Hắn đâu hay, ta hái một viên châu ngọc khó khăn nhường nào?
Hắn đâu biết, ta từng phen lặn xuống vực sâu chẳng ai dám bén mảng, suýt chút nữa mạng vùi nơi đáy nước?
Đời người vốn chỉ một bầu nước uống, một giỏ cơm ăn, nhưng ngay cả miếng ăn giọng uống ấy cũng phải đ/á/nh đổi bằng mồ hôi xươ/ng m/áu.
Thế mà hắn xem như cọng rơm cọng cỏ.
Tống Vân Sách nào phải hạng tú tài nghèo khó, trong nhà đã có thê thiếp đủ đầy.
Chuyện nàng mò ngọc cùng chàng thư sinh nghèo, chẳng qua là lớp kịch hắn dàn dựng.
Còn ta, cũng chỉ là trò tiêu khiển qua đường của hắn mà thôi.
Ta lẳng lặng rời đi, nhẹ như bóng mèo.
Chẳng còn nghĩ ngợi điều chi.
Chỉ mong hắn mau chóng rời khỏi đây.
3
Ánh mắt A Thọ theo bàn tay ta chỉ, xuyên qua đám đông nhốn nháo, dừng lại nơi bóng văn sinh áo xanh đứng tận ngoài rìa.
Tống Vân Sách cố ý giả dạng khốn khó, nhưng Cố Tây Châu mới thực sự bần hàn. Áo bào phai màu, tay áo sờn rá/ch, làn da đen sạm in hằn dấu vết mưa nắng dãi dầu.
Ngoài đám đông, hắn đứng nhìn từ xa, nở nụ cười lịch sự, khẽ gật đầu về phía ta.
A Thọ trông thấy, gi/ật mình kinh hãi, mặt mày ngơ ngác.
Khi đám đông tản đi, Lý thẩm là người đầu tiên xông tới, đ/ấm ng/ực thình thịch:
- Niệm Niệm! Con đi/ên rồi sao? Đó là Thái tử đấy! Bỏ qua phú quý vinh hoa, lại đi nhặt lấy thư sinh nghèo kiết?
- Lan nương năm xưa lấy được Bảng Nhãn, gặp Thái tử còn phải quỳ lạy. Nếu con theo Thái tử, còn phải mò ngọc làm chi nữa!
Ta mím môi không đáp, đợi Lý thẩm thỏa lòng trách m/ắng xong, tai được yên ắng, mới rảnh nhìn sang Cố Tây Châu.
Ba ngày trước khi ta c/ứu hắn, nửa thân ngâm trong nước, sau đầu bị khúc gỗ trôi đ/ập nát thịt tươm m/áu.
Tỉnh dậy, hắn cảm kích vô cùng, câu đầu tiên thốt ra:
- Bần sinh không manh áo đồng xu, trong túi trống rỗng, chẳng biết lấy gì báo đáp cô nương...
Lại một thư sinh nghèo lên kinh ứng thí.
Câu này quá đỗi quen tai.
Tống Vân Sách năm ấy cũng nói y như vậy, ra vẻ quân tử ôn nhuận, bày tỏ thân thế đáng thương để m/ua lòng thương hại của ta.
Mà ta vốn dễ mềm lòng.
Lần này, ta không muốn làm người tốt nữa.
Mò ngọc, thực sự quá khổ cực.
Nhìn gương mặt xanh xao của hắn, ta lạnh nhạt bảo: - Công tử tỉnh rồi thì đi đi.
Hắn quấn băng trắng trên trán, gượng ngồi thẳng người, không chút miễn cưỡng: - Không dám quấy rầy cô nương, hai hôm nữa sẽ lên đường.
Không ngờ, hắn thực sự ra đi.
Giờ đây, Cố Tây Châu vác bọc hành lý, từ từ bước tới cáo biệt, không lưu luyến chút nào.
A Thọ vẫn đứng xa xa liếc nhìn.
Ta thu hồi ánh mắt, gi/ật tay áo Cố Tây Châu:
- Công tử nếu không vội, hãy ở lại dưỡng thương vài hôm nữa.
4
Sau khi A Thọ đi, ta đứng trước cửa ngẩn người hồi lâu.
Giữ Cố Tây Châu lại, chỉ là để diễn cho Tống Vân Sách xem mà thôi.
Để hắn nghĩ ta đã thay lòng đổi dạ, hay ta ngốc nghếch thế nào cũng được.
Giấc mộng phu nhân quyền quý, ta không dám mơ tưởng nữa.
Trông chờ vào đàn ông phát đạt để đổi lấy tước phẩm, chi bằng tự lực cánh sinh.
Ta liếc tr/ộm về phía phòng khách, Cố Tây Châu quả biết điều, nghe ta giữ lại liền im lặng về phòng nghỉ ngơi.
Như mấy ngày ta c/ứu hắn, yên lặng không lời, ăn nói hành xử đều đúng mực, không vượt quy củ.
Không như Tống Vân Sách, lời nói quanh co.
- Giường gỗ này hơi cứng, nằm lâu ngày về già biết làm sao? Nhất là con gái. Ban ngày mò ngọc đã vất vả, tối đến phải nghỉ ngơi cho tử tế.
Câu nói ấm lòng, hôm sau ta vui vẻ m/ua chiếu cói, một tấm cho ta, một tấm cho hắn.
Hai hôm sau, hắn lại bảo muốn dạy ta pha trà - Nhưng trà này quá tệ, tay nghề pha trà giỏi mấy cũng uổng phí, nước trà cần vân hạt kê mắt cua, sánh mịn lâu bền.
Ta không hiểu, nhưng lại rút tiền m/ua trà Mao Tiêm quân san cho hắn.
Ta đội nắng gắt về nhà, nấu hai món chay rồi vội vã ra cửa, hắn nắm tay ta - Em nấu ăn thanh đạm thế này, nhìn người g/ầy đi trông thấy.
Ta không thấy mình g/ầy, nhưng cảm động vì hắn thương ta, ngày nào cũng thêm năm lạng thịt heo.
Nhà thường dân nào dám ăn uống thế này.
Hắn dường như đâu đâu cũng vì ta tốt, giờ ngẫm lại, kỳ thực chỉ vì chính hắn mà thôi.
Tống Vân Sách nói đến để nếm trải gian khổ dân đen, nhưng ở chỗ ta, hắn chưa từng nếm khổ.
Ở nhờ đất người, nên như Cố Tây Châu mới phải.
Cho gì ăn nấy, không kén chọn, còn nói lời cảm tạ.
Cố Tây Châu quá biết điều, khiến ta trở nên bất nhẫn.
Ta núp ngoài cửa, mũi giày miết viên sỏi nhỏ.
Luồng mềm yếu quen thuộc lại trào dâng trong ng/ực, căn bệ/nh dễ mềm lòng lại tái phát.
Ta cắn môi, nắm ch/ặt tay áo.
Thôi, bất nhẫn thì bất nhẫn, vẫn hơn làm kẻ tốt bụng rẻ tiền.
Đêm xuống, ta nằm trên giường tính toán ngày mai gửi ngàn lượng bạc vào ngân hàng.
Sau đó, ta sẽ mở cửa hiệu b/án trâm cài bằng ngọc trai. Trong làng nhiều cô gái mò ngọc thế này, tay nghề ta lại khéo, thu m/ua ngọc trai làm hoa tai, trâm cài...
À, đặt tên hiệu vàng bạc là gì thì hay?
Ta thầm nghĩ đi nghĩ lại tên hiệu, nghĩ mãi rồi thiếp đi.
Nhưng nửa đêm, tiếng động xào xạc bỗng đ/á/nh thức ta.
Âm thanh này giống hệt lúc A Thọ lục lọi ngọc trai của ta ngày trước!
Trái tim ta nhảy lên cổ họng.
Lòng ta thót lại, mò mẫm đứng dậy, cầm đèn lồng đ/á cửa phóng vào, giọng đầy gi/ận dữ: - Ngươi đang làm gì đó?
Trăng soi song cửa, Cố Tây Châu ngẩng đầu hoảng hốt.
Tay hắn dừng động tác.
Hắn ngồi trên chiếc ghế nhỏ, dưới chân trải tấm lưới đ/á/nh cá, tay cầm sợi chỉ, dáng vẻ hiền lành đảm đang.
- Làm phiền cô nương tỉnh giấc rồi?
Cố Tây Châu ngượng ngùng: - Hôm trước cô dùng lưới này vớt bần sinh lên, chẳng phải bị rá/ch một lỗ sao...
- Làm hỏng đồ của cô, lại quấy rầy nhiều ngày, thực có lỗi.
- Ban ngày nghỉ ngơi đã đỡ nhiều, đêm không ngủ được, nhân trăng sáng mạo muội vá lại lưới cá.
Ta chợt nhận ra giọng mình quá hằn học, bệ/nh mềm lòng tái phát, bước tới muốn nói