Khúc Ngâm Đêm Thu

Chương 7

26/02/2026 11:54

“Mẫu thân, chúng ta đi thôi.”

Trăng đêm nay quả thật quá lạnh lẽo, quá sáng tỏ, chiếu rọi khiến người ta không thể che giấu.

Như nỗi ấm ức cùng bất bình của Hoằng nhi.

Như sự hối h/ận cùng x/ấu hổ của Mạnh Trí Niên.

Ta chợt nhớ về đêm Trung thu mười năm trước.

Tựa như ứng nghiệm lời xưa:

Quả ngày nay, nhân ngày trước.

Có những lời, vẫn nên nói rõ mặt đối mặt.

“Hoằng nhi, con về trước đi, mẫu thân có chuyện muốn nói cùng Mạnh đại nhân.”

Hoằng nhi nhìn ta thật sâu, gật đầu rời đi.

Ta quay người nhìn về phía Mạnh Trí Niên.

“Kỳ thực, món Hoằng nhi thích ăn nhất, đúng là bánh trung thu nhân táo.”

Trong mắt Mạnh Trí Niên chợt lóe lên tia hy vọng.

“Chỉ có điều, đó là chuyện năm nó lên sáu. Giờ đây nó đã chẳng thích ăn nữa rồi.”

Tia hy vọng ấy vụt tắt.

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, hỏi:

“Mạnh Trí Niên, nếu mười năm trước ta không đưa Hoằng nhi rời đi, ngươi cho rằng nó có được thành tựu như hôm nay không?”

Không khí bỗng chùng xuống.

Mạnh Trí Niên thở gấp, không thể đáp lời.

“Ắt là không thể,” ta tự mình nói tiếp, “Hôm yến hội thưởng cúc, Hoằng nhi bị thử bài trước mặt mọi người, không bằng Trịnh Lâm, khiến ngươi mất mặt. Ngươi nổi trận lôi đình, nào biết bài thơ ấy Mai Thanh Uyển đã dạy trước cho Trịnh Lâm học thuộc làu. Hoằng nhi mới đọc qua hai lần, ngươi lại cho là nó lười biếng, ph/ạt nó ở lại nửa canh giờ mới được về.

“Sinh nhật ta năm ấy, Hoằng nhi lén khắc cho ta cây trâm gỗ. Mai Thanh Uyển lại bảo nó mê trò chơi vô bổ, tịch thu hết d/ao khắc, ngươi còn bắt nó quỳ một canh giờ trong nhà thờ.”

“Cái nghiên mực ấy, rõ ràng Trịnh Lâm vu cáo, Hoằng nhi tận mắt chứng kiến. Nhưng khi nó muốn biện giải, ngươi cho nó cơ hội nói lời nào sao?!”

“Còn đêm Trung thu năm ấy, Mai Thanh Uyển cố ý bỏ rơi Hoằng nhi giữa chợ đông. Nó bị chó hoang đuổi vào ngõ hẻm, h/ồn xiêu phách lạc.”

“Ngươi có biết, nay Hoằng nhi mười sáu tuổi, đêm đêm vẫn gi/ật mình tỉnh giấc vì á/c mộng, trong mơ toàn là cảnh ngươi lạnh nhạt?”

Từng câu ta nói ra như d/ao cứa.

Sắc mặt Mạnh Trí Niên trắng bệch dần.

Mẹ con Mai Thanh Uyển tâm địa bất lương, ta nào chẳng từng nhắc hắn.

Chỉ có điều mỗi lần, hắn đều cho rằng ta hẹp hòi nhỏ nhen, không thể bao dung.

Mười năm nay, đi nhiều nẻo đường, trải nhiều chuyện đời, ta mới dần hiểu ra.

Mấu chốt mọi chuyện đều ở Mạnh Trí Niên.

Nếu hắn thực lòng trân trọng ta - người vợ, sao để mẹ chồng hà khắc, Mai Thanh Uyển hạ thấp, khiến Hoằng nhi cũng bị ghẻ lạnh?

Nếu hắn thực lòng yêu thương hai mẹ con ta, sao lại thiên vị mẹ con họ Mai?

Những chuyện này đều là sự thật, chỉ cần dụng tâm tra xét, việc nào chẳng dễ dàng rõ ràng.

Khi ấy ta chỉ dựa vào linh cảm người mẹ, biết rằng nếu không đưa Hoằng nhi rời đi, bốn bức tường cao nhà họ Mạnh sẽ vây ch*t hai mẹ con.

Cuối cùng, ta tổng kết giúp hắn:

“Nếu hai mẹ con ta không đi, rốt cuộc sẽ có ngày ngươi chán gh/ét chúng ta.”

“Nếu không phải Hoằng nhi nay có thành tựu, ngươi cũng chẳng hối h/ận đến thế...”

Mạnh Trí Niên như đoán được điều ta sắp nói, vội ngắt lời:

“Không phải vậy. Mười năm nay, lòng ta luôn nhớ thương hai mẹ con. Xưa ta ng/u muội, ta hỗn độn, sau này sẽ không thế nữa. A Trinh, hai mẹ con tha thứ cho ta được không?”

Ta lắc đầu: “Không thể. Nay Hoằng nhi có ân sư, có bằng hữu, có ta, có bao người thương yêu nó, không cần ngươi nữa.”

Mạnh Trí Niên mồ hôi lạnh túa ra, lảo đảo lùi nửa bước.

Ánh mắt ta dừng trên gương mặt hắn, đăm chiêu nhìn hồi lâu.

Kỳ thực Hoằng nhi rất giống hắn.

Nhất là nét cau mày, như đúc khuôn.

Chợt thấy mỉa mai.

Nay Hoằng nhi đã thành hình mẫu hắn hằng mong ước, nhưng tất cả đều chẳng liên quan đến hắn nữa.

Việc dạy dỗ con cái, chẳng thể giả tạo.

Ai thực lòng đối đãi, lòng trẻ tựa tấm gương trong.

Người dành bao chân tình, trẻ báo đáp bấy nhiêu thân cận.

Đời nào có món n/ợ nào công bằng hơn thế.

15

Lại nghe tin Mạnh Trí Niên, là tin hắn bị giáng chức.

Nguyên do là tộc lão họ Mạnh trách Hoằng nhi bất hiếu, không nhận phụ thân, nghịch luân thường.

Muốn giam cửa đóng then ép buộc nó nhận tổ quy tông.

Nào ngờ Hoằng nhi quay vào cung, trước mặt Thánh thượng trình bày, từng câu chắc như đinh đóng cột.

“Năm xưa mẫu thân cùng Mạnh đại nhân hòa ly, trong thư hòa ly ghi rõ ràng: 'Con theo mẹ, sau này vinh nhục, không liên can'.”

“Mười năm qua, Mạnh đại nhân với con, có ơn sinh thành, không nghĩa dưỡng dục. Phụ nghĩa đã mất, sao bàn chữ hiếu? Nay con họ Thẩm, là con nhà họ Thẩm.”

Các tộc lão h/ồn xiêu phách lạc, lập tức khai ra Mai Thanh Uyển đứng sau xúi giục.

Thánh thượng vốn sáng suốt, nổi gi/ận phán: “Đã hòa ly đoạn tình, sao dám mượn hiếu đạo thỏa tư oán.”

Triều Đại Tề dẫu lấy hiếu trị thiên hạ, nhưng “phụ từ” mới đòi “tử hiếu”.

Mạnh Trí Niên vì trị gia không nghiêm, dung túng thân thuộc h/ãm h/ại công thần, bị giáng chức đến Lăng Châu.

Mẹ con Mai Thanh Uyển đuổi khỏi kinh thành, vĩnh viễn không được trở lại.

Lăng Châu non cao nước xa, đi lần này, không ngày tái ngộ.

Khi ấy ta đang cùng Lưu Sơn nhân thưởng trà Minh Tiền.

Lưu Sơn nhân vuốt râu than: “Năm xưa nàng một thân gái goá dám đưa con hòa ly, lão phu đã biết hai mẹ con chịu nhiều oan khuất.”

Khói trà tỏa mờ, gợi nhớ bao chuyện cũ.

Thuở ấy một dạ quả cảm, đưa Hoằng nhi ra đi, bốn bề mịt mờ, lòng đầy hoang mang.

Nay ngày tháng qua đi, nghĩ lại chẳng thấy đắng cay.

Ngày Mạnh Trí Niên rời kinh, nhờ người gửi đến chiếc hộp gỗ.

Trong hộp xếp gọn ngân phiếu, dưới đáy để nhiều vật cũ Hoằng nhi dùng thuở nhỏ.

Lão bộc truyền lời Mạnh Trí Niên, vỏn vẹn tám chữ:

“Ly biệt nhiều năm, nguyện trân trọng.”

Ta nhận rồi.

Về sau, nghe đồn mẹ con Mai Thanh Uyển trên đường rời kinh sinh mâu thuẫn.

Trịnh Lâm bị cách công danh, tính tình đại biến, suy sụp rư/ợu chè c/ờ b/ạc.

Tiêu hết lộ phí, lại đ/á/nh đ/ập mẹ già.

Lần cuối người ta thấy họ, là ở Lĩnh Nam.

Trịnh Lâm cư/ớp đi chiếc trâm bạc cuối cùng trên người Mai Thanh Uyển, mặc bà bệ/nh tật nằm vật trong miếu hoang.

Bà dành cả đời mưu đồ cho con, cuối cùng nhận kết cục thảm thương.

Nhưng đó đều là chuyện về sau.

Năm Hoằng nhi hai mươi tuổi, Thánh thượng xây dựng thuỷ quân mới.

Ta theo con đến nhiệm sở ở Châu Chân cảng.

Ngàn cánh buồm nơi hải cảng, đều do tay nó vẽ.

Sóng biếc mênh mông, tân hạm rẽ sóng.

Trời đất rộng, thảnh thơi dạo bước.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa Đào Tươi Thắm

Chương 12
Tộc Bách Tử của ta, trời sinh đông con cháu. Đến đời ta, vất vả ngàn cay đắng, chỉ sinh được một cô con gái ốm yếu bệnh tật. Mùa đông năm Nuò Nhi lên năm, sốt cao không dứt, chỉ muốn được ăn một miếng đào. Phu quân của ta đang mở yến đào đông cho ái phi của hắn. Ta là hoàng hậu mà không xin nổi một trái đào. "Phụ hoàng không thích Nuò Nhi, có phải vì Nuò Nhi là con gái không?" "Không phải đâu, là phụ hoàng không thích mẫu hậu." Đứa trẻ nhỏ bé ngồi bẻ những ngón tay mũm mĩm tính toán: "Nếu Nuò Nhi là con trai, có phải sẽ tốt hơn không?" "Tiếc là... con trai không được mặc váy đeo bộ dao..." Ta hít một hơi, gắng gượng nở nụ cười: "Mẫu hậu chỉ thích con gái thôi. Nuò Nhi cứ là chính mình là được." "Nếu có kiếp sau, mẫu hậu hãy tìm cho Nuò Nhi một người cha tốt nhé." Khóe miệng Nuò Nhi thoáng nụ cười, cuộn tròn trong lòng ta, dần nguội lạnh. Giữa trời tuyết trắng xóa. Ta ôm nàng bước từng bước tới Thừa Trạch Điện. Đập đầu vào cột cung mà chết. Mở mắt lần nữa, thời gian quay ngược bảy năm. Ta vẫn là thiếu nữ ngây thơ, ngồi trang nghiêm trong buổi tuyển thê cho thái tử. Kiếp này, Nuò Nhi muốn gì, làm mẹ, ta sẽ tự tay tranh đấu cho nàng.
Cổ trang
0