Những kẻ đi/ên từ bệ/nh viện t/âm th/ần vượt ngục, chạy đến cư/ớp căn hộ này, cuối cùng vì chia chác bất hòa mà gi*t hại lẫn nhau.

Nhưng khi hoàn tất mọi chuyện, lúc quay đầu lại chúng tôi mới nhận ra.

Tề Thiên đã biến mất.

12

Cảnh sát đến phong tỏa tòa nhà ngay sau đó.

Việc bệ/nh nhân t/âm th/ần trốn trại gi*t người vốn đã là chuyện khó tin nhưng lại có lý. Chỉ có điều Tề Thiên như bốc hơi khỏi mặt đất, không tìm thấy dấu vết đâu cả, thậm chí không rõ hắn trốn đi từ lúc nào.

Nhờ bà chủ nhà báo trước, cuộc điều tra không đi sâu, những nơi như tầng hầm cũng không được khám xét kỹ.

Tôi mang những bức thư đe dọa đến đồn cảnh sát, họ lại tỏ ra thương hại tôi.

"Cô bé khổ thân, vừa thoát khỏi tên khốn ấy lại gặp phải lũ đi/ên này."

Tôi giả vờ khúm núm cúi đầu, rơi vài giọt nước mắt cá sấu.

"Những thư đe dọa này tạm giữ lại đây, tổng cộng 9 bức, không thiếu chứ?"

Nghe câu đó, tôi gi/ật b/ắn người, không tin nổi nhìn thẳng vào họ.

Đúng là 9 bức.

Nhưng...

Sáng nay tôi vừa đếm, chỉ có 8 bức thôi.

Cái bức thừa ra từ đâu?

Gáy tôi dựng đứng, tay vô thức sờ vào túi áo khoác. Trong đó luôn để thẻ sinh viên và thẻ ra vào trường.

Giờ đã biến mất sạch sẽ.

Sau khi Tề Thiên mất tích, chúng tôi lục soát khắp tòa nhà, chỉ trừ một nơi.

Phòng tôi.

Sống lưng lạnh toát, tôi vội vã quay về. Căn phòng bừa bộn k/inh h/oàng, quần áo sách vở vương vãi khắp nơi, đặc biệt là sách giáo khoa và giấy tờ tùy thân.

Mọi thứ liên quan đến thông tin cá nhân của tôi đều bị khoanh tròn chữ X bằng bút đỏ.

Trên gương nhà tắm, ai đó viết một dòng chữ:

"Hehe, đợi anh nhé."

13

Nhìn dòng chữ m/áu lạnh đó, tôi r/un r/ẩy trong phòng ngủ.

Không phải vì sợ hãi, mà vì phấn khích.

Câu chuyện giữa chúng tôi vốn chưa kết thúc, nhưng hồi cuối...

Nhất định phải do tay tôi băm vằm hắn ra.

Mấy hôm sau, tôi phải tăng ca đến khuya ở trường. Đúng lúc ra về, cả trường đột nhiệt mất điện.

Mấy giáo viên hét thất thanh, ôm nhau nói không dám ra ngoài.

Đang nói, mặt họ càng tái mét. Hành lang vang lên tiếng kim loại cào xước sàn nhà, cùng bước chân nặng nề đang tiến lại gần.

"Có người đến kia!"

Bóng người từ từ lộ ra dưới ánh trăng, lưỡi d/ao lạnh lẽo nhoáng sáng.

"Gì thế! Hắn cầm d/ao!"

Mọi người rú lên, co rúm sau bàn làm việc.

Dưới ánh trăng, bước chân càng lúc càng gần, cuối cùng lộ ra khuôn mặt âm hiểm của Tề Thiên.

"Hehe, anh đến đây."

Chưa kịp phản ứng, hắn đã xông tới! Nhưng ngay sau đó, cả người lẫn d/ao đ/ập phịch xuống đất.

Tiếp theo là tiếng thét chói tai:

"Á á á! Chân tao!"

Dưới ánh trăng, chân hắn kẹp trong cái bẫy thú, dù đi ủng dày vẫn rỉ m/áu.

Tôi đứng cách đó vài mét, cười ngặt nghẽo.

"Mày dám đến thật đấy! Đúng là đồ hội chứng siêu nam, gan to thật!"

Hắn trợn mắt nhìn tôi, dùng d/ao cạy bẫy, lảo đảo đứng dậy.

"Mày tưởng mấy cái bẫy chuột này c/ứu được mày?"

"Tối nay là đêm tận số của mày!"

Thấy không, điểm chung của mấy tên khốn.

Khoác lác.

Như thấy tôi không tin, Tề Thiên túm lấy cô giáo đang run bần bật bên cạnh, ấn phịch xuống đất.

"Dùng đồng nghiệp mày mài d/ao trước!"

Hắn vung d/ao ch/ém xuống, nhưng tay r/un r/ẩy, d/ao đ/ập cạch xuống nền.

Rồi cứng đờ nhìn xuống.

Ở bắp chân hắn, cắm phập con d/ao găm nhỏ.

"M...mày dám đ/âm tao?"

Cô giáo ngơ ngác, chậm rãi ngẩng lên liếc hắn.

"Không được đ/âm à? Xin lỗi nhé!"

"Để em rút ra cho."

Vừa dứt lời, cô ta gi/ật phập con d/ao ra.

Thoáng nghe tiếng "phụp", cổ chân Tề Thiên đã nát bét thêm một đường rá/ch mới.

Hắn đ/au đến mức không thốt nên lời, chỉ gầm gừ tiến lên.

Cô giáo đứng phắt dậy, phẩy tóc.

"Đừng cử động, đ/âm trúng xươ/ng đấy."

"Sai đối tượng để ra oai rồi, đây mới gọi là mài d/ao hiểu chưa?"

14

Tề Thiên hoàn toàn bất ngờ.

Hắn nhìn lũ người trong văn phòng đang bóc hạt dưa, chẳng ai tỏ vẻ sợ hãi.

Ngược lại còn hào hứng muốn tiến lại gần xem.

Giờ mà chưa hiểu thì đúng là n/ão tàn.

"Mấy người... mấy người không phải giáo viên!"

Cô hàng xóm cười khà, hút ừng ực ly trà sữa.

"Đương nhiên, giáo viên nào lại thức khuya chờ mày đến gi*t."

Hắn bắt đầu hoảng, lùi vài bước.

"Mấy người chơi xỏ!"

Tôi chả thèm cãi.

Nếu muốn trả th/ù cho anh trai, hắn cứ việc đến thẳng với tôi.

Nhưng lại chọn lúc mọi người ngủ say để xả khí đ/ộc, đó gọi là quân tử sao?

Với lại, đã gi*t người rồi thì đòi làm người tử tế à!

Tôi nhếch mép, búng tay cái rắc.

"Trò săn bắt bắt đầu, nhưng lần này..."

Mày mới là con mồi.

Tôi nhìn nét mặt hắn từ kinh ngạc chuyển sang hoảng lo/ạn, đột nhiên lùi lại mấy bước.

Rồi loạng choạng bỏ chạy.

Tôi thong thả đứng bên cửa sổ, nhìn hắn lảo đảo chạy về phía cổng trường.

Nhưng ngay sau đó, hắn đứng ch*t trân.

Bác bảo vệ cầm d/ao đứng sẵn ở cổng, dập tắt điếu th/uốc cười khẩy:

"Lên đường hả?"

"Để tôi tiễn chân?"

Tề Thiên nhìn cảnh tượng, lại nhìn chân m/áu me của mình, lập tức quay đầu.

Giờ chỉ còn ba nơi có thể đến:

Nhà thi đấu, rừng cây sau núi, và cổng sau cùng của trường.

Hắn sẽ chọn nơi nào?

15

Không lâu sau, giọng bác bảo vệ vang lên trong tai nghe:

"Vào nhà thi đấu rồi."

Tôi quay người xuống lầu, mở tài liệu Tần Lan gửi cho.

Mấy ngày qua chúng tôi đã điều tra kỹ về Tề Thiên.

Ngay khi chào đời, bố mẹ hắn đã biết con mình mắc hội chứng siêu nam.

Nhưng vẫn giữ lại.

Hồi tiểu học, hắn đã dùng compa để hành hạ mèo hoang quanh trường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
5 Ngọc Tỷ Chương 12
6 Cướp bóc Chương 13.
10 Phía Sau Chương 15
11 Công chúa của anh Chương 21
12 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm