Nhận thức này dường như khiến hắn hoàn toàn thả lỏng. Lâm Tự chỉnh lại cổ áo, nở nụ cười xin lỗi với bố mẹ tôi vẫn chưa hết hoảng hốt.
"Xin lỗi, bác trai bác gái, cháu có chút không khỏe, làm hai bác sợ rồi phải không?"
Hai người vội lắc đầu, liếc nhìn nhau rồi ngập ngừng hỏi:
"Lâm Tự à, lúc nãy cháu...?"
"Ồ, chắc tại cháu nhớ An An quá nên mới nhìn thấy cô ấy."
Nhìn hắn tự lừa dối bản thân, tôi không nhịn được cười khẽ, lưu lại khoảnh khắc hắn gắng ra vẻ bình tĩnh này.
"Đừng sốt ruột, mới ngày thứ mười một thôi mà..."
7
Tình trạng Lâm Tự ngày càng tồi tệ.
Vào ngày thứ mười một, hắn chỉ thấp thoáng thấy bóng dáng Lâm An. Nhưng thời gian càng trôi, Lâm An xuất hiện càng dày đặc, tâm trạng Lâm Tự cũng ngày càng suy sụp.
Từ mỗi ngày một lần gặng hỏi tôi về tấm bùa bình an, giờ hắn hỏi hai lần, ba lần, nhiều không đếm xuể...
Mỗi lần như vậy, tôi đều đưa chiếc túi thơm ra cho hắn xem, thậm chí vài lần còn lôi cả thứ gọi là "hộ mệnh phù" ra khoe. Đương nhiên đó chẳng phải bùa hộ mệnh, chỉ là thứ giấy phù giá rẻ mạt trên mạng, thế mà hắn tin sái cổ.
Nhưng gần đây, hắn bắt đầu dò hỏi địa chỉ hiện tại của tôi, khiến tôi cảnh giác. Tôi hạn chế ra ngoài tối đa, nhưng vẫn không yên tâm. Thế nên tôi xin nghỉ phép năm, định ở lì trong nhà mấy chục ngày tới.
Đang thảnh thơi tận hưởng kỳ nghỉ thì đồng nghiệp nhắn tin:
"Nhã Nhã, nhà cậu dạo này xảy ra chuyện gì à? Hôm qua có đôi vợ chồng trung niên đến công ty gây rối, bảo là bố mẹ cậu. Họ khăng khăng nói công ty bóc l/ột cậu, đòi sếp đưa ra giải thích. Cuối cùng còn ném cho sếp tấm thẻ, bắt công ty chuyển lương cậu vào đó không sẽ kiện. Cậu biết gì không?"
Tôi vừa gi/ận vừa buồn cười. Hai con người thối nát này không vòi vĩnh được tôi, giờ lại dám đến tận công ty gây chuyện! Xem ra dạo này họ cũng không khá khẩm gì, bằng không đã chẳng liều lĩnh mang x/á/c con gái cưng ra đe dọa để ép tôi lộ diện.
Tôi lập tức phủ nhận:
"Hả? Bố mẹ tôi? Anh Tôn biết hoàn cảnh nhà em mà, em sống với bà từ nhỏ, bố mẹ quanh năm không ở bên, giờ quên mặt họ rồi. Làm gì có chuyện đùng một cái xuất hiện bố mẹ? L/ừa đ/ảo chứ gì? Sếp không chuyển tiền cho họ chứ?"
Đáng đời họ thôi. Tôi chọn làm việc ở thành phố này để gần họ, nhưng họ chẳng thèm gặp mặt, còn bắt tôi giấu kín thông tin chỉ vì sợ con gái cưng không vui. Thế nên lời tôi nói được tin ngay.
Anh Tôn nhanh chóng phản hồi:
"Phù, thế thì tốt. Tiền đương nhiên không chuyển rồi. Lũ l/ừa đ/ảo giờ láo thật, dám cả gan dùng chiêu trò này!"
Tán gẫu thêm vài câu, tôi thoát khỏi hội thoại, mở lại camera giám sát. Nhìn bộ dạng đi/ên lo/ạn của Lâm Tự cùng vẻ mặt sợ hãi như chim cút của đôi bố mẹ tôi, tôi mới cảm thấy hả hê đôi phần.
Lâm Tự giờ trông thật quái dị, đôi bố mẹ tôi sợ phát khiếp phải sống chung với hắn trong chính ngôi nhà này. Họ không dám bỏ đi, cũng không đuổi nổi hắn, đành r/un r/ẩy chung đụng.
Quả đúng là á/c nhân cần á/c m/a trị.
"Nhanh thôi, sắp xong rồi..."
Tôi nhìn ngày tháng trên điện thoại, thầm tính toán. Đến ngày thứ hai mươi mốt, tôi giả vờ yếu ớt chủ động gọi cho Lâm Tự.
"Alo..."
Đầu dây bên kia rất lâu mới bắt máy, giọng Lâm Tự khàn đặc, lẫn chút đi/ên lo/ạn.
"Lâm Tự, sao dạo này em toàn mơ thấy An An thế? Cô ấy còn bảo sẽ tìm em. Anh nghĩ cô ấy có ý gì..."
Tôi bóp giọng, cố tạo ra tiếng khóc thút thít đầy bất lực.
"À, vậy à. Nhã Nhã, đừng suy nghĩ nhiều, em chỉ nhớ An An thôi. Đó chỉ là giấc mơ."
Ở đầu camera bên kia, thần sắc Lâm Tự dần dịu xuống, khóe miệng hơi nhếch lên - nụ cười đầu tiên sau nhiều ngày. Trên màn hình, tôi đồng thời nở nụ cười tương tự.
Đương nhiên phải tạm thời ổn định hắn, dù sao đây cũng là giai đoạn thứ ba rồi. Tôi không biết hắn sẽ có triệu chứng gì, nếu hắn phát đi/ên sớm thì còn gì vui nữa.
Sau khi cúp máy, khóe miệng hắn cứ gi/ật giật nâng lên rồi hạ xuống, lặp đi lặp lại. Nhưng kỳ quái hơn là biểu cảm chỉ có một nửa. Hắn hoàn toàn kiểm soát được cơ thể, nhưng dây th/ần ki/nh mặt dường như trục trặc, chỉ làm được nửa khuôn mặt.
Hắn thành thạo mở trình duyệt, nhập tình trạng hiện tại của mình. Nhận được câu trả lời "khoa học", hắn càng yên tâm.
"Ha... ha ha... đúng là mình chỉ bị bệ/nh thôi mà. Đã bảo là không nhìn thấy bùa rồi."
Lâm Tự như trở lại làm quý ông lịch lãm, đối đãi tử tế với mọi người. Nhưng người xung quanh lại càng tránh xa hắn. Hắn chỉ điều khiển được một mắt, lại ít soi gương, đâu biết... hai mắt hắn đảo qua hai hướng khác nhau.
8
Thời gian dần trôi, cuối cùng cũng đến ngày thứ ba mươi. Tôi nhìn những con số nhảy múa trên điện thoại, thầm đếm ngược.
Còn nửa tiếng nữa...
"Cuối cùng cũng đến lúc..."
Tôi sốt ruột gọi cho Lâm Tự. Lần này hắn bắt máy nhanh chóng, giọng đầy mong đợi không giấu giếm. Hóa ra không chỉ mình tôi háo hức chờ đón màn kế tiếp.
Nhưng Lâm Tự à, mong rằng sau khi biết sự thật, anh vẫn giữ được sự lạc quan này.
"An An, là em đó à? Em về rồi sao?"
Giọng Lâm Tự đẫm tình cảm, nhuốm chút nhớ thương, đúng điệu người tình chung thủy.
"Anh nghĩ cái gì vậy, An An ch*t lâu rồi, là Lâm Nhã đây."
Tôi trợn mắt lia lịa, không giấu giếm sự kh/inh bỉ.
"Anh bị th/ần ki/nh à? Tôi đúng là m/ù quá/ng mới để mắt tới anh!"
"Cái... cái gì... em không phải An An?"