Phục Thu vốn tự nhận mệnh trời.
Thuở bé xưng cốt, thầy bói m/ù bảo nàng xươ/ng cốt nhẹ, mệnh hèn, đời này chỉ đành b/án thịt.
Gặp lúc gia cảnh bần hàn, phụ thân thẳng tay b/án nàng vào lầu xanh.
Vừa treo giải, mụ Tú bà bảo dù diễm lệ nhưng nhan sắc lại thê lương đáng thương, khách đến tìm ắt chẳng phải hạng lương thiện.
Quả nhiên cách vài ngày lại bị hành hạ thảm thiết.
Đến tuổi trung niên, nhan sắc tàn phai, gả làm vợ kẻ thương nhân. Hàng xóm bảo môi mỏng mắt phượng, e khó an phận.
Chẳng bao lâu, lời đồn thổi khắp nơi, người chồng thương gia chịu không nổi, giữa đêm mưa đuổi nàng ra khỏi nhà.
Dẫu vậy, nàng chẳng oán người, chỉ h/ận bản thân mệnh bạc.
Khi hấp hối, lão m/ù s/ay rư/ợu đi ngang, huênh hoang với đám đông:
"Hai mươi năm trước, lão từng thấy một tiểu nương nơi đất khách, tuổi còn nhỏ mà đã có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành."
"Lão giả m/ù xưng cốt, bảo nàng mệnh hèn, cả đời chỉ làm kỹ nữ."
"Các ngươi đoán xem sao? Cả nhà nàng đều tin sái cổ!"
1
Người chung quanh m/ắng lão m/ù á/c đ/ộc, ắt bị thiên lôi đ/á/nh.
Lão m/ù gi/ận dữ quát:
"Sao gọi là á/c? Cơm có thể ăn bừa, lời chẳng thể nói càn!"
"Lão chỉ đùa chút cho vui, tự họ tin lấy, can hệ gì đến lão?"
"Hơn nữa, người ta vẫn bảo hồng nhan họa thủy, ai bảo nàng sinh ra xinh đẹp? Lão đây có tầm nhìn xa, diệt họa từ khi chưa manh nha!"
Phục Thu nằm giữa vũng bùn, lặng nghe, chẳng biết nên khóc hay cười.
Cả đời tin vào số mệnh, hóa ra chỉ là lời bịa đặt của kẻ vô lại.
H/ận ý trong lồng ng/ực trào dâng.
Nhưng nàng sắp ch*t rồi.
Dấu vết cuối cùng nàng để lại trên cõi đời, là những vết móng tay cào xước trên mặt đất.
Chẳng mấy chốc sẽ bị mưa gió xóa sạch.
Phục Thu trợn mắt nhìn, lòng đầy bất mãn không cam tâm ch*t như thế.
2
Chẳng biết bao lâu trôi qua.
"Con mụ này ch*t không nhắm mắt!" Một người nói.
"Không nhắm mắt cũng đã ch*t rồi."
Người kia lấy chiếu rá/ch bọc Phục Thu, miệng không ngớt ch/ửi rủa.
"Ch*t cũng chẳng biết chọn chỗ, toàn gây phiền phức."
Hai người khiêng nàng ra bãi tha m/a ngoại thành, quăng xuống hố ch/ôn tập thể, tấm chiếu bung ra để lộ thân thể tái nhợt cứng đờ của Phục Thu.
Mưa lớn lại trút.
Hạt mưa đ/ập trên thân nàng, rơi vào đôi mắt mở trừng trừng.
Một giọt, lại một giọt.
Khi nước mưa chảy khỏi khóe mắt, bỗng hóa thành màu đỏ thẫm.
Một công tử áo trắng chống dù tới, đứng trước bãi tha m/a thở dài n/ão nuột.
"Oán khí xung thiên!"
Chàng nhẹ nhàng vứt chiếc dù, cán dù như có mắt tự bay về phía Phục Thu, dừng lại lơ lửng trên th* th/ể.
Công tử áo trắng lấy d/ao rạ/ch ngón trỏ và ngón giữa, m/áu rỉ ra, chàng giơ tay vẽ bùa trong không trung.
"Định!"
Chớp mắt, th* th/ể Phục Thu rung lên, như bị lực vô hình xô đẩy.
Hồi lâu sau, đôi mắt chảy m/áu của Phục Thu chớp chớp.
Mây tan mưa tạnh, công tử áo trắng thu dù.
"Ta họ Viên, có thể gọi ta Viên sinh."
"Ta phong h/ồn phách của ngươi trong th* th/ể, khiến ngươi có thể điều khiển thân x/á/c như người thường."
"Chỉ là việc này rốt cuộc trái ý trời, để qua mặt thiên địa, ta đã hủy mệnh thư của ngươi."
"Nay, dương gian không còn vận mệnh của ngươi, âm phủ cũng không có sổ ghi h/ồn phách, ngươi là cô h/ồn sống nơi biên giới âm dương."
"Nếu ngươi tìm được ba người có xươ/ng nặng tứ lạng cửu tiền, lấy đi thanh xươ/ng nơi ng/ực họ đưa ta, đợi ta nghiền thành bột, hòa vào thủy dịu lành, trộn cùng mực lục đạo, viết lại mệnh thư cho ngươi, ngươi có thể trở về thời thiếu nữ, cải biến số phận."
"Nếu không tìm được ba thanh xươ/ng ấy, việc bị vứt x/á/c nơi bãi tha m/a này chính là kết cục kiếp này của ngươi. Mọi chuyện hôm nay, cũng chỉ là giấc mộng dài."
Nói đến đây, Viên sinh vung tay áo.
"Ta tặng ngươi la bàn cùng đ/ao."
"La bàn chỉ lối, h/ồn đ/ao đoạt xươ/ng."
"Khi la bàn vỡ tan, đ/ao hóa thành m/áu, ta tự khắc tới tìm ngươi."
Dứt lời, Viên sinh phiêu nhiên rời đi, biến mất nơi cuối con đường.
Ngón tay Phục Thu khẽ động, đôi vòng ngọc xám xanh đột nhiên xuất hiện trên cổ tay, mỗi bên một chiếc, không nhìn kỹ tưởng gông xiềng.
3
Một bàn tay từ hố ch/ôn ở bãi tha m/a vươn ra, bám vào mặt đất.
Ngón tay rớm m/áu, nhưng m/áu chảy ra lại màu xanh lam.
Phục Thu dồn hết sức đẩy thân thể lên, cuối cùng cũng trườn khỏi hố.
Nàng ngửa mặt nằm dài, thở hổ/n h/ển.
Thân thể không còn cảm giác đói, nhưng ngũ quan vẫn nguyên, phải chăng để giả làm người cho giống?
Nàng giơ hai tay, nhìn kỹ đôi vòng ngọc xám xanh trên cổ tay.
Dưới ánh mặt trời chúng vẫn ảm đạm vô h/ồn, hàng hạ đẳng.
Viên sinh, cô h/ồn sống, đoạt xươ/ng...
Phục Thu cố hiểu những chuyện vừa xảy ra, chưa kịp nghĩ thông, vết thương trên ngón tay đã âm thầm biến mất.
Nghĩ không thông thì tạm gác lại.
Gió thoảng qua, nàng bỗng ngồi bật dậy, đưa mái tóc lên mũi ngửi, mùi hôi xộc vào khiến nàng suýt nôn.
Mùi hôi từ hố x/á/c còn kinh khủng hơn hố phân.
Nàng đứng lên, điều khiển thân thể chưa quen, loạng choạng tiến vào rừng núi.
Núi non nhiều suối nước, nàng cần tắm rửa.
Tìm thấy một vũng nước trong, nàng chẳng nghĩ ngợi nhảy ùm xuống.
Một lát sau, nàng nổi lềnh bềnh.
Tóc dài như mực tỏa ra, mùi hôi thối trên người dần tan trong nước suối.
Nàng giơ tay trái, âm thầm đọc chú ngữ Viên sinh dạy, chẳng mấy chốc ánh sáng xanh trên vòng tay tụ thành la bàn, mặt la bàn hiện một chấm đỏ chỉ nơi nàng cần đến.
Lại giơ tay phải, đọc đoạn chú khác, chiếc vòng rời cổ tay bay lên không, hóa thành thanh đ/ao xanh biếc, ngoan ngoãn rơi vào lòng bàn tay.
Phục Thu nắm ch/ặt đ/ao, ch/ém mạnh xuống mặt nước, vốn là hành động vô ích nhưng tạm thời chia đôi dòng suối.
Dưới đáy bùn, một con cá bị ch/ặt đôi, chưa hay mình ch*t, vẫn giãy giụa.
Bức tường nước khép lại, x/á/c cá nổi bên má Phục Thu.
Nàng lại một lần nữa x/á/c nhận đây không phải mộng.
Lời Viên sinh nói đều là thật.
4
Mùi x/á/c ch*t đã tan gần hết, Phục Thu trèo lên bờ.
Theo chỉ dẫn của la bàn đi bốn canh giờ, khi áo ướt đã khô, nàng dừng trước cổng một dinh thự lớn.
Trên biển đề hai chữ "Giang Phủ".