Hai chữ vừa lọt tai, khóe môi ta khẽ cong lên tơ tưởng.
Đúng lúc ấy, tiếng xưng hô thân mật vang lên:
- A Nương.
Mọi người đưa mắt nhìn, chỉ thấy thiếu niên áo bào nguyệt bạch bước tới. Dáng ngọc trụ chống trời, mày tằm mắt phượng, đúng là đồ đệ lừng danh Lưu Sơn Nhân từng ngợi khen. Thu sắc viên lâm bỗng rực rỡ hẳn lên.
Nhìn rõ dung nhan chàng trai, Mạnh Tri Niên chợt sững sờ:
- Heng... Heng nhi?
11
Tại dãy tiệp nữ quý, có phu nhân quan gia nhận ra ta, e dè xướng lên: Mạnh phu nhân.
Lời ấy khiến các mệnh phụ xung quanh đổ dồn ánh mắt. Năm xưa ta cùng Mạnh Tri Niên ly hôn, có lẽ chẳng vẻ vang chi nên Mạnh gia chẳng truyền ra ngoài. Chỉ bảo Heng nhi bạo bệ/nh, ta đưa đi ngoại địa tầm danh y c/ứu chữa.
Chưa kịp đáp lời, vị phu nhân đã nhanh chân tới nắm tay ta, nụ cười rạng rỡ:
- Quả nhiên là Mạnh phu nhân, mọi người mau tới xem, đây chính là mẫu thân của thiếu niên quốc công!
Lúc này chúng nhân mới vỡ lẽ, nguyên là Mạnh phu nhân ly gia thập niên đã hồi kinh, nhi tử càng được Thánh thượng khâm điểm làm thiếu niên quốc công. Các vị phu nhân vây quanh tán dương, khen ngợi Heng nhi thông tuệ, ta dạy con có phương.
Vị phu nhân ban nãy cầm chính tay châm trà, ân cần hỏi han bí quyết dưỡng dục tử tôn. Ta bị vây giữa vòng người, tạm thời bận rộn ứng đối.
Giữa rừng lời tán thưởng, chỉ có Mai Thanh Uyển mẫu tử mặt xanh như tàu lá, ánh mắt gh/en tức khó che. Mạnh Tri Niên cũng đờ đẫn như tượng gỗ, thần sắc biến ảo khôn lường.
Chính lúc hắn muốn mở miệng, tiếng xướng đạo cao vút vang lên:
- Thánh chỉ đáo!
Trong chốc, viên lâm tĩnh lặng như tờ. Tất cả quỳ rạp dưới đất. Nội thị tuyên chỉ trước hết chúc thọ Lưu Sơn Nhân, sau đó đi thẳng tới trước mặt Heng nhi, tuyên đọc chỉ vàng:
- Kính cáo Thẩm Heng, thiên phú kỳ tài, tâm cơ đ/ộc vận, tạo thuyền chi công, lợi tại thiên thu. Đặc thụ nhậm Tướng tác giám thừa, chuyên tư chiến hạm doanh tạo. Lại tứ Hàn Lâm Viện đãi chiếu, chuẩn kỳ tùy thời nhập cung tấu đối.
- Thẩm thị Trinh nương, từ huấn hữu phương, dục tử thành tài. Nay y chế, đặc tứ phong Ngũ phẩm Nghi nhân, chuẩn dụng cáo mệnh quan phục, dĩ chương hiền đức.
Ta nhất thời ngẩn người, chẳng biết Heng nhi từ khi nào đã thỉnh chỉ cáo mệnh. Heng nhi vững vàng tiếp chỉ, quay sang đỡ ta đứng dậy. Từ đầu chí cuối, chàng chẳng liếc nhìn Mạnh Tri Niên đang quỳ bên cạnh.
Tới lúc cáo từ, vị nội thị mới như chợt nhận ra Mạnh Tri Niên, giả vờ kinh ngạc:
- Xin lỗi lão nha, Mạnh đại nhân nguyên lai cũng tại đây. Lệnh lang thiếu niên hữu vi, được Thánh ân ban sủng, Mạnh đại nhân tất cũng vinh diệu lắm thay?
Nói rồi bỗng vỗ trán tỉnh ngộ:
- Xem lão nha này đãng trí, quên mất thập niên trước ngài đã cùng Thẩm phu nhân ly dị, tử tòng mẫu giá. Vậy thì hôm nay Thẩm giám thừa phong quan thụ tứ, làm rạng danh môn đình Thẩm gia, cùng ngài đích thị vô can rồi.
Mấy lời ấy x/é tan thể diện Mạnh Tri Niên đang gắng gượng. Tiếng xì xào nổi lên khắp nơi. Hắn như bị lửa đ/ốt vội rút ánh mắt khỏi Heng nhi, thân hình chao đảo suýt ngã quỵ.
Bị các phu nhân vây quanh chúc mừng, khi ta sực nhớ tới hắn thì đã chẳng thấy tăm hơi đâu nữa.
12
Lúc Mạnh Tri Niên thất h/ồn lạc phách trở về phủ, Mạnh mẫu gọi lại:
- Mẫu thân nghe Thanh Uyển nói Thẩm Trinh tiện nhân đã dẫn Heng nhi hồi kinh? Chắc sống cảnh cô nhi quả phụ khốn khó nên mới cúi đầu quay về.
- Heng nhi đứa trẻ ấy, con phải đón về. Tuy rằng đọc sách chẳng có tương lai, không bằng Lâm nhi một phần, nhưng rốt cuộc vẫn là đích tôn Mạnh gia, không thể lưu lạc ngoại tộc.
- Còn Thẩm Trinh, xưa đã có xươ/ng cứng ra đi, nay muốn về lại phải bẻ g/ãy cốt cách kiêu ngạo, giáng thê làm thiếp mới được vào cửa Mạnh gia.
Tới lúc này, hắn mới chợt tỉnh ngộ, nguyên lai mẫu thân kh/inh thường Thẩm Trinh đến thế. Vì kh/inh thị nàng mà xem nhẹ Heng nhi.
Hắn mệt mỏi ngồi phịch xuống, tự giễu cười gằn:
- Heng nhi nay là thiếu niên quốc công Thánh thượng thân phong, A Trinh là Ngũ phẩm cáo mệnh phu nhân, mẫu tử đều được ban vinh hiển.
- Dám hỏi mẫu thân còn muốn giở trò gì đây? Chi bằng ra ngay cổng Thẩm phủ quỳ gối, may ra A Trinh thấy lão thân thành tâm sám hối sẽ cho Heng nhi nhận tổ quy tông.
Năm đầu bị biếm trích, nếu không có Thẩm Trinh giúp đỡ khắp nơi, mẫu thân sớm đã bệ/nh ch*t. Những năm này mẹ hắn cố sức đưa đẩy hắn cùng Mai Thanh Uyển, thậm chí bỏ th/uốc vào đồ ăn. Hắn chưa từng xiêu lòng. Cuối cùng nàng phải thu Mai Thanh Uyển làm nghĩa nữ, oán h/ận hắn vô cùng.
Bà ta mong hắn tái hôn sinh con, như thế mới buông bỏ được Thẩm Trinh mẫu tử. Mạnh Tri Niên từ từ khép mắt, bóng hình thanh lệ trong ký ức hiện lên. Hắn đ/au đớn nhận ra, trong lòng mình bao năm vẫn là Thẩm Trinh.
Cười xong lại thấy lòng hoang vu. Rốt cuộc, hắn cùng mẫu thân cũng chỉ là một loại người. Mắt m/ù lòa, ngọc trai lại ngỡ ngọc thạch. Bội nghĩa vo/ng ân, giày xéo chân tình thành bùn đất. Nay trái đắng này, đáng đời hắn nuốt trôi.
13
Mạnh Tri Niên nhiều lần tìm tới ta cùng Heng nhi. Môn phòng theo lệnh Heng nhi, lần nào cũng ngăn hắn ngoài cổng.
Mãi tới đêm Trung thu, lúc ta cùng Heng nhi du ngoạn phố chợ trở về. Mạnh Tri Niên đứng đợi trước phủ, tay xách hộp bánh nguyệt.
Phố xa đèn hoa rực rỡ, tiếng cười rộn rã. Chỉ riêng góc này lạnh lẽo như sương đêm.
Ánh mắt nam nhân ấm áp đổ lên hai mẹ con ta, chất chứa hi vọng:
- Heng nhi, đây là bánh nguyệt táo nhân con thích nhất, phụ thân xếp hàng cả canh giờ...
Lời chưa dứt, Heng nhi đã tránh tay hắn, khước từ dứt khoát:
- Mạnh đại nhân nhầm rồi, thích ăn bánh táo nhân là Trịnh Lâm, không phải tiểu tử.
Mạnh Tri Niên như bị sét đ/á/nh, hộp bánh rơi bộp xuống đất. Heng nhi giờ đã cao hơn hắn cả đầu, hắn phải ngửa mặt lên nhìn.
- Quá khứ đủ điều, đều là lỗi của ta, khiến hai mẹ con các người chịu hết khổ sở. Nhưng rốt cuộc chúng ta vẫn là nhất gia nhân, ta không cầu tha thứ, chỉ mong một cơ hội chuộc lỗi.
Heng nhi nắm tay ta, bước đi không ngừng...