Không muốn đi làm có sai không?

Chương 5

23/02/2026 12:09

Lòng tôi lạnh hơn cả lúc đi làm: "Đương nhiên là không còn nữa."

21

Ôn Kiều tỏ ra rất nhiệt tình, cậu ấy đã đợi sẵn trong phòng riêng. Vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt cậu bỗng sáng rực lên, cùng mái tóc vàng óng tạo nên hình ảnh một chàng trai mắt to đáng yêu. Bỏ qua lý trí, tôi liếc nhìn cậu vài lần.

"Anh họ, hai người tới rồi à! Em chưa gọi món, các anh muốn ăn gì?"

Giang Văn Châu kéo tôi ngồi xuống cạnh anh, gọi vài món rồi chăm chăm nhìn Ôn Kiều với vẻ mặt hiếm khi thấy nghiêm túc.

Ôn Kiều chớp chớp đôi mắt to: "Nhìn em như thế làm gì? Đến tra khảo em đấy à?"

Tôi cúi đầu xuống, giả vờ như mình vô hình. Không biết bộ dạng này trong mắt Giang Văn Châu sẽ thành thế nào, anh nhẹ nhàng xoa đầu tôi rồi buông tay hỏi Ôn Kiều: "Dạo này em bận gì thế?"

Ôn Kiều hào hứng: "Ban nhạc của em đó! Tối nào cũng có biểu diễn. Anh có muốn đến xem không?"

Giang Văn Châu hơi nhíu mày: "Công ty thì em không lo nữa à?"

"Đã có chị gái em lo rồi, em cứ sống qua ngày là được."

Tôi không khỏi nhìn cậu ta với ánh mắt ngưỡng m/ộ - cuộc sống thật hạnh phúc làm sao.

Từ phía bên văng tới ánh nhìn chằm chằm, khi tôi ngẩng lên thì Giang Văn Châu đã quay đi chỗ khác.

"Vậy... dạo này em có đang hẹn hò không?"

Ôn Kiều gi/ật mình.

Giang Văn Châu tiếp tục hỏi dồn: "Em và bạn gái nước ngoài đã dứt khoát chưa? Trong nước lại quen thêm mấy cô rồi?"

Ôn Kiều nheo mắt, ngả người ra ghế nhếch cằm: "Đúng là đến tra khảo em thật. Anh họ, từ khi nào anh lại quan tâm đến đời tình cảm của em thế?"

Giang Văn Châu khẽ nhếch mép: "Nghe được vài chuyện về em, chỉ muốn nhắc nhở đối xử với tình cảm nên nghiêm túc hơn chút."

"Em không nghiêm túc chỗ nào?" Ôn Kiều bất mãn, "Em cực kỳ nghiêm túc với từng mối tình. Nhiều mối nghiêm túc thì không tính là nghiêm túc nữa à?"

Giang Văn Châu hít sâu nhìn tôi, đôi mắt như muốn hỏi: "Em lại thích loại người này?"

Tôi cười gượng gạo đầy áy náy.

Anh siết ch/ặt nắm đ/ấm, thì thầm: "Thôi vậy..."

Bỗng nhiên anh liếc nhìn điện thoại rồi nói với Ôn Kiều: "Anh còn việc, không ăn nữa."

Ánh mắt anh dừng lại trên người tôi một lúc, tôi chưa kịp nhận ra cảm xúc trong đó thì anh đã đứng dậy rời đi.

"Anh họ..."

Lần đầu tiên anh không quay đầu lại.

Tôi nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác chua xót khó tả.

"Này, cô là Đồng Gia phải không?"

Người đối diện gọi tôi.

Tôi gật đầu đáp lại trong vô thức.

Giọng Ôn Kiều đầy ẩn ý:

"Rốt cuộc cô và anh họ tôi có qu/an h/ệ gì vậy?"

22

Tôi nhìn thẳng: "Anh em."

Ôn Kiều khẽ cười: "Lại không cùng huyết thống. Với cả, chị em ruột với em còn chưa chắc thân thiết như hai người, thậm chí thân đến mức... nhạt nhẽo."

Cậu nhướn mày: "Lúc anh ấy gọi cảnh cáo em đừng đụng đến cô, giọng điệu như muốn xử em vậy. Con người mặt dày mỏng đó của anh ấy mà còn tức đến thế, vậy mà một lát sau lại bảo em đến gặp cô... Chà, anh ấy đang nghĩ gì thế nhỉ?"

Nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên làm gián đoạn cuộc trò chuyện. Ôn Kiều không tiếp tục nữa: "Ăn đi, đồ ở đây ngon lắm."

Tôi cúi đầu xới cơm, ăn mà không biết mùi vị.

Giang Văn Châu đang nghĩ gì...

Bao năm nay, tôi dường như chưa bao giờ thực sự hiểu được suy nghĩ của anh.

Bữa cơm chưa yên ắng được bao lâu thì điện thoại Ôn Kiều đổ chuông. Cậu ra ngoài nghe máy rồi quay vào khoác áo: "Buổi diễn phải dời sớm, cô muốn đi xem một chầu không?"

Lòng tôi rối bời, cánh tay đã bị cậu ta kéo lên: "Đi nào, về nhà nhìn mặt anh họ cũng chán phèo."

Cậu kéo tôi ra ngoài, mở cửa ghế phụ.

Ôn Kiều vừa lái xe vừa đặt tay lên vô lăng, miệng không ngừng nghỉ: "Cô không nhớ em, nhưng em lại nhớ cô. Hồi đó dự đám cưới của dượng cô, em còn thấy cô lúc ấy cứ quanh quẩn sau lưng anh họ."

Tôi trả lời qua quýt.

Hồi bố mẹ tái hôn, tôi mười bốn còn Giang Văn Châu mười tám.

Mẹ bảo tôi gọi anh là anh, tôi vui mừng khôn xiết.

Một anh chàng đẹp trai như thế là anh tôi, thật nở mày nở mặt.

Tôi từng mong anh đến đón trước cổng trường trong kỳ nghỉ đại học, nghe bạn học trầm trồ: "Kỷ Đồng Gia, anh ấy là anh trai cậu à?"

Tiếc là tôi phải đi học, anh ở ký túc xá nên ít khi gặp nhau, chỉ liên lạc được khi tôi có điện thoại để làm phiền anh qua WeChat.

Sau khi tôi tốt nghiệp cấp ba, anh đã bắt đầu tiếp quản công ty của bố mẹ.

Khi bố mẹ qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn, anh bận ổn định vị trí trong công ty, tôi học đại học, hai người còn ít trò chuyện hơn trước.

Kỳ nghỉ hè đông tôi ở nhà thì anh cũng bận tối mày tối mặt, hiếm khi thấy bóng dáng ở nhà. Mãi đến khi tôi tốt nghiệp, anh mới rảnh rang.

Tôi cắn môi, đáp lại Ôn Kiều: "Mặt anh ấy làm sao? Nhìn cả tám trăm năm cũng không chán, sao lại nhạt nhẽo?"

Ôn Kiầu hít một hơi: "Bênh người nhà gh/ê nhỉ."

Nói rồi cậu bật cười: "Phản xạ không chậm đâu."

Tôi không nhịn được đảo mắt - đồ ngốc đúng là hết chỗ nói.

Ôn Kiều lại cười: "Cô đảo mắt không cần tránh người khác à?"

Tôi quay mặt đi: "Vậy tôi quay lưng lại đảo mắt thêm lần nữa vậy."

Ôn Kiều dường như rất dễ bật cười. Tôi không hiểu mình đã chọc cười cậu ta chỗ nào mà cậu cứ cười không ngớt:

"Không phải em nói, như thế này thì giống kiểu cô thầm thích em ở điểm nào? Cô thực sự thích em không đấy?"

Đụng đúng nỗi đ/au của tôi, tôi thở dài: "So với em, đi làm còn đáng yêu hơn."

Ôn Kiều ngừng cười: "Cô ch/ửi người còn bẩn thỉu hơn rác."

23

Cậu ta dẫn tôi đến bar, mở khu vực VIP, không gọi rư/ợu mà chỉ gọi nước ngọt.

Nhân lúc cậu lên sân khấu, tôi tự gọi rư/ợu.

Tôi không có năng khiếu âm nhạc, chẳng hiểu cậu ta đang hát gì. Sân khấu rất náo nhiệt, tiếng trống như đ/ập thẳng vào tim.

Vừa uống tôi vừa nghĩ cách thổ lộ mọi chuyện với Giang Văn Châu.

Nghĩ đến ánh mắt anh lúc rời đi, lòng tôi như có lửa đ/ốt, tựa hồ có chiếc lông vũ đang cù vào tim.

Mấy người đến làm quen tôi đều phớt lờ. Mấy người đầu tự rút lui, chỉ có một kẻ khó nhằn. Ôn Kiều diễn xong liền đuổi hắn đi rồi đ/á/nh rơi xuống ngồi cạnh tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm