Bổn cô từng chu cấp cho một thư sinh nghèo.
Ngày nắng mò ngọc trai, ngày mưa làm hoa châu, khổ cực bao nhiêu chỉ mong hắn một ngày đỗ đạt, cưới bổn cô làm quan phu nhân, đổi đời sung sướng.
Nào ngờ hắn chính là thái tử vi hành tư phỏng.
Thái giám vung phất trần, mặt đầy nếp nhăn cười nói:
- Thái tử điện hạ nhớ đến sự chăm sóc của tiểu nương trong thời gian qua, đặc mệnh lão nô đến báo đáp!
Hắn cho bổn cô hai lựa chọn: một ngàn lạng bạch ngân, hoặc làm thứ thiếp của thái tử.
Bổn cô chỉ vào rương bạc dưới đất:
- Bổn cô không chọn hắn.
Bổn cô chọn cái này.
1
Giọng thái giám the thé vang lên:
- Thái tử điện hạ nhớ đến sự chăm sóc của tiểu nương trong thời gian qua, đặc mệnh lão nô đến báo đáp!
Nếp nhăn trên mặt hắn co lại như hoa cúc.
Tống Vân Sách - thái tử ấy.
Chính là thư sinh nghèo bổn cô từng cưu mang một năm trời, sớm hôm vất vả mò ngọc nuôi hắn ăn học, mong ngày hắn vinh quy bái tổ.
- Điện hạ vi hành thể sát dân tình, nhờ có tiểu nương ngày đêm chăm sóc.
Hàng xóm lối giềng đứng chật ngõ hẻm, đều bảo bổn cô sắp cá chép hóa rồng.
Lão thái giám khom lưng tiến đến, đưa ra hai lựa chọn.
Một là ngàn lạng bạch ngân.
Hai là làm Thái tử phụng nghi.
A Thọ mặc bộ cẩm y sáng bóng, không còn là tiểu đồng nghèo rá/ch năm nào, cười nói:
- Cô nương làm Thái tử phụng nghi, hầu hạ điện hạ chu đáo, biết đâu sau này còn thành trắc phi nữa.
Cô nương nhận lời đi, điện hạ đang đợi ở kinh thành.
Bổn cô nhìn chằm chằm vào rương bạc trắng xóa, trước mắt hiện lên hình ảnh Tống Vân Sách năm ấy thề non hẹn biển.
Hồi đó hắn nói sau khi đỗ trạng nguyên sẽ cưới bổn cô làm trạng nguyên phu nhân.
Người khờ mới không chọn làm thứ thiếp thái tử, cả đời vinh hoa phú quý, ăn sung mặc sướng, hơn xa làm quan phu nhân.
Nhưng bổn cô chỉ cười, chỉ tay vào rương bạc:
- Bổn cô chọn cái này.
Nụ cười trên mặt A Thọ đóng băng, giọng đầy hoài nghi:
- Không phải... ôn cô nương... Thái tử không từng nói sau khi đỗ cao sẽ cưới cô làm quan phu nhân sao?
Tại sao vậy!
Hắn liệt kê vô số lợi ích khi làm Thái tử phụng nghi, sốt ruột như muốn đ/á/nh gục bổn cô mang đi.
Bổn cô giơ tay chỉ ra phía xa, cười nói:
- Vì bổn cô đã chu cấp cho một thư sinh mới.
Nay đã có bạc.
Quan phu nhân, ngày sau cũng sẽ làm được.
2
Làng chài nhỏ này có nhiều người mò ngọc trai.
Cha mẹ mất sớm chẳng để lại gì, bổn cô thuê nhà trong làng, sống qua ngày bằng nghề mò ngọc.
Làng chài là nơi thư sinh khắp thiên hạ phải đi qua khi lên kinh ứng thí, nhiều cô gái chu cấp cho thư sinh nghèo, cùng nhau nương tựa mong ngày đỗ đạt làm quan phu nhân đổi đời.
Nếu không đỗ cũng có thể sao chép sách vở, làm thơ vẽ tranh, vẫn hơn lấy lão phu thô lỗ.
Lan nương là cô gái may mắn nhất nơi này. Mười năm trước, chàng thư sinh nghèo rớt mùng tơi nhà nàng đỗ bảng nhãn, rước nàng về kinh làm quan phu nhân.
Chồng nàng giữ trọn lời thề, cả đời chỉ một vợ, trở thành giai thoại truyền khắp làng.
Bổn cô cũng chu cấp cho một thư sinh nghèo.
Tống Vân Sách mày ki/ếm mắt sao, nở nụ cười ôn hòa:
- Cô nương đại ân, ngày sau đỗ đạt, Tống mỗ tất kết cỏ ngậm vành báo đáp.
Tống Vân Sách khác biệt người thường.
Những thư sinh khác cắm đầu vào sách vở, mơ tưởng