Đêm hôm trước quá bận rộn và hỗn lo/ạn, anh ấy bị thương, tôi cũng bị thương. Vừa băng bó xong vết thương thì người của Hòa Ký đã vội vã tìm đến bệ/nh viện, bảo rằng có chuyện xảy ra ở công trường nào đó. Anh ấy vội đi xử lý, cuối cùng buộc băng gạc cũng chỉ qua loa, căn bản không kịp nói thêm gì với tôi.
Chuyện tối qua, tôi vẫn còn n/ợ anh ấy một lời giải thích.
Nhón chân ra sân, tôi thấy xe của Tống Thiếu Uyên. Vừa định rảo bước thì bỗng nghe tiếng gọi lạnh lẽo trên cao: "Tống Văn Cẩn."
Quay người ngẩng đầu, tôi thấy mẹ ngồi trên lan can ban công tầng hai. Vầng trăng trên mái nhà không hiểu sao lại lớn đến thế, chiếu xuống khiến toàn thân bà trắng bệch.
"Con nhất định phải gặp hắn phải không?"
Nói xong, bà nhảy xuống.
......
Khi xe c/ứu thương tới nơi, tôi mới gi/ật mình nhận ra toàn thân mình lạnh ngắt. Đầu óc trống rỗng, tôi máy móc dẫn xe vào, máy móc trả lời câu hỏi của nhân viên y tế, máy móc chạy theo họ.
Không biết Tống Thiếu Uyên đến từ lúc nào, anh nắm tay tôi nói gì đó, tôi chỉ thấy môi anh động đậy mà không nghe rõ lời. Nhưng có vẻ anh muốn lên xe c/ứu thương cùng tôi.
"Đừng, không cần đâu." Tôi gạt tay anh ra. Mẹ tôi sẽ phát đi/ên mất.
Sau đó Tống Thiếu Uyên vẫn tự lái xe đến bệ/nh viện.
Trên ghế dài cạnh phòng mổ, anh ngồi xuống bên cạnh tôi.
Tôi ngửa đầu dựa vào tường, đang nhìn chằm chằm bóng đèn trắng trên trần thì cảm nhận có người bên cạnh. Tôi chậm chạp quay đầu sang.
"Sẽ ổn thôi." Tống Thiếu Uyên hiếm khi dịu dàng, kéo tôi vào lòng.
Tôi không nhúc nhích. Các khớp xươ/ng như đã han gỉ, cứ để anh ôm, gượng gạo trong vòng tay ấy.
Tôi nghĩ đến việc chưa giải thích với anh, liền khẽ nói: "Cậu tôi chụp ảnh hai chúng ta, hôm qua cậu lấy ảnh đe dọa đòi tiền, kết quả mẹ tôi thấy được nên bà phát đi/ên."
"Ừ." Tống Thiếu Uyên không bình luận gì, chỉ nói: "Anh sẽ xử lý chuyện ảnh."
Tôi nhắm mắt lại, "Xin lỗi, em không ngăn được mẹ."
Tống Thiếu Uyên xoa đầu tôi.
"Vết thương của em sao rồi?"
"Không sao, hết đ/au rồi, còn anh?"
"Anh cũng ổn." Tống Thiếu Uyên cúi xuống, lại sờ lên mặt tôi, "Mặt em lại làm sao thế? Bà ấy đ/á/nh em à?"
Tôi không trả lời, chỉ nhìn xuống sàn nhà thẫn thờ.
Vô vàn thứ cuộn xoáy trong đầu. Muốn nói nhiều điều, nhưng chẳng biết nói gì, chỉ cảm thấy mọi ràng buộc thật vô nghĩa. Tôi và Tống Thiếu Uyên, phải chăng là đôi tình nhân tình sâu nghĩa nặng? Để rồi rơi vào cảnh này, cũng chẳng hiểu vì lẽ gì.
Mệt mỏi quá rồi.
Cuối cùng tôi hỏi Tống Thiếu Uyên: "Anh, em ngủ với anh lâu như vậy, món n/ợ kia đã trả xong chưa?"
Tống Thiếu Uyên im lặng. Mãi sau mới đáp: "Trả xong rồi."
"Vậy thì không trả nữa, được không?"
"......"
Không nghe thấy hồi âm, tôi ngồi dậy khỏi vòng tay anh, "Được chứ?"
Tống Thiếu Uyên nhìn tôi, bỗng cười lạnh lùng:
"Anh cứ tưởng người nói 'đủ rồi' cuối cùng sẽ là anh. Anh luôn tự hỏi nên cảm thấy thế nào khi em thực sự trả đủ."
Tôi không hiểu ý anh, nhưng chẳng mấy chốc anh đã cho tôi câu trả lời rõ ràng:
"Được."
"Em được tự do rồi."
Tống Thiếu Uyên rời đi.
Tôi nhìn đèn đỏ phòng mổ sáng rực, rất lâu sau mới nhận ra sắc đỏ trong tầm mắt đã nhòe đi.
Tôi cúi đầu.
Úp mặt vào hai bàn tay.
Không lâu sau, ca mổ kết thúc, mẹ tôi được chuyển về phòng bệ/nh. Bác sĩ nói vết thương không nguy hiểm nhưng cần dưỡng thương kỹ lưỡng.
Hôm sau, tôi nhờ người trả lại điện thoại di động cho Tống Thiếu Uyên. Chiếc điện thoại này tôi chỉ dùng để liên lạc với anh, sau này chắc sẽ ít dùng, hoặc không cần dùng nữa. Thứ đắt đỏ để bên người thật vô dụng.
Kể từ đó, cuộc sống tôi đột nhiên trở nên yên bình lạ thường.
Ngay cả Lý Thế Vỹ cũng suốt một thời gian dài không gây chuyện gì.
Có lẽ Tống Thiếu Uyên đã tìm gặp hắn, chuyện ảnh ảnh gì đó, hắn cũng chẳng nhắc đến nữa.
Lạ thật, hóa ra nhiều chuyện xảy ra rồi lại như chưa từng xảy ra.
Gia đình tôi vẫn như xưa. Tôi, mẹ, cậu - dù giữa mỗi hai người đều từng xung đột kịch liệt, nhưng rốt cuộc loanh quanh rồi vẫn ngồi ăn cơm với nhau bình thản. Thích hay không, để bụng hay không, đều chẳng quan trọng. Chỉ cần không gi*t hại lẫn nhau, ngày tháng vẫn trôi qua như thế.
Còn Tống Thiếu Uyên, thực sự không liên lạc lần nào nữa.
Hương Cảng nhỏ bé, đôi lần vẫn gặp gỡ bất ngờ.
Nhưng biết làm sao được?
Chỉ biết mỉm cười chào hỏi, gọi một tiếng "anh" mà thôi.
19
Thoáng cái đã một năm trôi qua, lịch x/é đến cuối năm.
Dạo này Lý Thế Vỹ đắc ý híp mắt, lại còn bí mật nói rằng hợp tác làm ăn với người ta ki/ếm được chút ít, trước mặt tôi hầu như nói bằng mũi. Tôi bảo hắn đừng làm chuyện phạm pháp, coi chừng lại vào tù, vui quá hóa buồn, mẹ tôi liền vỗ mạnh vào đầu tôi.
"Cậu mày chịu làm ăn là tốt rồi, đừng có nói mát."
Tôi bĩu môi. Sông dễ đổi bản tính khó dời, dù sao tôi cũng không tin hắn.
Hôm nay Lý Thế Vỹ lại quấy rầy tôi, đưa tờ báo trước mặt, lắc đi/ên cuồ/ng. Tôi tưởng hắn lại giảng kinh tế, liền đẩy tay gạt đi.
"Xem đi, tình nhân cũ của mày giờ có người mới rồi, chà chà, ầm ĩ lên cả báo này."
Tôi ngước mắt, thấy mấy chữ "thiếu gia xã hội đen", "tiểu thư đại gia bài bạc", "tình đồng giới", chẳng hứng thú liền vo viên tờ báo ném đi.
Chẳng qua là chuyện tầm phào giữa Tống Thiếu Uyên và tên Giản Đồng ở Macau, báo lá cải viết đi viết lại cả tháng rồi mà chẳng thấy gì mới. Ảnh chụp toàn là hai người đi gần nhau, thân mật nhất cũng chỉ là Giản Đồng nói chuyện còn Tống Thiếu Uyên nghiêng tai nghe. Các phóng viên bây giờ chỉ có trình độ đó thôi sao?
Tôi châm chọc: "Những thứ này chẳng đọ được với ảnh cậu chụp em và Tống Thiếu Uyên năm xưa đâu. Cậu còn giữ bản gốc không? Đem b/án cho bọn phóng viên này đi, biết đâu được giá cao hơn mấy thứ làm ăn lởm khởm của cậu bây giờ."