Suốt buổi họp, tôi cứ rụt đầu như chim cút, cố hết sức để giảm thiểu sự hiện diện của mình. May mắn là bản thân tôi chẳng phải nhân vật quan trọng gì, vị trí lại ngồi khá xa, nên tổng giám đốc không để ý đến tôi.
Khi cuộc họp kết thúc, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tổng giám đốc bỗng chậm rãi gọi tôi: «Bạch Tắc, vào văn phòng tôi một chút.»
Tim tôi đ/ập thình thịch. Ch*t rồi, ch*t rồi, hắn không định gi*t người diệt khẩu chứ?
Với tâm trạng nơm nớp lo sợ, tôi theo hắn vào văn phòng. Hắn ôm lấy eo tôi, tay còn lại khóa cửa lại.
Hắn nhéo chiếc đuôi thỏ của tôi nghịch ngợm, rồi cắn nhẹ vào tai tôi, giọng điệu đầy mê hoặc:
«Muốn thử office play không?»
6
Tổng giám đốc đặt tay tôi lên bộ ng/ực căng đầy của hắn.
Tôi: ?
Ý gì đây?
Dùng thứ này để thử thách cán bộ à?
Ờ không, lấy cán bộ ra thử thách nhân viên?
Vậy thì đúng là - thử đúng người rồi.
Tôi nuốt nước bọt, hỏi bằng giọng khàn khàn: «Giá bao nhiêu?»
Tổng giám đốc không cần suy nghĩ, buông lời: «Như lần trước, một vạn.»
Cảm ơn nhé, nhắc đến tiền, ánh mắt tôi lập tức tỉnh táo hẳn.
Trước tiên, tôi thừa nhận tổng giám đốc đúng là "có năng lực", một vạn một lần xét ra còn rẻ.
Nhưng, đời công nhân nghèo như tôi thì biết làm sao.
Hiện tại th/uốc đặc trị đã vô hiệu với tôi, mà thỏ động dục lại rất thường xuyên, tôi phải dành dụm tiền để chi cho kỳ động dục.
Chứ không phải để tán tỉnh.
Nghĩ vậy, tôi đẩy tổng giám đốc ra, thu lại đôi tai và đuôi thỏ, chỉnh lại chiếc áo sơ mi đã nhàu nát.
Nghiêm nghị tuyên bố: «Mặc tổng, xin ngài lập tức dừng hành vi thiếu chuyên nghiệp này lại!»
Tổng giám đốc: ?
Lảm nhảm gì thế, không hiểu, cởi thắt lưng trước đã.
Tôi ra sức giữ ch/ặt quần.
Không vì gì khác, đó là một vạn đó!
Tổng giám đốc rất biết điều, một chỗ không được liền chuyển sang chỗ khác, hắn bắt đầu cởi khuy áo sơ mi của tôi.
Tôi nhảy lùi hai mét.
Thầm ch/ửi: Ông tổng này, à không, con rắn này bị gì vậy, sao lại ép m/ua ép b/án thế!
Để dập tắt ý định của hắn, tôi viện vào nội quy công ty:
«Mặc tổng, điều 11 trong Sổ tay nhân viên quy định rõ, cấm mọi hành vi thân mật tại nơi làm việc! Kính mong tổng giám đốc tuân thủ và làm gương!»
Tổng giám đốc bỗng vỡ lẽ, vẫy tay gọi tôi: «Lại đây.»
Tôi gượng gạo bước theo vài bước.
«Được rồi, giờ vào phòng nghỉ của tôi, không tính là nơi làm việc nữa.»
Vừa dứt lời, hắn đã dùng đuôi rắn quấn lấy đùi tôi, chiếc lưỡi chẻ đôi li /ếm nhẹ cằm tôi.
Người tôi run lên.
Sao tổng giám đốc khăng khăng thế?
Hắn làm giàu nhờ nghề này chắc?!
Nhìn một vạn đồng sắp mọc cánh bay từ túi tôi sang túi hắn, tôi đ/au lòng không muốn sống, cố vật lộn lần cuối:
«Mặc tổng, đây là công ty!»
Tôi gỡ đuôi hắn ra, né sang bên, nhưng bị hắn ôm ch/ặt lấy eo.
«Vậy thì sao?» Tổng giám đốc cười khẽ, tay đã khéo léo cởi mấy cúc áo của tôi, «Cả tòa nhà này đều là của ta, ta muốn ở đâu cũng được.»
Tôi giữ ch/ặt bàn tay không yên của hắn.
Tai thỏ dựng đứng vì hổ thẹn và tức gi/ận.
«...Sẽ bị người khác phát hiện.»
Tổng giám đốc bóp nhẹ chiếc tai đang run run của tôi, cười nhẹ: «Ta đã khóa cửa rồi.»
Tôi: «...»
Đầu óc đơ cứng hồi lâu mới nghĩ ra được cái cớ.
Tôi hùng h/ồn: «Nhưng... đây là giờ làm việc, xin tổng tôn trọng đạo đức nghề nghiệp của tôi!»
Tổng giám đốc làm ngơ, ôm ch/ặt tôi đặt lên bàn làm việc, hồ sơ văn kiện rơi lả tả.
Hắn móc vào thắt lưng tôi, áp sát tai tôi thì thầm:
«Cái này thuộc phạm trù 'công việc khác do lãnh đạo sắp xếp'.»
Tôi: «...»
Vậy mà ông còn đòi tiền?! Tôi trả phí để đi làm chắc?!
7
Tổng giám đốc không cho tôi kịp mở miệng, hắn siết ch/ặt eo tôi, đột ngột đ/è xuống.
Đôi môi mềm mại lạnh giá áp vào tôi.
Tôi theo phản xạ muốn né tránh, nhưng bị những ngón tay thon dài của hắn ghì ch/ặt sau gáy.
«Nhắm mắt lại.»
Mệnh lệnh của hắn pha lẫn tiếng rít đặc trưng của loài rắn, khiến tôi - một con thỏ - vô thức nghe theo.
«Mở miệng ra.»
Tôi ngoan ngoãn há miệng, cảm thấy thực sự quá x/ấu hổ.
Chiếc đuôi tròn xù phía sau không kiểm soát được nhảy ra, rung nhanh liên hồi phát ra tiếng "xì xì".
Cơ thể thỏ luôn thành thật hơn miệng.
Ánh mắt tổng giám đốc tối sầm.
Chiếc lưỡi rắn lập tức thâm nhập, đầu lưỡi chẻ đôi cọ vào vòm họng nh.ạy cả.m của tôi, rồi từ từ đào sâu.
Chậm rãi mà không thể chối từ, cư/ớp đi toàn bộ dưỡng khí của tôi.
«Ừm... đủ rồi...»
Lời phản kháng đ/ứt đoạn bị hắn nuốt chửng.
Đuôi rắn đen quấn quanh bụng tôi, từng chút siết ch/ặt, chóp đuôi bắt đầu kéo khóa quần tôi.
Tôi định đưa tay ngăn lại, bị tổng giám đốc tóm ch/ặt.
Hai tay bị ép lên cơ ng/ực hắn, mặt tôi đỏ bừng, cả người như bốc hỏa.
Tổng giám đốc còn đổ thêm dầu vào lửa!
Những ngón tay thon dài của hắn xoa vào gốc tai thỏ nh.ạy cả.m của tôi, cảm giác tê rần lập tức lan khắp người.
Tôi r/un r/ẩy toàn thân, vừa sợ hãi vừa mong đợi.
Khi bàn tay tổng giám đốc sắp sửa luồn vào thắt lưng tôi -
Cửa vang lên tiếng gõ.
«Mặc tổng, có tài liệu khẩn cần ngài ký ạ.»
Tổng giám đốc: «...»
Tôi nhân cơ hội chui ra từ dưới cánh tay hắn, nhanh chóng chỉnh đốn lại quần áo, hít thở sâu vài lần rồi đi như máy ra mở cửa.
Cúi đầu giải thích: «Chu thư ký à, tôi vừa báo cáo công việc với tổng giám đốc xong.»
Chu thư ký nhìn tôi - kẻ đang làm tám trăm động tác giả trong một giây - rồi lại nhìn vào vị tổng giám đốc đang mặt đen như bồ hóng bên trong.
Rụt cổ, cười gượng: «Haha, cũng không gấp lắm, lát nữa tôi quay lại.»
Còn tôi - kẻ không còn mặt mũi nào - đã chuồn thẳng.
Chiều hôm đó, đang lướt diễn đàn công ty tại bàn làm việc, tôi ch*t điếng.
Một bài đăng tên [K/inh h/oàng! Tổng giám đốc rắn đen lạm dụng quy tắc ngầm với nhân viên thỏ tai] xuất hiện giữa thanh thiên bạch nhật, đã có mấy trăm bình luận.
Ôi Chu thư ký ơi là Chu thư ký!
Tôi với anh không oán không th/ù, sao anh hại tôi thế này!
Vừa r/un r/ẩy click vào xem, tôi vừa nghĩ cách biện bạch, nhưng sau khi đọc xong nội dung.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Hả, ai viết tiểu thuyết lúc rảnh rỗi thế nhỉ, tính nhập vai cao thật.
8
Tối hôm đó, nhà hàng Nhật cao cấp.
Công ty tổ chức liên hoan chào mừng tổng giám đốc mới nhậm chức.
Đáng lẽ tôi không thể ngồi cùng bàn với tổng giám đốc, nhưng Chu thư ký lại bảo đã dành chỗ cho tôi trong phòng VIP.