Lên kinh tìm thân thích, không ngờ đã có cô gái đi trước một bước nhận thân. Nàng ấy có vết bớt giống ta, lại biết hết chuyện cũ của ta. Thế tử ném xuống mười đồng tiền: "Muội muội của ta từ nhỏ thông minh lanh lợi, nào phải thứ ngọng nghịu như ngươi có thể giả mạo?"
Đang lúc ta muốn giải thích, trước mắt chợt hiện lên hàng chữ:
[Vô dụng đâu, nữ chủ xuyên việt mà, nàng ấy biết hết mọi chuyện của muội muội.]
[Tiếc thay. Muội muội thật không chống nổi trận tuyết này, ch*t cóng rồi.]
[Kỳ thực chỉ cần đi thêm một con phố nữa, Tiêu D/ao Vương đang bệ/nh nặng kia chính là người anh năm xưa tên Đại Ngưu. Hắn còn tưởng nàng đã ch*t.]
Ồ... hắn không nhận ta, vậy ta đổi anh vậy.
Ta quay đầu liền đi gõ cửa phủ vương gia.
Người đàn ông đang gi/ận dỗi không chịu uống th/uốc nhìn thấy ta, hai mắt đẫm lệ:
"Ta sắp ch*t rồi sao? A Thu, rốt cuộc nàng đã tới đón ta."
Ta???
1
Mười đồng tiền đồng lăn lóc trên nền tuyết.
Châu Úc Xuyên ánh mắt đầy chán gh/ét: "Thằng ăn mày này, trước khi giả mạo không biết dò la cho rõ ràng? Mấy hôm trước, hầu phủ đã tìm được nhị tiểu thư thất lạc nhiều năm rồi."
"Ca... ca... ta... ta là..."
Ta là A Mãn mà.
Nhưng càng gấp càng không nói được, mặt đỏ bừng, không thốt nên lời.
Đúng lúc này, trong cửa vang lên tiếng bước chân.
Một tiểu cô nương búi tóc song hoàn bước ra: "Ca ca, ai ở ngoài vậy?"
Ánh mắt nàng dừng lại trên người ta, thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
"Không có ai."
Châu Úc Xuyên nghiêng người che lại.
"A Mãn, trời lạnh, mau vào nhà đi."
Châu A Mãn bỗng kêu lên: "Tiểu ăn mày này... trông thật đáng thương."
"Nó tới giả làm ngươi đấy."
Giọng Châu Úc Xuyên lạnh băng.
"Tuổi nhỏ đã có tâm tư bất chính."
"Lại có chuyện như vậy?"
Châu A Mãn trợn mắt ngạc nhiên, rồi thở dài:
"Chắc cũng là đường cùng rồi... Bây giờ ai mà chẳng biết, ca ca và phụ mẫu vì tìm ta nên rất hào phóng."
Nàng bước tới nửa bước, giọng ôn nhu:
"Ngươi đi đi, ca ca đã tìm được ta rồi."
Nàng ấy là ai?
Rõ ràng ta mới là nhị tiểu thư hầu phủ.
Không lâu trước đó, người mẹ bệ/nh nặng bỗng nói với ta:
Ta có thể là đích nữ nhị tiểu thư thất lạc của Định An Hầu phủ.
Thuở nhỏ một trận sốt cao khiến ta quên sạch chuyện cũ.
Mấy hôm trước, lúc bà hấp hối, nắm ch/ặt tay ta nói:
"Kinh thành Định An Hầu phủ... từng lạc mất một nhị tiểu thư, tuổi tác cùng ngươi. Nghe nói đứa trẻ ấy ở phía trong cổ tay... cũng có một vết bớt hình hoa mai."
"A Thu, đi tìm phụ mẫu ruột của ngươi đi..."
Ta không muốn tin.
Mẹ đối xử với ta tốt như vậy, sao có thể không phải mẹ ruột?
Sau khi bà mất, ta đ/au lòng đến ngất đi.
Tỉnh dậy, trong đầu hiện lên mảnh ký ức mơ hồ, nhưng khi mở miệng lại thành người ngọng.
Hóa ra năm ta ba tuổi bị kẻ x/ấu b/ắt c/óc, vì không chịu khuất phục nên bị ném xuống sông băng.
Mẹ lúc ấy đang giặt bên sông, c/ứu được ta trong tình trạng thập tử nhất sinh.
2
Châu A Mãn kéo tay áo Châu Úc Xuyên: "Ca ca, chúng ta vào đi."
Ta xông tới muốn cho hắn xem vết bớt trên cổ tay, nhưng bị hắn đẩy ra.
Châu A Mãn đột nhiên "Ủa" một tiếng.
"Vết bớt hoa mai này của ngươi làm khá giống thật, nhưng..."
Nàng xắn tay áo lên.
"Ta cũng có."
Vết bớt giống hệt hiện ra trước mắt ta.
"Người kinh thành ai cũng biết ta có vết bớt hoa mai, mấy năm nay kẻ đến nhận thân, đứa nào cũng chuẩn bị thứ này."
Nàng cười khẽ, lại rút từ cổ ra một ngọc bội hình con cá:
"Nhưng bọn họ không biết, ta còn có thứ này."
Đó là ngọc bội cá nhỏ ta đ/á/nh mất nhiều năm!
Ánh mắt nàng đầy đắc ý: "Ngươi hãy đổi nhà khác đi."
Châu Úc Xuyên lạnh giọng nói tiếp: "A Mãn năm đó bị bắt đến Giang Nam, mất trí nhớ, may được Hứa gia c/ứu giúp. Mấy hôm trước mới đưa về phủ, khôi phục ký ức."
Nhưng người mất trí nhớ rõ ràng là ta!
"Ca... ca... hồi nhỏ... ta ngủ ổ chó... nhận..."
Châu A Mãn thoáng hiện vẻ kinh ngạc: "Chuyện này ngươi cũng biết?"
Nàng mỉm cười: "Lúc đó ta nghịch ngợm, vì ca ca không chơi cùng nên trốn vào ổ chó ngủ, còn gi/ận dỗi nói muốn nhận chó vàng làm anh trai. Nhưng đó chỉ là trò trẻ con thôi. Giờ ta chỉ nhận mỗi ca ca."
Sao nàng ấy lại biết... chuyện thuở nhỏ của ta?
Châu Úc Xuyên nắm ch/ặt tay nàng:
"Thôi, không cần nói nhiều với nó. Xem tay người lạnh thế này, lại ốm mất."
Châu A Mãn nhếch mép với ta:
"Ngươi mau đi đi, sắp có bão tuyết lớn rồi. Phía đông có ngôi miếu hoang, nếu đi nhanh may ra còn kịp nép cùng bọn ăn mày trong đó sưởi ấm."
Cánh cửa son đóng sầm trước mặt.
3
Ta đờ đẫn giữa tuyết, tay chân luống cuống.
Nếu không phải những ký ức đột nhiên sống lại, ta hầu như tưởng mình thật sự là kẻ giả mạo.
Nhưng vì sao lại thế?
Đang định lại gõ cửa, trước mắt chợt hiện mấy hàng chữ:
[Vô dụng đâu, nữ chủ xuyên việt mà, nàng ấy biết hết mọi chuyện của muội muội.]
[Tiếc thay muội muội thật không chống nổi trận tuyết này, ch*t cóng rồi.]
[Kỳ thực chỉ cần đi thêm một con phố nữa, Tiêu D/ao Vương đang bệ/nh nặng kia chính là người anh năm xưa tên Đại Ngưu. Hắn còn tưởng nàng đã ch*t.]
Họ nói, Châu A Mãn kia không phải người đời này.
Nàng là nữ chủ xuyên việt đến.
Mà thế giới của ta, hóa ra là một bộ tiểu thuyết sủng ái khổng lồ.
Nàng đoạt mất thân phận của ta, về sau tất cả mọi người đều sẽ cưng chiều nàng.
Còn ta, sẽ ch*t cóng âm thầm trong trận tuyết này.
Tuyết thật sự rơi xuống.
Ta không muốn ch*t.
Ta muốn sống.
Ta cúi xuống nhặt mười đồng tiền trên tuyết, theo lời hàng chữ hiện lên, tìm đến phủ Tiêu D/ao Vương.
R/un r/ẩy gõ cửa.
Người giữ cửa hé khe, gi/ật mình: "Thằng ăn mày nào? Biết đây là nơi nào không? Mau cút đi, vương gia đang không vui, coi chừng l/ột da ngươi!"
Ta đưa bàn tay đỏ ửng vì lạnh, dâng lên mười đồng tiền:
"Phiền... phiền ngài... bẩm vương gia, A Thu đến tìm."
"A Thu? A Thu nào?"
"Là... Diễn Thu."
Mặt hắn biến sắc, tiền đồng rơi xuống đất cũng không hay:
"Gặp... gặp m/a rồi?!"
Ta: ...?
Người giữ cửa chạy cuống cuồ/ng vào trong, hét lớn: "M/a! M/a!"
Một lúc sau, một vệ sĩ nhanh chân bước ra.
Người giữ cửa nép sau lưng, run không dám nhìn ta.