3

Tôi choáng váng.

Hóa ra bố chồng và mẹ Hoàng Hiểu Nghệ từng có qu/an h/ệ như vậy.

Đúng là trời cũng giúp ta.

Nhưng lúc này chưa phải lúc dùng đến, chuyện lớn thế này phải dành khúc cuối mới tiết lộ.

Tôi im lặng quay về chỗ ngồi cạnh bạn.

Lưu Hân nhìn tôi với vẻ lo lắng:

"Y Y, nãy giờ em đi đâu thế? Trông em không ổn lắm?"

"Không ngờ đi cắm trại mà lại thấy gia đình nhà chồng em mặt mũi thế này, sốc thật. Bình thường họ đâu có thế."

Tôi cười lạnh:

"Nói thật, nếu không phải hôm nay đi cắm trại, có lẽ em cũng chẳng phát hiện ra."

"Hóa ra họ thích Hoàng Hiểu Nghệ đến thế."

Chợt nhớ một tháng trước cô ta về nước, nhà họ Chu không chỉ tổ chức tiệc chào đình đám mà còn chẳng thèm báo cho tôi.

Khi bạn bè mách, tôi chạy đến thì tiệc đã tàn.

Hoàng Hiểu Nghệ nhìn tôi che miệng cười khẩy:

"Chị dâu thông cảm nhé, anh Nghị tổ chức tiệc đón em mà quên báo chị, để chị phải chạy đến ăn đồ thừa. Là em thiếu sót rồi."

Lúc ấy tôi tức đi/ên người, nhưng vì giữ thể diện nơi công cộng chỉ biết lạnh mặt rời khỏi khách sạn.

Sau đó, cô ta luôn tìm cớ đến nhà tôi, liên tục làm chuyện m/ập mờ với Chu Nghị.

Cô ta ăn cơm dính hạt cơm, Chu Nghị trực tiếp dùng tay lau.

Chu Nghị đổ mồ hôi, Hoàng Hiểu Nghệ nhón chân áp mặt lau cho anh.

Dù m/ập mờ nhưng ít ra chưa như hôm nay, trực tiếp không nhịn được ra xe "đ/á/nh trận".

Thái độ nhà họ Chu càng khiến tôi há hốc.

Bỗng bố chồng quát m/ắng:

"Thẩm Y, mau xin lỗi bố mẹ Hiểu Nghệ! Khi Hiểu Nghệ về cũng phải xin lỗi cô ấy!"

Lưu Hân đứng phắt dậy quát lại:

"Ông già này có hết chuyện không? Suốt ngày bắt Y Y xin lỗi để làm gì?"

"Cô ấy có làm gì sai?"

4

Bình luận cuồ/ng lo/ạn:

[Mọi người làm gì thế, sao còn cãi nhau không đi tìm nam nữ chính?]

[Họ xong việc rồi, đang ôm nhau hoài niệm khoảnh khắc ngọt ngào, chưa phát hiện cửa xe đã khóa. Tưởng mình vô tình đ/è vào chìa khóa nên tự khóa, đâu biết trong xe không có chìa!]

[Mẹ nam chính cũng kỳ, chỉ lo bắt nữ phụ xin lỗi không đi lấy túi.]

[Đừng trách bả, đến em gái cũng quên nữa. Nhưng chắc em gái không ngờ nam nữ chính không có chìa, tưởng xong việc xuống xe là được.]

[Giá họ thấy được bình luận của chúng ta thì tốt!]

Tôi nhếch mép cười lạnh.

Tiếc thật, họ không thể thấy được.

Chỉ mình tôi thôi.

Tôi đứng lên giả vờ định ra bãi đỗ xe, Chu Hoan lập tức chặn lại:

"Chị đi đâu?"

Tôi nhướng mày:

"Ra xe lấy đồ."

Mặt cô ta thoáng hoảng hốt:

"Không được đi! Chị chưa xin lỗi mà!"

Tôi bước thêm hai bước:

"Tôi lấy đồ xong về xin lỗi cũng được."

Chu Hoan h/oảng s/ợ, đẩy mạnh khiến tôi ngã dúi.

Tôi không kịp giữ thăng bằng, đổ sầm xuống đất, lập tức nổi đi/ên.

"Chu Hoan, em làm cái gì thế!"

Lưu Hân chạy tới đỡ tôi dậy, gằn giọng:

"Sao em lại xô người ta?"

Chu Hoan ngơ ngác nhìn đôi tay, ấp úng:

"Em... em không cố ý, em lỡ tay thôi."

5

Thấy vậy, tôi thầm mỉm cười.

Tốt lắm, càng lộn xộn thế này càng hợp ý tôi.

Nghĩ vậy, tôi bắt đầu làm lớn chuyện:

"Tối nay em rất kỳ lạ, rốt cuộc em đang giấu diếm cái gì?"

"Giờ còn xô chị ngã, nếu không giải thích rõ ràng, chị sẽ không buông tha đâu!"

Người bạn khác là Lâm Tây cũng tiếp ứng:

"Tôi thấy rõ ràng cô xô Thẩm Y ngã, phải giải thích ngay!"

Chu Hoan đưa mắt cầu c/ứu bố mẹ chồng.

Ít lâu sau, bố mẹ chồng đi tới.

Vừa tới đã trách m/ắng tôi:

"Thẩm Y, mày còn dám trách con gái tao? Tối nay chính mày mới là đứa kỳ quặc!"

"Mày muốn gì? Sao cứ làm trò khó hiểu thế?"

Bình luận nổi sóng:

[Quả là gừng càng già càng cay, hai câu đã đẩy hết trách nhiệm cho nữ phụ, bảo vệ con gái mình.]

[Em chồng cũng trượng nghĩa phết, vì nam nữ chính mà liều thật, dám xô ngã nữ phụ. Tha thứ cho cô bé vụng về vậy.]

[Nam nữ chính của tui ơi, sao còn ôm nhau không xuống xe? Mau phát hiện bị khóa xe kêu c/ứu đi, mạng người là trên hết, đừng nghĩ đến tài sản hay thể diện nữa!]

[Mấy người đi cắm trại toàn họ hàng thân quen, nam nữ chính đâu dám trần truồng chạy ra, nhục lắm!]

Tôi lạnh lùng nhìn bố mẹ chồng:

"Tôi làm gì không cần các người quản. Đợi Chu Nghị về, tôi sẽ kể hết cho anh ấy nghe xem gia đình anh đối xử với tôi thế nào."

Nói xong tôi quay về lều.

Không thể ở đây lâu, sợ Chu Nghị và Hoàng Hiểu Nghệ tỉnh táo lại sẽ đ/ập cửa kính kêu c/ứu.

Quả nhiên, vừa đi khỏi, mọi người đều quay về lều, bãi đỗ xe lại chìm trong im lặng.

Chu Hoan lo lắng nhìn ra bãi đỗ, lén nhắn tin và gọi điện liên tục.

Chắc là gọi cho Chu Nghị.

Tiếc là tất cả đều không được hồi âm.

Vì điện thoại anh ta để ngoài xe.

6

Gọi không được, Chu Hoan không dám đi tìm, chỉ ngồi ăn uống hời hợt.

Sau sự việc, không khí xuống đáy băng giá.

Cuối cùng, một người họ hàng đứng lên phá tan im lặng:

"Tất cả đều là người nhà, có gì không giải quyết được? Bỏ qua đi, chơi mạt chược nhé?"

Mọi người đồng thanh:

"Được đấy!"

Chu Hoan vội ngăn lại:

"Thôi đừng chơi nữa, giờ cũng muộn rồi, về lều ngủ sớm đi."

Nhưng chẳng ai nghe, họ đã bày mạt chược ra bàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm