Nói xong, cô ấy quay đầu bỏ chạy mà không ngoảnh lại.
Tôi cúi đầu nhìn tờ tiền giấy trong tay, nước mắt lăn dài trên má.
Tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ thi vang lên, tôi đóng nắp bút lại.
Giữ ch/ặt 550 tệ trong túi, đeo ba lô lên vai, tôi bước ra khỏi trường cấp 2 An Thủy, lên chuyến tàu đi về phương Bắc.
(Hết phần chính)
Ngoại truyện
Góc nhìn của Trương Nguyệt:
Mẹ tôi kể rằng, năm đó sau khi Niệm Đệ thi đại học xong bỏ trốn, Lý Quân vác rìu đến ch/ặt tan cửa nhà Niệm Đệ. May thay lúc đó bố mẹ cô ấy đã lên huyện nên thoát nạn.
Sau này, Lý Quân bị kết án 20 năm tù vì tội buôn người và giam cầm phụ nữ.
Anh họ Niệm Đệ nghiện rư/ợu c/ờ b/ạc, n/ợ nần chồng chất đã cư/ớp sạch tiền bạc của bố mẹ cô rồi đuổi họ ra khỏi nhà.
Bố mẹ Niệm Đệ không nhà không đất, đành phải đi ăn xin ở thị trấn.
Bị đ/á/nh đ/ập, xua đuổi.
Mấy năm sau, khi Niệm Đệ bắt đầu gửi tiền về, họ mới trở về làng Trương sinh sống.
Mỗi dịp Tết về quê, tôi đều thấy bố mẹ Trương Niệm Đệ ngồi ở đầu làng, phun nước bọt tứ tung mà ch/ửi rủa con gái.
Nào là bất hiếu, nào là con đi/ên, đáng lẽ phải dìm ch*t từ lâu...
Dân làng xung quanh trước thì an ủi: "Tháng nào cũng gửi cho hai cụ một ngàn tệ, gả con gái cũng chỉ được hai vạn, đáng lắm chứ!"
Rồi lại đồng thanh than thở: "Con gái bây giờ ngày càng nhiều đứa hư, đứa nào cũng bỏ trốn. Đàn ông trong làng không ki/ếm nổi vợ, trời đất thay đổi rồi!"
Tên Trương Niệm Đệ vẫn thường xuyên được nhắc đến trong các buổi họp lớp. Một là vì cô ấy từng đạt điểm thi đại học cao nhất năm đó, 615 điểm khối tự nhiên.
Hai là vì bố mẹ Niệm Đệ sau khi thi xong đã đến trường An Thủy gây rối.
Nhà trường phải báo công an.
Việc họ suýt b/án con gái với giá 5 vạn tệ trở thành trò cười khắp trường.
Cả lớp đỏ mặt x/ấu hổ, lần lượt c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với Lưu Tiểu Lệ.
Mỗi năm họp lớp, mọi người đều nói sẽ tìm Niệm Đệ để xin lỗi, nhưng chẳng ai liên lạc được với cô ấy.
Đường Thụ đã nhiều lần tìm tôi.
Ấn tượng nhất là buổi họp lớp một năm sau khi tốt nghiệp cấp 3, anh ta đỏ hoe mắt, giọng run run nói biết lỗi rồi, hỏi tôi còn liên lạc với Niệm Đệ không, c/ầu x/in tôi đưa số điện thoại của cô ấy.
Ấn nút tắt màn hình, khi khung chat với Niệm Đệ chìm vào màu đen, tôi lắc đầu ái ngại, nói với anh ta rằng tôi và Trương Niệm Đệ đã mất liên lạc từ lâu.
Anh ta lảo đảo bỏ đi.
Những lần họp lớp sau đó gặp lại, Đường Thụ lúc nào cũng trong tình trạng tiều tụy.
Nhưng làm thế cho ai xem? Lời xin lỗi nào bù đắp được tổn thương đã gây ra.
Tết năm đó, tôi và Niệm Đệ hẹn nhau ăn tối.
Nheo mắt cười tươi, cô ấy bảo đã dành dụm đủ tiền, chuẩn bị m/ua nhà định cư ở Bắc Kinh.
Cô ấy còn đổi tên, giờ gọi là Kim Việt.
Mà nay bước tiếp vượt lên chính mình.
Thật tốt quá.
(Hết ngoại truyện)