Bị đám người này để mắt tới, sẽ không dễ dàng như khi đối với tôi đâu.

14

Tối hôm đó, hệ thống diệt chuột trong căn hộ được kích hoạt.

Theo tính toán thời gian, nếu Lý Mặc muốn tránh camera hành lang và nhanh chóng đến phòng tôi lắp bẫy, chỉ có một con đường duy nhất -

Ống thông gió.

Vì vậy bảo an đã đóng cửa sổ ống thông gió và bắt đầu phát tán khí đ/ộc.

Tất cả căn phòng trống trong tòa nhà cũng nhanh chóng khóa trái, đồng thời kích hoạt camera ẩn để ngăn ai đó trốn vào.

Cùng lúc đó, tất cả cư dân đều nhận được tin nhắn trên điện thoại:

【Hoạt động săn lùng trong căn hộ đã bắt đầu, tất cả chủ nhà đều có thể tham gia, không giới hạn bất kỳ công cụ nào, người khiến con mồi bị thương và sống sót lâu nhất sẽ chiến thắng.】

Phần thưởng là một con d/ao lóc xươ/ng tinh xảo.

Gần như ngay lập tức, hứng thú của mọi người bị kí/ch th/ích, ngay cả cô em hàng xóm đang nằm viện cũng chống gậy về tham gia.

Càng đông người, cạnh tranh càng lớn, mọi người càng nghĩ ra nhiều cách nhử mồi.

Kẻ mở toang cửa nhà, bày tiền bạc chất đống trong phòng khách.

Người mặc đồ mát mẻ, dựa cửa sổ tạo dáng gợi cảm.

Nhưng từ trưa đến tối, vẫn không thấy bóng dáng Lý Mặc.

"Hắn đúng là kén cá chọn canh, rốt cuộc thích loại mồi nào thế?"

Tần Lạc càu nhàu bên cạnh tôi, phát hiện ánh mắt không lành của tôi liền ngồi thẳng bật dậy.

"Cô định làm gì? Lại bắt tôi làm mồi nhử chứ gì? Tôi nói trước là không đời nào!"

Nhưng chưa dứt lời, tôi đã lôi từ tủ ra một bộ tóc giả.

Quan sát suốt thời gian qua, tôi phát hiện tiêu chuẩn chọn mồi của Lý Mặc.

Đó là sự yếu đuối.

Xét từ hoàn cảnh gia đình hắn, với Lý Phượng Hà đ/ộc đoán và Lý Cương lực lưỡng, rất có thể hắn đã hình thành mặc cảm tự ti trong chính ngôi nhà này. Vì vậy dù dân làng thờ ơ, hắn vẫn chọn chiếc hầm tối tăm.

Còn Tần Lạc vốn đã có khuôn mặt ngây thơ vô tội, cộng thêm nhiều năm diễn trà xanh, đã khắc sâu vẻ yếu đuối đáng thương vào tận xươ/ng tủy, không trách đạt TOP 1 streamer mờ ám.

15

Tôi sắp xếp hắn ở sân tầng một, nơi không cách âm lại bị giám sát rộng khắp.

Sau khi tôi liên tục đảm bảo sẽ không để hắn gặp nguy hiểm, Tần Lạc cuối cùng cũng trình diễn kỹ năng diễn xuất đỉnh cao: uống nước cũng chống gậy khập khiễng ra sân nhấm nháp, thái trái cây còn giả vờ c/ắt vào tay khóc lóc thảm thiết. Đừng nói Lý Mặc, ngay cả tôi nhìn cũng thấy ngứa ngáy.

Quả nhiên, đêm đó chuông báo động từ camera sân vườn vang lên.

Tôi lao vào ngay, thấy Tần Lạc bị đ/è trên giường, mũi d/ao dí vào ng/ực.

Trên người hắn, Lý Mặc quay sang cười đi/ên cuồ/ng với tôi:

"Tới nhanh thế, sợ lỡ mất cảnh đẹp sao?"

Tần Lạc mặt mày tái mét, không ngừng vẫy tay về phía tôi:

"Còn đứng hình làm gì, mau c/ứu em! Đàn bà mồm năm miệng mười, anh không còn yêu em nữa sao!"

Tôi vẫn bất động, chỉ tay vào ng/ực Tần Lạc, nhếch mép khiêu khích:

"Có gan thì đ/âm xuống đi."

Bị kích động, Lý Mặc giơ d/ao đ/âm mạnh xuống -

Rồi không rút lên được.

Lý Mặc: "???"

Tần Lạc: ...

Lưỡi d/ao kẹt trong lớp silicone mềm mại như chất lỏng đặc biệt, càng dùng lực càng không rút ra được, ngược lại còn kéo theo thứ Tần Lạc giấu trong ng/ực.

"Cái... cái quái gì đây!"

Nhân lúc hắn sửng sốt, Tần Lạc gi/ật phăng bộ tóc giả, đ/á cho một cước.

"Cút ra chỗ khác, đừng có ngồi lên người lão tử!"

Lý Mặc nhìn cục yết hầu lộ rõ của hắn, lại nhìn cánh tay và chân đã tháo băng, hoàn toàn choáng váng.

"Ngẩn người à?" Tần Lạc xông tới đ/á tiếp, hất đối phương ngã lăn.

"Chưa thấy ai diễn giỏi hơn ta à? Gọi tiền bối một tiếng, ta dạy cho vài chiêu nhé?"

16

"Đủ rồi!"

Tôi vội kéo hắn lại: "Mọi người chưa tới, đừng lỡ tay gi*t ch*t hắn."

Lý Mặc quay người định chạy, nhưng toàn bộ căn hộ đã kích hoạt hệ thống phong tỏa. Tay hắn vừa chạm tường đã bị điện gi/ật co gi/ật toàn thân.

Tôi sốt ruột gọi lớn:

"Này bạn ơi, ở đây không được nhảy múa!"

Hắn bị điện gi/ật nằm vật xuống đất, co gi/ật một hồi mới gượng dậy, gi/ữa hai ch/ân rỉ ra chất lỏng.

Tần Lạc xuýt xoa, an ủi đầy tâm lý:

"Không sao, lần đầu bị gi/ật mà tiểu mất kiểm soát là chuyện thường, tụi mình sẽ cười cho mà xem."

Lý Mặc gầm lên, vung d/ao lo/ạn xạ, lùi dần ra phía ngoài rồi đạp mạnh tôi ngã ra, lao thẳng qua cửa chính trốn thoát.

Tôi định đuổi theo thì bị Tần Lạc gọi gi/ật lại, chỉ tay vào thứ rơi trên sàn.

Một chiếc điện thoại.

Sau khi thông báo trong nhóm cư dân về việc Lý Mặc trốn thoát, tôi cắm điện thoại vào máy tính, giải mã các tập tin ẩn bên trong.

Bên trong có rất nhiều nhật ký cùng vài video riêng tư.

Hóa ra từ học kỳ hai năm nhất, Lý Mặc đã bị đuổi học vì quấy rối nữ sinh, thậm chí còn quỳ xin lỗi để đối phương không báo cảnh sát.

Trong nhật ký, Lý Mặc bực tức phàn nàn: Tại sao động chạm con gái trong nhà chúng không dám phản kháng, mà ở đây lại không được?

Mấy đứa nữ sinh kia nh.ạy cả.m quá đáng.

Vì tiền học do anh trai chu cấp, Lý Mặc sợ Lý Cương trừng ph/ạt nên không dám về nhà, chỉ có thể ở lại làm thêm ki/ếm sống.

Nhưng mỗi lần thấy những cô gái yếu đuối, trong lòng hắn lại dâng lên ham muốn cuồ/ng lo/ạn.

Cho đến khi về quê ăn Tết, hắn tình cờ chứng kiến Lý Cương đ/á/nh m/ắng cô vợ mới cưới, còn nói họ chỉ là công cụ m/ua bằng tiền.

Khoảnh khắc ấy, d/ục v/ọng trong lòng Lý Mặc trào dâng không ngăn được.

17

Từ đó, mỗi khi Lý Phượng Hà hay Lý Cương mang con gái về, đều bị Lý Mặc thả đi. Nhưng giữa đường, hắn lại đ/á/nh ngất rồi đưa vào hầm hoặc hang núi phía sau.

Cho đến khi Lưu Thúy Thúy liều mạng chạy thoát đi báo cảnh sát.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm