Một âm thanh điện tử yếu ớt vang lên đồng thời trong đầu cô ấy và tôi:
【Phát hiện ng/uồn điện bên ngoài... Bắt đầu sạc... Pin hiện tại: 1%...】
Tôi thở phào nhẹ nhõm, ngồi phịch xuống sofa.
Trên sàn đấu giá lúc nãy, bề ngoài tôi tỏ ra bình tĩnh nhưng thực chất lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh.
Xuyên vào cuốn sách này một tuần, tôi đã nắm rõ tính cách của hai hệ thống này.
Hệ thống "Hào quang nữ chủ được chọn" của An Nhiên mạnh mẽ, bá đạo nhưng cực kỳ hao pin. Nó khiến cô ấy tự động nhận được thiện cảm của mọi người, đi đường nhặt được ví tiền, thi cử đỗ hết môn, đúng chuẩn bản setup nữ chính. Nhưng cái giá phải trả là bản thân cô ấy sẽ trở nên phụ thuộc cực độ vào hào quang, dần mất đi khả năng tư duy đ/ộc lập và giải quyết vấn đề, biến thành một "ngốc nghếch ngây thơ" đích thực.
Còn hệ thống "Hốt của rơi" của tôi chức năng đơn điệu, chỉ có thể phát hiện những "lỗi" và "kẽ hở" bị cốt truyện chính bỏ qua. Tôi không thể như An Nhiên nhận được vận may từ trên trời rơi xuống, chỉ có thể theo sau tình tiết mà nhặt nhạnh chút tàn dư.
Như lúc này, tôi đã nhặt được "cục sạc" của nữ chính.
An Nhiên tỉnh lại từ từ, cô ấy ngơ ngác nhìn tôi, ánh mắt mang chút mong manh.
"Kiều Kiều, lúc nãy em... sao thế? Hình như toàn thân không còn chút sức lực nào."
Di chứng sau khi hào quang nữ chính mất tác dụng bắt đầu lộ rõ.
Cô ấy không còn là An Nhiên tỏa sáng rực rỡ ngày nào, chỉ là một cô gái bình thường vừa trải qua biến cố lớn, thể x/á/c tinh thần đều kiệt quệ.
Tôi nhét cục sạc dự phòng cùng bộ sạc búp bê Nga vào túi xách nhỏ của cô ấy.
"Không sao, em chỉ bị hạ đường huyết thôi. Giờ chúng ta phải bàn chuyện chính rồi."
Tôi cạy lớp đế ngoài cùng của búp bê Nga, lấy từ ngăn giấu kín một con chip đen nhỏ hơn hạt gạo.
"Cái này là gì thế?" An Nhiên tò mò hỏi.
"Đây là vũ khí để chúng ta phản công."
Tôi lấy điện thoại, cắm đầu đọc thẻ nhớ siêu nhỏ vào rồi đặt con chip vào.
Chẳng mấy chốc, một đoạn đối thoại ồn ào vang lên từ điện thoại.
"...Lão Lục dạo này sức khỏe không được, việc di chúc đang thúc giục gấp. Cậu bên đó hành động nhanh lên, lấy được phương án của Tinh Hải Kỹ Thuật, vụ này thành công thì Lục Trạch sẽ hoàn toàn bị loại..."
Giọng một người đàn ông trung niên trơn như lươn, chính là cậu của Lục Trạch - Lý Vệ.
Sắc mặt An Nhiên lập tức tái mét.
Cô ấy tuy ngây thơ nhưng không ng/u. Cô ấy nghe ra lượng thông tin khổng lồ trong đoạn đối thoại này.
"Đây... đây là..."
"Đây là bằng chứng cậu ruột của Lục Trạch chuẩn bị đưa hắn lên đường." Tôi tắt đoạn ghi âm, nhìn An Nhiên, "Giờ chúng ta có hai lựa chọn."
"A, đưa thứ này cho Lục Trạch, cho hắn n/ợ ân tình, bắt hắn giúp em đối phó Tô Vãn Vãn, đoạt lại nam chính."
"B, đưa thứ này cho kẻ địch của hắn, hoặc bố hắn. Khiến hắn bại danh liệt, trắng tay."
An Nhiên cắn môi, rơi vào bế tắc.
Theo kịch bản "nữ chính được chọn", cô ấy nên chọn A, dang tay ra giúp đỡ khi nam chính gặp nạn, thu về lòng biết ơn và tình yêu của nam chính, cuối cùng có kết thúc viên mãn.
Nhưng giờ đây, cô ấy tận mắt chứng kiến Lục Trạch đã s/ỉ nh/ục tôi thế nào, bảo vệ Tô Vãn Vãn ra sao.
Thứ tình cảm m/ù quá/ng dành cho nam chính vốn thuộc về nữ chính, cũng ng/uội lạnh theo khoảnh khắc hào quang của cô ấy cạn kiệt.
Cô ấy ngẩng đầu lên, trong ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện sự kiên định vượt xa "ngốc nghếch ngây thơ".
"Em chọn C."
Tôi nhướn mày.
"C là gì?"
An Nhiên nắm ch/ặt tay: "Em muốn hắn nếm thử mùi vị từ mây xanh rơi xuống vũng bùn. Em muốn hắn biết rằng chúng ta không phải đồ chơi hắn có thể tùy ý vứt bỏ."
Cô ấy dừng lại, nhìn tôi, nói từng chữ rõ ràng:
"Kiều Kiều, chị dạy em, phải làm thế nào nhé."
Tôi cười.
Tốt lắm, cô bạn ngốc nghếch ngây thơ của tôi, cuối cùng cũng bắt đầu có dấu hiệu hắc hóa rồi.
【Ting! Phát hiện tâm cảnh nữ chính biến đổi lớn, tuyến thế giới lệch nhẹ.】
【Thưởng cho chủ nhân cơ hội "hốt lỗ" một lần.】
【Đang làm mới kẽ hở...】
【Địa điểm: Biệt thự số 7 khu Ngọc Thúy. Kẽ hở: Một hợp đồng tặng bất động sản bị lãng quên.】
Biệt thự số 7 khu Ngọc Thúy?
Đó chẳng phải là tổ ấm yêu đương Lục Trạch chuẩn bị cho Tô Vãn Vãn để "giấu vàng" sao?
4.
Tôi và An Nhiên không lập tức hành động.
Việc sạc pin cần thời gian, hào quang của An Nhiên khôi phục 100% cần ít nhất 24 tiếng.
Còn tôi cần tận dụng khoảng thời gian này để lấy lại thứ thuộc về mình.
Sáng hôm sau, tôi theo địa chỉ hệ thống cung cấp, đến khu Ngọc Thúy.
Khu biệt thự ở đây an ninh nghiêm ngặt, nhưng tôi đi lại thông suốt.
Bởi vì tôi là chủ nhân nơi này.
Hoặc đúng hơn, từng là.
Một tuần trước, khi tôi vừa xuyên vào cuốn sách này, còn chưa rõ tình hình, Lục Trạch đã dỗ "nguyên chủ" ký hợp đồng tặng tài sản, chuyển bất động sản duy nhất dưới tên cô ấy - chính là tòa biệt thự số 7 này, sang tên hắn.
Hắn nói, để tiện sau này kết hôn, tổng hợp tài sản hai người.
"Nguyên chủ" ngốc nghếch tin răm rắp.
Rồi ngày hôm sau, hắn dẫn Tô Vãn Vãn vào ở.
Tôi đứng trước cổng biệt thự số 7, nhìn cánh cửa lớn chạm hoa quen thuộc, trong lòng băng giá.
Tôi bấm chuông cửa.
Người mở cửa là Tô Vãn Vãn, cô ta mặc bộ đồ ngủ lụa, tóc hơi ẩm, rõ ràng vừa tắm xong.
Thấy tôi, cô ta sửng sốt một chút, sau đó nở nụ cười chiến thắng.
"Chị Kiều? Chị đến làm gì? A Trạch... vẫn còn đang ngủ mà~."
Cô ta cố tình nhấn mạnh hai từ "đang ngủ", ý đồ quá rõ ràng.
Tôi không thèm để ý, bước thẳng vào trong.
"Chị làm gì thế! Đây là nhà tôi!" Tô Vãn Vãn muốn ngăn lại, nhưng bị tôi đẩy sang một bên.
Tôi quá quen thuộc nơi này, nhắm mắt cũng tìm được mọi thứ.
Tôi đi thẳng lên tầng hai phòng sách, tại kệ sách gỗ đỏ khổng lồ hàng thứ ba, tìm thấy một chiếc két sắt ngụy trang thành "Trăm năm cô đơn".
Mật khẩu là ngày sinh của tôi.
Lục Trạch thậm chí lười đổi.
Tôi nhập mật khẩu, mở két sắt.
Bên trong trống rỗng, chỉ có một hồ sơ nằm yên đó.
Tô Vãn Vãn theo lên, thấy tôi mở két sắt, sắc mặt biến đổi, hét lên: "Thẩm Kiều! Chị định ăn tr/ộm à? Tôi sẽ báo cảnh sát đấy!"
Tôi lấy hồ sơ đó ra, lắc lắc trước mặt cô ta.
"Ăn tr/ộm? Tôi chỉ đến lấy lại đồ của mình thôi."