhận nhầm được."
Phía đuôi mắt tượng Quan Âm quả nhiên có một vết đ/ứt nhỏ, không để ý kỹ khó lòng phát hiện.
"Hẳn là mẫu thân quá cố và Thục Phi nương nương đều là người nhân từ, tướng mạo do tâm sinh nên nét từ bi trong bức họa mới khiến nội nhân hiểu lầm."
Trương Hoài Cẩn đứng thẳng người, bình tĩnh đáp.
Năm xưa dưới thời Tiên đế, có lần b/ắn pháo hoa bất cẩn khiến tia lửa rơi vào Thú viện.
Khi ngựa hoảng lo/ạn, mọi người đều hỗn lo/ạn.
Mẫu thân của Tiêu Yến khi ấy chỉ là một Tiểu nghi tần vị thấp, xung quanh không ai giúp đỡ, suýt nữa bị ngựa xéo.
May nhờ Trương phu nhân có mặt kéo bà ra, mới thoát nạn.