Trước khi xuất ngoại, tôi cùng Tống Thiếu Uyên đi viếng m/ộ. Linh h/ồn mẹ tôi nơi chín suối hẳn chưa chuẩn bị tinh thần để thấy con gái cầm tay hắn, tôi ấp úng ngăn hắn lại. Hắn cũng chẳng có ý kiến gì, đúng hơn là hắn cũng chẳng thiết tha lắm, thế là chúng tôi vui vẻ đạt được đồng thuận.
Nhưng hắn dẫn tôi đến trước m/ộ mẹ mình - Hứa Tĩnh Nhã.
Trước khi đi, tôi vô cùng căng thẳng. Dù chỉ đối diện với tấm bia đ/á và bức ảnh đen trắng, tôi vẫn thấy tim đ/ập thình thịch.
Tống Thiếu Uyên nói: "Không sao đâu, mẹ tôi rất cởi mở. Bà sẽ không gh/ét cậu đâu, ngày trước bà từng khen cậu thông minh nữa". Dù chẳng biết hắn đang an ủi hay thật lòng, tôi vẫn vô sỉ tin luôn.
Kết quả hôm đó, khi đứng trước m/ộ dì Hứa, đám mây dày đặc bỗng bị gió thổi tan. Từ bầu trời âm u suốt nửa ngày, một tia nắng bất ngờ lọt xuống. Hơi ấm lan tỏa khắp vai, mặt tôi, lòng tôi chợt nhẹ tênh.
Vài ngày sau, Tống Thiếu Uyên đưa tôi mấy tờ giấy, bảo tôi đọc thử.
Hắn nói đó là những trang rời rơi ra từ nhật ký của dì Hứa.
Hắn chưa từng đọc nhật ký mẹ, chỉ khi dọn dẹp tài liệu trong thư phòng mới sắp xếp lại sách bà để lại. Nhiều cuốn đã cũ kỹ, cuốn nhật ký cũng vậy, khi vô tình rơi xuống đất, vài trang giấy bung ra.
"Có nhắc đến mẹ cậu, cậu xem đi.
......
Nhật ký Hứa Tĩnh Nhã
Ngày xx tháng x năm 19xx - Âm u
Tôi không ngờ Lý Chân Châu lại đem tiền cho tôi chữa bệ/nh.
Nhưng thân thể thế nào, tôi hiểu rõ. Bao nhiêu tiền đổ vào cũng vô ích, tôi không cần nhận tình này của cô ta.
Tôi nói cảm ơn ý tốt, nhưng tiền thì miễn đi, tôi dùng không hết. Không ngờ cô ta phản ứng dữ dội, như bị s/ỉ nh/ục: "Cô đừng giả vờ thanh cao! Tôi biết nhà cô đang túng quẫn, không thì tôi đã chẳng xen vào! Cô coi thường tiền của tôi sao?"
Thành thật mà nói, tôi không muốn giao thiệp nhiều với cô ta. Một người phụ nữ phá hoại gia đình tôi, lại ngang nhiên dọn vào ở, tôi cần gì phải ưa cô ta?
Nhưng nói là rất coi thường thì cũng không đến nỗi.
Tôi bảo cô ta: "Cô đừng kích động thế, tôi không coi thường cô. Chỉ là bệ/nh tôi đã vậy rồi, ngay cả Thiếu Uyên tôi cũng khuyên đừng quá cố chấp. Kinh tế của cô cũng do Tống gia nắm, đừng để tiền mất tật mang, khiến cô khó xử".
Lý Chân Châu nói với tôi số tiền này là tiền riêng cô ta lén dành dụm, Tống Bỉnh Thành không biết.
Tôi kiên quyết từ chối, khuyên cô ta nên để dành cho bản thân và con trai. Việc xin tiền Tống Bỉnh Thành tuy dễ, nhưng rốt cuộc vẫn phải xem mặt hắn. Cô cũng biết đấy, tuổi trẻ và sắc đẹp rồi cũng phai tàn. Nhỡ mai này hắn có người mới, cô tính sao? Chẳng hiểu tôi nói gì mà Lý Chân Châu bỗng bật khóc.
Khóc một hồi, cô ta xin lỗi tôi, thú nhận việc tôi bị đuổi khỏi Tống gia đều do cô ta và em trai bày mưu. Tôi im lặng, cô ta lại như sợ rơi vào thế yếu, vội vã nói lớn: "Tôi biết, tôi biết! Đều là lỗi của tôi! Nhưng nếu cô không định đuổi hai mẹ con chúng tôi đi, tôi đã chẳng làm thế! Giờ tôi đến chuộc tội, cô lại không nhận!"
Tôi vừa buồn cười vừa tức, chẳng hiểu mình định đuổi cô ta khi nào. Hỏi kỹ mới biết cô ta và em trai hiểu lầm. Tôi từng nói với Tống Bỉnh Thành không muốn ở nhà này nhìn mặt cô ta nữa, nhưng đó là khi tôi đề nghị dọn vào chùa tu dưỡng. Dĩ nhiên hắn không đồng ý. Hắn sợ việc này tiết lộ sẽ mất mặt, như thể tôi đi làm ni cô, đồng thời phá vỡ hình ảnh "vợ lẽ hòa thuận" hắn dày công xây dựng.
Nghĩ lại thật buồn cười, thời đại này rồi mà còn phân vợ nọ lẽ kia. Đàn ông dùng chuyện này để vẽ nên hình tượng gia pháp nghiêm minh. Hồi trẻ tôi nhìn người không tinh, tưởng hắn là người tốt.
Nói đi nói lại, lúc đó tôi có lựa chọn nào? Cha đặt đâu con ngồi đó, tôi chỉ biết gắng gượng tìm điểm sáng nơi hắn để tự an ủi cuộc hôn nhân chưa đến nỗi tệ. Sau này tôi chủ động ly hôn cũng không được, trong mắt họ, phụ nữ ly dị là đồ second-hand, bị vũ nữ soán ngôi lại càng nh/ục nh/ã. Chỉ biết cố chịu đựng. Cũng đã chịu đủ lâu rồi.
Tôi nhìn Lý Chân Châu đang khóc.
Cô ta trẻ hơn tôi nhiều, nào có khác gì đã sớm bắt đầu chuỗi ngày chịu đựng?
Tống Bỉnh Thành chẳng phải người chồng tốt, lúc vui thì dịu dàng chiều chuộng, lúc gi/ận dữ như sấm sét. Nhất là những năm gần đây, Tống gia suy yếu, tính hắn càng thất thường. Những đêm tĩnh lặng, nào tôi chẳng nghe tiếng hắn tà/n nh/ẫn cùng tiếng khóc nức nở của cô ta?
Thật ra cô ta đã thay tôi chịu không ít khổ đ/au.
Đêm đến nhận bao tủi nh/ục, ban ngày vẫn tươi cười rạng rỡ, thậm chí hơi khoe khoang khi diện váy mới giày mới trang sức mới. Dĩ nhiên có thể cô ta muốn thế, được như ý. Nhưng xét cho cùng cũng là kẻ khổ.
Phụ nữ ơi, dường như chúng ta lúc nào cũng khổ.
Lý Chân Châu vừa khóc vừa hỏi tôi: "Như tôi đây, không có gì trong tay, cũng chẳng biết làm gì, chỉ muốn cho chị em tôi và con cái cuộc sống tốt đẹp, ngoài việc dùng sắc đẹp vây cánh đàn ông, còn cách nào khác?"
Tôi cũng muốn hỏi cô ta: Sao phải tham lam đến thế?
Nhưng nghĩ lại, đời người sống trên đời, ai chẳng tham lam? Chỉ là mỗi người một nỗi ám ảnh khác nhau mà thôi.
Với những việc cô ta làm, tôi đương nhiên không tán thành. Nhưng thôi, cô ta từng khoác áo cho tôi, cũng lo lắng cho bệ/nh tình của tôi. Đúng sai phải trái, kệ đi.
Tôi không tha thứ cho cô ta. Nhưng tôi cũng chẳng oán h/ận.
Số phận tự có công bằng.
Dù sao tôi cũng sắp ch*t rồi.
Là phụ nữ với nhau, điều tử tế nhất tôi dành cho cô ta là mong Tống Bỉnh Thành kiếp này ch*t sớm.
Những ngày còn lại, cứ cố gắng chịu đựng vậy.