Một lúc lâu sau, Lưu hội trưởng đ/á một cước vào mông hắn. Người này mới lắc đầu lia lịa, gương mặt đầy khó tin bước lên công bố kết quả:
"Quán quân hôm nay là: Phong Linh!"
Khán giả phía dưới sững sờ.
Bình luận livestream n/ổ tung.
[Phong Linh thắng rồi?]
[Ý gì đây? Vương Lực gi*t người rồi?]
[Mau gọi cảnh sát đi啊啊啊啊啊...]
[Trời đất, vụ bê bối kinh thiên...]
[Thắng kiểu gì mà kỳ cục thế?]
[Lầu trên, sao lại kỳ cục? Cá chép vàng của chúng ta thắng bằng thực lực đấy!]
[Đúng rồi, dùng vũ lực cũng là một dạng năng lực mà.]
Tôi lặng lẽ rời sân khấu, lẳng lặng biến mất như chưa từng xuất hiện.
Hai mươi
Dưới sự chứng kiến của hàng triệu người xem livestream, chú cảnh sát nhanh như chớp bắt giữ Vương Lực điều tra. Chưa đầy vài ngày, vì ảnh hưởng dư luận quá lớn, cơ quan chức năng đã ra thông báo chính thức.
Công khai bên ngoài: Vương Lực này không chỉ mưu sát hai người, còn liên quan đến hành vi phạm pháp như rửa tiền, sắp phải chịu sự trừng ph/ạt của pháp luật.
Nội bộ: Cục sự kiện dị thường cũng sẽ điều tra hắn, dù sao Hồng Phi cũng là một vị tinh linh, lại có người kia bảo lãnh.
Còn tôi, sau khi ghi hình xong chương trình định lẻn đi, đã bị Lưu hội trưởng chặn đường.
"Đại sư Phong, với tư cách là Phó hội trưởng danh dự Đạo hiệp hiếm khi ghé thăm, ngài hãy tham gia nghi thức c/ắt băng khánh thành hội nghị thường niên của chúng tôi đi!"
Tôi lắc đầu:
"Lộ liễu quá, không tốt không tốt..."
Lưu hội trưởng suýt nữa làm nũng trước mặt tôi:
"Ngài chỉ cần đến một chút thôi, tiểu Lưu này cảm kích khôn xiết..."
Da gà nổi đầy người, tôi vội ki/ếm cớ chuồn thẳng...
Bởi lúc vừa đến Tam Á, đại sư huynh Cố Tích đã đưa cho tôi một tấm thiệp mời.
"Sư phụ có ý gì đây?"
Tôi nhìn Cố Tích, chỉ vào tấm thiệp mạ vàng lộng lẫy.
"Rõ ràng là mời quán chủ Ngọc Tuyền Quán tham dự lễ ra mắt gì đó, c/ắt băng khánh thành, sao ông ấy không đi?"
Cố Tích bó tay:
"Cô hiểu mà..."
"Sư phụ nói ổng... ngại giao tiếp."
"..."
"Với lại cô sắp kế nhiệm quán chủ rồi, cũng nên xuất hiện trước mặt các bậc trưởng bối chứ."
Tôi gãi gãi đầu. Đại sư huynh xuống núi sớm, có lẽ không biết sư phụ từng dẫn tôi dự hội nghị thường niên Đạo hiệp một lần. Nếu các vị trưởng bối kia còn nhận ra tôi, chắc sẽ nhớ lại không ít "kỷ niệm đẹp"...
Hai mươi mốt
Trong buổi lễ c/ắt băng khánh thành hội nghị thường niên Đạo hiệp, MC nhiệt tình giới thiệu khách mời.
"Xin mời Phó hội trưởng danh dự Đạo hiệp đến tham dự nghi thức c/ắt băng..."
Không ai bước lên. MC ngượng ngùng gãi tay, nhưng từng trải qua nhiều sự kiện lớn nên nhanh chóng lấy lại bình tĩnh tiếp tục:
"Xin mời quán chủ Ngọc Tuyền Quán - di tích ngàn năm tuổi - đến tham dự nghi thức c/ắt băng..."
Vẫn không thấy ai lên sân khấu. Lúc này cô ấy hoảng hốt nhìn Lưu hội trưởng. Lưu hội trưởng đành cười:
"Cô ấy không muốn lộ diện thì thôi vậy~"
Mấy ông lão trên khán đài thì thầm:
"Xem ra con bé hôm nay không đến, lão già Ngọc Tuyền Quán nói không đáng tin."
"Đúng vậy, chòm râu của lão ta được bảo toàn rồi..."
"Lão cất th/uốc trong phòng khách sạn, không mang theo người, kết quả nó không đến, hả..."
Tôi ngồi trên mái tòa nhà khổng lồ này, cùng Phù Cừ đung đưa đôi chân. Gió biển thổi qua má, mang theo chút mặn mòi. Tôi nhìn Phù Cừ:
"Tiếp theo muốn đi đâu?"
"Còn đi đâu được, về Linh Trì Sơn hưởng hương khói thôi." Phù Cừ cẩn thận nâng bức tranh trong tay, "Đợi tìm được quán chủ mới, chị Hồng Phi hóa hình xong, em sẽ dẫn chị ấy đi ngao du sơn thủy."
"Vậy em cẩn thận đấy, đạo quán thành tinh không nhiều, coi chừng bị kẻ x/ấu bắt đi."
Phù Cừ nhìn tôi:
"Chị bao lâu chưa về Ngọc Tuyền Quán rồi?"
Tôi nghi ngờ:
"Gần một tháng..."
"Tiểu tử Ngọc Tuyền Quán cũng sắp hóa hình rồi, chị phải mau về xem đi."
"Hả?"
"Khác với em, nó là đạo quán ngàn năm hóa hình, sợ rằng sẽ gặp một kiếp lớn đấy."
Hết