「Chuyện mang th/ai.」
「Đây là hiện tượng th/ai nghén giả! Không phải thật đâu!」Tôi vội vàng giải thích, 「Bác sĩ nói do kí/ch th/ích quá độ gây ra, hiện tượng này rất phổ biến ở tộc Thỏ chúng tôi.」
「Vẫn phải chịu trách nhiệm.」Mặc Thần ngắt lời tôi, 「Con của ta, dù là th/ai giả cũng không được qua loa.」
Tôi há hốc miệng.
Hắn đang nói cái gì vậy? Chịu trách nhiệm? Th/ai giả thì cần gì phải chịu trách nhiệm?
Hơn nữa đã nói là th/ai giả rồi, làm gì có con? Còn không được qua loa, hắn có bình thường không đấy?
Dù tôi giải thích vô số lần đây là th/ai giả, hắn vẫn không chịu nghe.
Cứ khăng khăng dọn đến nhà tôi sống chung, mỹ danh là chăm sóc tôi.
Phải công nhận, hắn chăm sóc thực sự chu đáo.
Buổi sáng có quan tâm ốm nghén:
Tôi nôn khan bên bồn rửa mặt, cổ họng rát bỏng, bụng dạ cồn cào.
Nhưng chỉ ói ra toàn nước dãi chua loét.
Mặc Thần không biết từ lúc nào đã đứng sau, bàn tay mát lạnh chụm tóc mai tôi lại, đưa nước súc miệng rồi vỗ lưng cho tôi.
Khi tôi đỡ hơn, hắn đưa tôi bát cháo bí đỏ giúp trung hòa axit dạ dày, giảm cảm giác buồn nôn.
Buổi trưa có thực đơn đặc biệt:
Tôi nhìn chằm chằm vào thùng giữ nhiệt đựng thứ nước đen ngòm, đôi tai cụp xuống.
「… Phải uống thật sao?」
Mặc Thần gật đầu, mặt không biến sắc: 「Đây là phương th/uốc an th/ai cổ truyền của tộc Xà.」
Tôi bất lực: 「Tôi đây là th/ai giả mà!」
「Vẫn phải uống.」
Hắn múc một thìa thổi ng/uội, đưa đến miệng tôi. Thấy tôi mím ch/ặt môi, hắn đột nhiên cúi sát, giọng trầm khàn:
「Hay là… em muốn anh dùng cách khác cho em uống?」
Tôi lập tức gi/ật lấy bát, uống một hơi cạn sạch, đắng đến mức lông đuôi dựng đứng.
Mặc Thần như ảo thuật gia, lôi ra viên kẹo sữa, bóc vỏ nhét vào miệng tôi, dỗ dành như khen trẻ con:
「Bé ngoan lắm.」
Đêm khuya có điều chỉnh thân nhiệt:
Th/ai giả khiến đêm nào tôi cũng lúc nóng lúc lạnh thất thường.
Khi nóng, Mặc Thần ôm trọn tôi vào lòng.
Ng/ực mát lạnh áp sát lưng tôi, đuôi rắn quấn từ mắt cá chân lên đùi.
Khi lạnh, những chiếc vảy kia kỳ diệu tỏa nhiệt.
Không phải hơi ấm da thịt người thường, mà như hòn cuội được phơi nắng, tỏa ra nhiệt độ dễ chịu.
Còn tốt hơn cả máy điều hòa!
Về sau tôi mới biết—
Vị tổng giám đốc rắn đen lừng lẫy thương trường này, đêm nào cũng lén dùng yêu lực đun nóng m/áu toàn thân, suýt nữa khiến mình sốt cao.
15
Khi tôi hết phản ứng th/ai nghén, Mặc Thần lại bắt đầu không yên phận.
Hắn dùng đầu ngón tay kéo vạt áo sơ mi tôi, lòng bàn tay mát lạnh áp lên bụng dưới hơi lồi.
Giọng điệu mê hoặc: 「Bé yêu, sinh nở đi.」
Tôi:「…」
Tôi cũng muốn sinh lắm, nhưng tôi đ*o sinh được!
Mặc Thần cắn dái tai tôi, tiếp tục đ/ộc thoại: 「Bé ơi, đẻ cho anh một ổ trứng rắn nhé?」
Nghe xong, lòng tôi bỗng thấy bức bối, không nhịn được cà khịa: 「Muốn đẻ thì đi tìm người khác.」
Mặc Thần cúi đầu, mũi chạm cằm tôi: 「Không, anh chỉ muốn con do em đẻ!」
Tôi đ/ấm vào đuôi rắn hắn, hét vào mặt: 「Tôi là đực! Đực!! Đực thì không đẻ được, hiểu không?」
「Đực vẫn có thể mang th/ai mà, em xem bây giờ, bụng em không phải đã to lên rồi sao?」
「…」Tôi bất lực một hồi, 「Đã bảo là th/ai giả mà, giả đấy!」
Mặc Thần ôm ch/ặt tôi, đ/è lên bàn, đuôi rắn từ lúc nào đã quấn quanh mắt cá chân tôi.
「— Vậy thì làm cho nó thành thật.」
Mặc Thần khăng khăng cho rằng chưa thật sự thụ th/ai là do tư thế chưa đủ đa dạng, nên hắn định dùng luôn cái thứ mà loài rắn có nhiều hơn một…
Tóm lại, cả đêm không ngủ.
Tôi khóc lóc đạt đến đỉnh cao chưa từng có.
X/ấu hổ hơn, ng/ực tôi lại ướt sũng.
Mặc Thần nhìn chằm chằm vào đó, cổ họng lăn tăn, ánh mắt tối sâu.
Khi đôi môi lạnh giá phủ lên chỗ nh.ạy cả.m ấy, tôi rú lên cong người, ngón tay vô thức đan vào mái tóc đen của hắn.
「Nhẹ… nhẹ thôi.」
Mặc Thần lại cúi xuống hút mạnh, thỏa mãn kết luận: 「Ngọt lắm.」
Tôi:「…」
X/ấu hổ muốn chui xuống đất.
16
Em họ tôi cũng đến thời kỳ động dục.
Nó là bottom chính hiệu, không có bạn trai, uống th/uốc đặc hiệu đã lâu mà không đỡ, đang cùng tôi chán nản.
Tôi chụp tấm danh thiếp ngày xưa gửi cho nó, bảo rằng ông anh tìm được top chất lượng cao ở đây.
Mấy ngày sau, em họ tôi càu nhàu, bảo toàn bottom không hà, bên đó làm gì có top!
Tôi gọi điện hỏi thì được biết, top duy nhất của họ đã vì tình yêu mà chuyển thành bottom.
Nghĩa là hôm tôi động dục, họ đ*o cử ai đến cả!
Tôi nhìn Mặc Thần đang lúi húi trong bếp, sống lưng tôi lạnh toát.
Gi/ật mình nhận ra, hóa ra lúc tôi bảo hắn là trai bao hắn gi/ận là vì thế!
Một tổng giám đốc đường hoàng, bị tôi đ/è ra hiếp rồi còn phải chăn ra gối đệm, ai mà chịu nổi.
Tôi lại muốn chuồn.
Nhưng bị Mặc Thần dùng đuôi quấn ch/ặt: 「Bé yêu, trước khi có trứng rắn trong bụng, đừng hòng chạy đâu nhé.」
Tôi cố biện luận cùn: Đè hắn là tôi sai, nhưng ai bảo hắn mềm mại dễ đ/è chứ.
Nên rốt cuộc, hắn cũng có lỗi, đừng trách tôi!
Mặc Thần hôn tôi một cái, nói lời ngọt như mía lùi: 「Bé yêu, sao anh nỡ trách em, yêu em còn không kịp nữa là.」
Tôi: ?
「Anh để ý em lâu lắm rồi, chuyển đến nhà bên cạnh và nhảy dù vào công ty em đều là bước tiếp cận của anh.」
「Chỉ là không ngờ, bé yêu lại tự chui vào lưới.」
Tôi:「…」
「Thôi bỏ mấy lời vô thưởng vô ph/ạt đi, đẻ trứng rắn đi là vừa.」
Tôi:「…」