Khi tôi suýt nữa đã tin vào lời giải thích ấy, ánh mắt bỗng vô tình lướt qua một vật thể nhỏ - chiếc bình sữa trẻ em chỉ to bằng bàn tay.
21
Tựa như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, tôi chỉ tay về phía chiếc bình trên đảo bếp, giọng lạnh băng:
- Anh định giải thích thế nào về thứ này?
Tần Hằng ngước theo đầu ngón tay tôi, thoáng ngơ ngác rồi bỗng hét lên:
- Vãi! Em hiểu nhầm rồi!
Anh đứng phắt dậy, vội vã chạy ra vườn sau. Nửa phút sau, anh ôm ổ chó lông xù quay vào, theo sau là chú chó Border Collie kêu ỏm ỏm.
- Không phải tôi có con, mà là nó có con!
Tần Hằng quỳ sụp xuống trước mặt tôi, kéo luôn chú chó vào hành động:
- Mày cũng quỳ đây! Suýt nữa làm tao mất vợ, mau cùng tao xin lỗi chị ấy!
Tiếng chó con trong ổ rối rít hòa cùng tiếng Border Collie gào thét, cả căn phòng chìm trong bản hợp xướng chó sủa. Giữa đám chó con nhốn nháo, Tần Hằng cố gắng giải thích:
- Khu này có con chó hoang lông vàng hay quấy rối chó cái, con Border Collie nhà mình là nạn nhân!
Anh nắm ch/ặt tay tôi:
- Lần đầu gặp em trên xe, em nghe thấy anh gọi điện đúng không? Hôm đó anh đưa nó đi khám thì phát hiện nó có bầu! Cái bình sữa là để cho chó con bú!
- Tri Vi! Tin anh đi, anh không có con, chỉ là chó có con thôi!
Tiếng anh gào thét hòa cùng tiếng chó khiến đầu tôi ong ong. Trước khi kịp phản ứng, Tần Hằng đã lôi chân chó định bắt nó cùng quỳ:
- Mau! Cùng anh quỳ xin lỗi đi!
- Thêm một con chó thêm sức mạnh, chúng ta cùng thuyết phục em ấy!
Border Collie kêu gào phản đối, chắc đang ch/ửi chủ nhân đi/ên kh/ùng. Giữa cảnh hỗn lo/ạn, Tần Trạch Vũ thò đầu từ phòng sách:
- Chú ơi, cháu có phải quỳ cùng không?
22
Nửa tiếng sau, phòng khách trở lại yên bình. Chó mẹ cho con bú, Tần Hằng ngồi bóp chân cho tôi, Tần Trạch Vũ cắm đầu vào bài tập địa lý.
- Bất công quá! - Cậu bé kêu than - Sao chỉ mình cháu phải làm thứ mình gh/ét!
- Ai bảo mày ng/u, đứa thi địa 27 điểm không có tư cách đòi công bằng! - Tần Hằng đút cho tôi trái nho, cười ngọt ngào - Đúng không bảo bảo?
Tôi nhả vỏ nho vào lòng bàn tay anh, giọng chua ngoa:
- Ai biết có phải di truyền không.
- Không thể nào! - Anh tiếp tục đút cherry cho tôi - Anh giỏi địa lý lắm.
Tôi chìa tay ra:
- Đưa điện thoại đây.
Tần Hằng cười toe toét đưa máy:
- Em muốn kiểm tra hả?
- Có gì mà kiểm tra, anh chẳng chặn em rồi sao?
Anh lí nhí:
- Lúc đó anh gi/ận quá mà, nhưng chưa đầy tiếng đã bỏ chặn rồi! Anh đâu nỡ nh/ốt em trong danh sách đen, anh xót lắm!
Tôi lướt đến trang chat của hai đứa, chỉ vào biệt danh anh đặt:
- Cái hình Trái Đất này nghĩa là gì?
Tần Hằng né tránh ánh mắt tôi:
- À... bảo vệ Trái Đất, trách nhiệm thuộc về mọi người.
Tôi nheo mắt:
- Em cho anh cơ hội giải thích lại.
Anh thở dài, quay sang Tần Trạch Vũ đang vểnh tai nghe lén:
- Vào phòng sách, đóng cửa, cấm nghe tr/ộm.
Cậu bé lầm bầm "đồ keo kiệt" rồi bước đi không vui.
Căn phòng chìm vào yên tĩnh. Gió máy lạnh khẽ thổi, lũ chó con ọ ẹ trong vòng tay mẹ. Những âm thanh nhỏ bé ấy khiến lòng tôi tràn ngập hạnh phúc.
Tần Hằng nắm ch/ặt tay tôi, ngón tay đan vào nhau:
- Mặt Trăng bị Trái Đất khóa thủy triều, mãi mãi chỉ hướng một mặt về phía hành tinh. Cũng như anh bị em khóa ch/ặt rồi, Tống Tri Vi ạ.
Tôi nhìn sâu vào mắt anh, cúi xuống:
- Người như anh, hôn nhân không phải đều gắn với lợi ích sao? Em chỉ là người bình thường, chẳng giúp được gì cho anh.
- Vậy em thật sự có thể khóa ch/ặt anh không, Tần Hằng?
Ngay cả khi không có hiểu lầm lần này, liệu tương lai chúng ta có còn giữ được sợi dây trói buộc ấy?
- Có! - Anh trả lời không chút do dự - Anh chưa từng dễ dàng từ bỏ bất cứ điều gì. Một khi đã bắt đầu, anh sẽ cố gắng đến cùng.
- Và em à, anh nghĩ em chưa hiểu hết về anh. Anh không đê tiện đến mức dùng hạnh phúc hôn nhân đổi lấy lợi ích. Nếu thật sự có thứ anh muốn đổi lấy, đó chính là dùng tấm lòng chân thật để giành lấy tình yêu của em.
Ánh mắt anh chân thành dịu dàng, tình yêu thăm thẳm ngập tràn trong đôi mắt đen huyền.
Tôi lặng nghe, khóe miệng dần nở nụ cười:
- Vậy anh phải đổi biệt danh rồi.
- Chúng ta không nên là Mặt Trăng và Trái Đất, mà phải là Diêm Vương Tinh và Charon.
Khác với mối qu/an h/ệ một chiều giữa Trái Đất - Mặt Trăng, do khối lượng Diêm Vương Tinh và Charon không chênh lệch quá lớn, lực thủy triều giữa hai thiên thể cân bằng, tạo thành mối qu/an h/ệ khóa kép bền vững.
- Anh không cần làm cái đuôi nhỏ của em.
Tôi áp nhẹ môi lên má anh, thì thầm trong ánh mắt rực sáng của chàng trai:
- Em cũng sẽ ôm ch/ặt lấy anh.
Chúng ta sẽ mãi dõi theo nhau, soi sáng cho nhau, như Charon vĩnh viễn tồn tại trên đường chân trời của Diêm Vương Tinh.
[Hết]