“Nếu như vậy, từ nay về sau những kẻ gi*t người phóng hỏa, làm điều gian á/c phạm pháp, chỉ cần một câu xin lỗi nhẹ nhàng là đủ ư? Vậy còn cần Đại Lý Tự làm gì, còn cần phủ nha làm chi?”

Tiêu Cảnh Nguyên bị ta đay nghiến đến mặt xám xịt. Trong khoảnh khắc, hắn không thốt nên lời.

“Tốt, ta quỳ!”

Tạ Tuyết Âm chợt lên tiếng.

Nàng làm ra vẻ chịu đựng oan ức lớn lắm.

“Tống tỷ tỷ đã bắt ta quỳ, vậy ta quỳ là được, xin đừng làm khó Cảnh Nguyên ca ca.”

Vừa nói, nàng vừa thẳng lưng lên.

“Tuyết Âm, mau đứng dậy, nàng không cần quỳ nàng ta!” Tiêu Cảnh Nguyên vội vàng bước tới đỡ lấy Tạ Tuyết Âm, đ/au lòng nói với nàng.

Ta cười khẩy, chẳng thèm nhìn bọn họ giả tạo giả nghĩa:

“Mong rằng nàng làm được như lời nói.”

Nói xong ta không thèm để ý bọn họ nữa, quay người rời đi.

10

Tạ Tuyết Âm đương nhiên không làm được.

Ban đầu nàng còn khí tiết quỳ trên đất, bất kể mọi người xung quanh khuyên nhủ thế nào cũng không chịu đứng dậy.

Nhưng chẳng bao lâu sau, nàng liền vì thân thể yếu ớt mà “ngất” đi.

Tiêu Cảnh Nguyên cuống quýt bế nàng về phủ.

Sau đó.

Tin tức nàng vì bị ta ép buộc mà lâm bệ/nh nặng liền truyền ra khắp nơi.

Nàng thành công thu hoạch được sự thương cảm của mọi người.

Nhưng những chuyện này ta đều không biết.

Dù biết cũng chẳng để tâm.

Lúc này, ta bước vào tửu lầu lớn nhất kinh đông - Phú Dương Lâu.

Tửu lầu ồn ào náo nhiệt.

Người kể chuyện trên đài nói như suối chảy.

Ta tìm một gian phòng riêng ngồi xuống, lặng lẽ ngắm nhìn ngoài cửa sổ.

Tiếng reo hò bên ngoài cửa qua hết đợt này đến đợt khác.

Khi hoàn toàn kết thúc, người kể chuyện bước vào.

“Tống nương tử.”

Mạnh Lệnh Hoài vào cửa trước tiên thi lễ với ta.

Hắn vốn là cử tử lên kinh ứng thí, vì gia cảnh thanh bần, nên dựa vào nghề kể chuyện ki/ếm chút bạc tiền.

Ta có thể vào cung dự yến tiệc, lại được hoàng thượng ban thưởng, đều nhờ vào hắn.

Ban đầu Tiêu Cảnh Nguyên đón ta tới kinh thành, chưa từng để ngoại nhân biết đến.

Thế nhân chỉ biết Tam hoàng tử mất tích hai năm.

Được trời che chở, kỳ tích trở về triều.

Càng nhiều chi tiết khác người ngoài càng không thể biết được.

Thế nên hôm đó ta từ phủ đệ của Tiêu Cảnh Nguyên bước ra.

Ngoài việc m/ua ngựa ra khỏi thành, chính là tới tìm Mạnh Lệnh Hoài.

Ta đưa hắn chút vàng bạc, để hắn viết chuyện ta c/ứu Tiêu Cảnh Nguyên thành sách kể, truyền bá ra ngoài.

Trọng điểm nằm ở miêu tả Tiêu Cảnh Nguyên vo/ng ân bội nghĩa, bạc tình phụ bạc.

Bí ẩn hoàng thất vốn đã hút mắt.

Huống chi còn liên quan tới Tam hoàng tử đang lên như diều gặp gió.

Tin tức nhanh chóng lan truyền khắp nơi.

Đầu đường xó chợ nơi nơi bàn tán.

Thậm chí truyền tới tai cung trung quý nhân.

Cho tới khi thánh chỉ của hoàng thượng triệu ta vào cung dự yến truyền tới.

Tiêu Cảnh Nguyên mới chậm trễ nhận ra.

“Là nàng sai người phát tán tin đồn?”

Hắn tìm ta, trong mắt còn mang theo nghi hoặc.

Như thể có chút kinh ngạc ta làm thế nào làm được.

Nhưng loại tâm tình này chỉ có một thoáng.

Sau khi nhận được sự x/á/c nhận của ta, trên mặt hắn hiện lên vẻ mệt mỏi và bất mãn sâu sắc.

“Yểu Tâm, dựa vào thân phận của nàng, dù nàng tuyên dương chuyện này ra ngoài, dù nàng vào cung bái kiến phụ hoàng, ta cũng không thể lấy nàng làm chính phi được.”

“Tuyết Âm đã nhận nàng làm thiếp, nàng còn gì không vừa lòng nữa?”

Buồn cười.

Hắn vẫn cho rằng tất cả việc ta làm là vì vị trí hoàng tử phi.

Mà không phải là vì rời xa hắn.

Vĩnh viễn không thể gọi tỉnh kẻ giả vờ ngủ say.

Thế nên hắn trên yến tiệc cung trung nghe được câu trả lời của ta mới kinh ngạc đến thế.

Nhưng thứ ta muốn, xa không chỉ có vậy.

11

Mạnh Lệnh Hoài trên mặt mang nụ cười ôn hòa.

“Chúc mừng Tống nương tử trùng hoạch tự do.”

Ta cũng hướng hắn thi lễ.

“Nhờ có công tử Mạnh tương trợ, ở đây đa tạ rồi.”

Mạnh Lệnh Hoài vội vàng khoát tay.

“Nói ra ta còn phải cảm tạ Tống nương tử mới phải, nếu không có nàng, ta cũng không thể được Đại hoàng tử coi trọng.”

Ta chỉ cười không nói.

Đúng vậy.

Sự tình có thể phát triển thuận lợi như vậy, còn nhờ vào một người.

Đại hoàng tử Tiêu Cảnh Hiên.

Đương kim thánh thượng tuy có nhiều hoàng tử, nhưng trên hoàng vị có thể tranh đoạt chỉ có Đại hoàng tử Tiêu Cảnh Hiên và Tam hoàng tử Tiêu Cảnh Nguyên.

Các hoàng tử còn lại không yểu mệnh thì cũng còn nhỏ tuổi.

Đại hoàng tử đích xuất chính thống, nhưng từ nhỏ không được hoàng thượng coi trọng.

Tiêu Cảnh Nguyên tuy không phải đích xuất, nhưng lại được hoàng thượng sủng ái.

Cuộc tranh đấu giữa hai người sớm đã như nước với lửa.

Thậm chí có lời đồn, việc Tiêu Cảnh Nguyên năm đó gặp ám sát chính là do Đại hoàng tử làm.

Dù Đại hoàng tử hết sức phủ nhận.

Bất kể chân tướng thế nào, từ khi Tiêu Cảnh Nguyên bình an trở về, phía Đại hoàng tử áp lực tăng mạnh là sự thật.

Dân gian đột nhiên xuất hiện một cái tội lớn như vậy của Tiêu Cảnh Nguyên.

Đại hoàng tử tự nhiên nắm lấy cơ hội đẩy sóng đẩy gió.

Chính hắn đã đ/âm chuyện này tới trước mặt hoàng thượng.

Ta mới có thể được hoàng thượng triệu kiến.

Đồng thời Mạnh Lệnh Hoài cũng nhân việc này lọt vào mắt xanh Đại hoàng tử, được hắn thu nhận làm mưu sĩ.

Lúc này Mạnh Lệnh Hoài có thể nói là chính gió xuân gặp hội.

Ta ngẩng mắt nhìn hắn.

“Không biết Mạnh công tử tìm ta có việc gì?”

Mạnh Lệnh Hoài thần sắc nghiêm túc lại.

“Đại hoàng tử điện hạ muốn gặp nàng.”

12

Mạnh Lệnh Hoài chuẩn bị rất đầy đủ.

Hắn đặc biệt mang theo quần áo thị nữ trong phủ Đại hoàng tử.

Thái độ rất cương quyết.

Không phải thương lượng.

Mà là mệnh lệnh.

Ta thở dài, theo hắn đi ra ngoài.

Gặp Đại hoàng tử lúc hắn đang uống th/uốc.

Hắn rất g/ầy.

Khóe mắt giống Tiêu Cảnh Nguyên, chỉ là hình thể cao hơn chút.

Nghe nói Đại hoàng tử thành thân nhiều năm chưa có con nối dõi, khiến hắn rất ưu tâm.

Có một nữ tử mặc cung trang đạm nhã hầu hạ bên người hắn.

Nhan sắc nữ tử kia không đặc biệt xinh đẹp, chỉ có thể nói là bình thường.

Nhưng Đại hoàng tử dường như rất coi trọng nàng.

Nói chuyện với nàng thời ánh mắt đều mang theo nụ cười.

“Đây là Tiêu trắc phi.”

Mạnh Lệnh Hoài ở bên nhắc nhở ta.

Ta lộ ra vẻ hiểu ra.

Trắc phi Thịnh Lan An của Đại hoàng tử cực kỳ nổi tiếng.

Nghe nói nàng chỉ là thị nữ xuất thân, nhưng lại được Đại hoàng tử sủng ái.

Ta bước tới hướng hai người bọn họ thi lễ.

Đại hoàng tử từ từ ngẩng đầu lên.

“Tống nương tử không cần đa lễ, nàng có biết ta vì sao gọi nàng tới không?”

“Dân phụ không biết.” Ta cung thuận đáp.

Kỳ thực ta biết.

Không ngoài việc xem ta có giá trị lợi dụng hay không.

Đại hoàng tử nhìn chằm chằm ta.

“Tam đệ đặc biệt tiếp đón nàng tới kinh thành, xem ra rất coi trọng Tống nương tử.”

Ta cúi thấp mắt.

“Đại hoàng tử nói đùa rồi, ai nấy đều biết Tam hoàng tử cùng Tạ tiểu thư thanh mai trúc mã, giai nhân lương duyên.”

Đại hoàng tử ý vị thâm trường cười một tiếng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
2 Xe Buýt Số 0 Chương 15
9 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi chồng bỏ tôi lại để đi du lịch tự túc cùng trợ lý, anh ta hối hận đến phát điên

Chương 6
Ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi thức trắng ba đêm liền mới đổi được nửa tháng phép năm. Đang háo hức chuẩn bị cùng Chu Nghiễn đi Tứ Xuyên tự lái thì mở cửa nhà ra, phát hiện chiếc xe địa hình đã biến mất. Hành lý của hắn trong nhà cũng không cánh mà bay. Đang ngẩn người, tin nhắn WeChat của Chu Nghiễn gửi đến: [Vy Vy thất tình, cứ khóc lóc đòi tự tử. Lần này anh đưa em ấy đi giải tỏa đầu óc.] [Vợ à, em vốn luôn mạnh mẽ độc lập, một mình cũng tự lo được cho bản thân mà.] [Nhưng em ấy khác, nếu anh bỏ rơi Vy Vy lúc này, em ấy thật sự không sống nổi đâu.] [Nửa tháng này đừng gọi điện cho anh, em ấy nghe giọng vợ sẽ phản ứng tiêu cực. Đừng ghen tuông vặt vãnh lúc này.] Tôi lạnh lùng nhìn chiếc điện thoại, gõ phím trả lời: [Được, chúc hai người lên đường bình an.] Chuyến du lịch tự túc, tôi có thể không đi. Người đàn ông ấy, tôi cũng có thể buông bỏ.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
1