Thỉnh thoảng tôi đăng Weibo, kèm clip tập luyện của tôi hoặc đồng nghiệp.
Chú thích:
【Cả đoàn làm phim chúng tôi chuyên nghiệp cày như trâu.】
【Hôm nay được chị đạo diễn mở lớp phụ đạo, vui quá chừng! Em nghi chị đạo diễn thật sự biết võ công! (mắt cún con.jpg)】
【Người giỏi hơn em còn chăm hơn em! Tuyên bố ngay, chị đạo diễn là thần tượng của em, từ nay đóng cảnh hành động em theo chị hết!】
Nam nữ chính ngầm ganh đua xem tôi thích ai hơn.
Cả hai đều là ngôi sao hạng A, dòng trạng thái kiểu này lên hot trend nhoằng cái.
Cuộc chiến tranh ghế ngồi tạm lắng.
Lượng fan của tôi tăng vùn vụt.
Ông chủ công ty liên tục đến thăm trường quay, thái độ ân cần như thể tôi là bà chủ.
Chỉ có Dịch Đình là không vui——
"Sao em không báo trước khi nhận phim? Ai cho em đóng kịch? Có cảnh hôn không? Có cảnh giường chiếu không? Đưa kịch bản cho anh kiểm tra!"
Tôi phát ngấy với cuộc gọi của hắn.
Đồ tình một đêm đã hết hạn, lảm nhảm cái gì!
Quẳng điện thoại cho trợ lý.
Cậu ta cung kính hai tay đỡ máy, khom lưng nịnh nọt:
"Dạ thưa Dịch tổng, chị Cố đang tập luyện ạ... Vâng vâng, đúng là phu nhân... Vâng, em gửi kịch bản ngay... Cảm ơn Dịch tổng!"
Tôi chờ hắn cúp máy rồi bĩu môi:
"Trông mày đúng bộ mặt nô lệ!"
Trợ lý ngẩng cao đầu:
"Dịch tổng hứa mỗi tháng thưởng riêng em 10 triệu, chỉ cần báo cáo động tĩnh của chị. Em cúi đầu trước đồng tiền x/ấu xa, không có gì x/ấu hổ!"
... Đúng là không thể cãi lại.
13
Giáo viên mẫu giáo gọi báo Tuyên Tuyên đ/á/nh bạn, mời tôi đến trường.
Việc này trong nguyên tác từng xảy ra.
Nhưng trong sách, con gái tôi là nạn nhân, còn hung thủ là con trai Đường Tâm.
Đứa nhỏ ỷ có Dịch Đình che chở, ngày ngày b/ắt n/ạt Tuyên Tuyên. Ban đầu con bé còn mách mẹ, nhưng mẹ nó chỉ biết khóc, dần dà nó im lặng chịu đựng.
Lần đó, con gái tôi g/ãy răng, mặt đầy vết cào.
Khi Cố Kinh Trập xông vào lớp, chiếc váy bé nhỏ nhuốm đầy m/áu. Cô định chất vấn phụ huynh kia, nhưng khi thấy Đường Tâm đi cùng Dịch Đình, mọi lý lẽ sụp đổ.
Dịch Đình nói: "Chỉ là cái răng sữa, sớm muộn gì chả rụng?"
Dịch Đình nói: "Con trai nghịch ngợm là bình thường, phụ huynh nên bao dung."
Dịch Đình nói: "Cha mẹ rộng lượng mới dạy được con cái nhân ái, con nhà họ Dịch phải có tầm nhìn lớn."
Đó là giọt nước tràn ly.
Cố Kinh Trập bỏ đi biệt xứ, ch*t trong cô đ/ộc.
Dịch Đình và Đường Tâm hạnh phúc bên nhau, mãi đến khi nghe tin dữ mới hối h/ận.
Hắn tự hành x/á/c bằng rư/ợu, nhịn ăn, c/ắt tay, suýt bị xe tông... Đáng đời!
14
Trên đường đến trường.
Dù đã chuẩn bị tinh thần sẽ thấy con Đường Tâm bị đ/á/nh, nhưng khi nhìn thấy nó, tôi vẫn choáng váng.
Thằng bé mặt mày bê bết m/áu, hai lỗ mũi nhét giấy vệ sinh, tay nắm ch/ặt hai chiếc răng g/ãy, thở há mồm.
Đường Tâm ôm con khóc nức nở.
Dịch Đình vỗ vai an ủi cô ta, mắt liếc Tuyên Tuyên đầy bực dọc.
Con gái tôi ngạo nghễ ngẩng cao cổ, thấy tôi liền "Mẹ ơi!" rồi chạy ào tới.
Tôi quỳ xuống ôm cục bông di động vào lòng.
"Mẹ Tuyên Tuyên..." cô giáo lên tiếng.
Con bé giơ tay chỉ thẳng kẻ th/ù, hào hùng khoe:
"Con đ/á/nh tên x/ấu xa rồi mẹ ạ!
Con dùng chiêu mẹ dạy: Đạp mạnh lên chân nó, đ/ấm vào mũi, bẻ ngón tay, rồi vác ghế đ/ập luôn!"
Đôi mắt nó lấp lánh đợi lời khen.
Cô giáo tròn mắt nhìn tôi: "Chị... dạy con như thế ư?"
Đường Tâm gào lên: "Đình ca nghe rồi đó!"
Dịch Đình nhíu mày: "Kinh Trập, bắt con bé xin lỗi đi!"
Tôi lườm hắn: "Xin lỗi cái gì? Dịch Đình, mày quên mày là bố của ai rồi à?
N/ão mày bị zombie ăn hết rồi à? Mắt nâu đấy nhé! Mày mắt đen, đẻ ra con mắt nâu? Đột biến gen hả? Đồ ngốc! Đồ thất học!"
Mặt Dịch Đình biến sắc, nhưng tay vẫn ôm eo Đường Tâm.
Tôi quay lại hỏi con gái: "Sao con đ/á/nh nó?"
Tuyên Tuyên mếu máo:
"Nó bảo bố bỏ mẹ nên mẹ phải đi làm! Còn đuổi con khỏi nhà! Con đã nhịn suốt!
Hôm nay nó vào nhà vệ sinh nữ xem bạn tiểu, còn sờ mông Tiểu Mỹ! Tiểu Mỹ là bạn thân của con!"
Tôi bẹo má con bé, hôn đ/á/nh chụt một cái:
"Con làm đúng! Đây gọi là trừ gian diệt á/c, giúp kẻ yếu!"
Cô giáo gật đầu x/á/c nhận.
Tôi đứng dậy châm chọc:
"Có những kẻ, cây cong thì bóng uốn. Lớn thì chiếm tổ chim, nhỏ thì bi/ến th/ái."