Bản Sonata Rung Động Mùa Hạ

Chương 9

24/02/2026 18:43

Những chuyện không biết cũng bị cô bé tuyên truyền khiến ai nấy đều rõ. Đứa trẻ đeo chiếc ba lô nhỏ, gặp ai cũng khen Chu Hoài Ngộ, bắt người nghe phải cùng khen theo, ai hợp tác sẽ được phát một viên kẹo, ai không hợp tác thì cô bé nhắc đi nhắc lại nhiều lần.

Lần kiểm tra lại không có vấn đề gì, trước khi về còn đòi Chu Hoài Ngộ bế lên xe. Cô bé nhét cho anh một con thỏ bông méo mó tự làm. Thì thầm với Chu Hoài Ngộ cả buổi bằng giọng đủ để mọi người nghe thấy.

"Anh ơi, anh là bác sĩ giỏi nhất, là người anh tốt nhất."

"Kẻ x/ấu b/ắt n/ạt anh là do bản chất x/ấu xa của họ."

"Anh đừng sợ, Hân Hân sẽ bảo vệ anh."

"Khi Hân Hân đi học, chú thỏ này sẽ thay em bảo vệ anh."

"Thỏ là do Hân Hân tự làm đó."

"Lần sau em lại đến thăm anh, lúc ấy em đã lớn rồi, sẽ bảo vệ anh."

"Còn anh thì cứ tiếp tục bảo vệ những người lớn và trẻ em giống như Hân Hân bây giờ nhé."

Hai người móc ngón tay hứa hẹn, đóng dấu thỏa thuận. Gió thổi khiến mắt Chu Hoài Ngộ đỏ hoe. Anh siết ch/ặt con thỏ bông trong tay.

Những việc Chu Hoài Ngộ làm, đều có ý nghĩa cả.

25

Yêu thương là vòng tuần hoàn, những gì bạn trao đi, sớm muộn cũng sẽ quay về. Dù sớm hay muộn, luôn đúng lúc đúng chỗ.

Tôi cảm thấy Chu Hoài Ngộ đã ổn hơn. Nét u buồn phảng phất giữa chân mày đã biến mất. Gần đây anh tham gia hầu hết các ca phẫu thuật. Nghe giáo sư Tầm nói, anh đã bắt đầu dần quen tay.

Sáng hôm sau khi hoàn thành vòng kiểm tra bệ/nh nhân, anh tìm tôi nói chuyện riêng.

"Sáng mai sư huynh đi xe sớm, ngày kia sẽ sắp xếp mổ cho em."

Tôi nhìn anh cười tủm tỉm.

"Vậy tối nay anh vào bếp nhé."

"Em muốn gọi món đặc biệt."

"Được, trừ những món em phải kiêng."

Cả buổi sáng trôi qua yên ắng. Tôi ra cửa phòng mổ đợi anh, nhìn anh bị người nhà bệ/nh nhân vây quanh. Khuôn mặt bị che khuất bởi mũ vô trùng và khẩu trang, chỉ còn thấy đôi mắt. Nhìn mãi, thế giới bỗng xoay tròn, đôi mắt ấy hóa thành vực xoáy nuốt chửng tôi. Cơn đ/au dữ dội lan tỏa, ý thức dần tắt lịm.

Lại là bụi hoa hồng quen thuộc, những đóa hồng nở rộ. Mẹ ngồi giữa đám hoa, váy dài trắng muốt, mái tóc đen huyền. Bà mỉm cười dịu dàng với tôi.

"Con yêu, lại đây với mẹ."

"Mẹ sẽ dẫn con đi."

Tôi định bước tới, có bàn tay ai đó nắm lấy tôi. Ấm áp, khô ráo, những đường chỉ tay rõ rệt. Anh ấy đang gọi tôi.

"Tịch Tụng Minh!"

"Đừng ngủ."

Tôi lưu luyến hơi ấm từ bàn tay anh, quay sang nói với mẹ.

"Đợi chút nữa đã."

Trước mắt là một màu trắng xóa, ánh đèn chói lòa. Khuôn mặt Chu Hoài Ngộ mờ ảo. Anh nắm tay tôi hơi đ/au. Tôi gắng sức nhìn vào mắt anh.

Anh nói.

"Tịch Tụng Minh, đừng sợ."

"Tin anh, anh sẽ c/ứu em."

"Anh ở đây, em nhất định sẽ ổn."

Đồ ngốc, đã bảo rồi mà, bác sĩ không được nói những lời như thế với bệ/nh nhân. Dễ vướng vào kiện tụng lắm. Nhưng không sao. Tôi đã ký giấy miễn trừ trách nhiệm rồi, kết quả x/ấu cũng sẽ không truy c/ứu ai. Tôi còn ký cả giấy hiến tạng nữa. Nếu tôi ch*t. Hy vọng ai đó có thể sống tiếp nhờ những bộ phận còn dùng được của tôi. Trái tim có thể dùng để nghiên c/ứu ca bệ/nh. Không lâu nữa, tỷ lệ thành công cho căn bệ/nh này chắc chắn sẽ tăng lên.

Có gì đó mềm mại rơi xuống mu bàn tay. Mẹ biến mất. Tôi bắt đầu bay bổng, như nằm trên mây.

26

Tôi mơ một giấc mơ rất dài. Mơ thấy thuở nhỏ mẹ ôm tôi chơi piano, dù đang cười nhưng lén lau nước mắt. Mơ thấy bố về, cả nhà vui vẻ c/ắt bánh, nhưng ánh mắt ông nhìn tôi đầy kh/inh miệt. Mơ thấy bố bế Tịch Hi trên đùi, nâng bổng lên cao, ông nói con trai mình sẽ thành nghệ sĩ piano xuất sắc nhất. Nhưng khi tôi trở thành nghệ sĩ piano tài năng, ánh mắt ông vẫn hiếm khi dừng lại trên người tôi.

Ốm yếu là tội lỗi nguyên thủy của tôi.

Mơ thấy mẹ cầm tay chỉ dạy tôi tự chăm sóc bản thân, nói rằng tôi đã lớn rồi, ngày hôm sau bà bỏ tôi mà đi. Trưởng thành là điều đ/au đớn khôn cùng.

Mơ thấy lần đầu gặp Chu Hoài Ngộ, trong cơn mê man tôi gi/ật mất thẻ nhân viên của anh, trong đôi mắt anh, khuôn mặt tôi lem nhem lớp trang điểm thảm hại.

Mơ thấy từng ánh nhìn tr/ộm về phía anh, mỗi lần tôi quay đi, anh đều nhìn lại.

Mơ thấy tôi hôn lên môi anh, áp sát hơi thở mà thiếp đi, anh mở mắt nhìn tôi rất lâu với vẻ mặt phức tạp, giơ tay kéo chăn đắp cho tôi.

Mơ thấy tôi ngất trước mặt anh, anh hoảng hốt đẩy đám đông sang một bên.

Mơ thấy anh hôn lên mu bàn tay tôi, nói sẽ c/ứu sống tôi, nhưng nước mắt lại rơi.

Mơ thấy ánh đèn chói lòa bật sáng, Chu Hoài Ngộ cầm d/ao mổ, giọng điệu vững vàng.

"Ghi lại thời gian phẫu thuật."

Tất cả giấc mơ biến mất. Mẹ đứng giữa những đóa hồng. Tôi hỏi bà.

"Mẹ đến để đưa con đi à?"

Bà lắc đầu. Biến mất.

27

"Mẹ."

"Đừng cử động."

Tôi chậm rãi mở mắt, chớp chớp. Chu Hoài Ngộ đỡ tay tôi, dưới chiếc áo blouse trắng là bộ đồ phẫu thuật màu xanh. Hình như anh lâu rồi chưa được nghỉ ngơi, trông tiều tụy và mệt mỏi. Mặt đầy râu xồm, mắt ngập đầy tia m/áu. Lòng bàn tay anh áp lên trán tôi. Giọng nói nhẹ nhàng vang bên tai.

"Anh đã c/ứu em rồi, Tịch Tụng Minh."

Tôi không chút sức lực, chỉ biết chớp mắt đáp lại. Ngoài cửa sổ là lớp tuyết chưa tan. Chẳng thấy bóng dáng mùa xuân đâu cả. Nhưng tôi đang ở trong xuân.

28

Nằm viện gần một tháng. Đồ ăn thức uống đều do Chu Hoài Ngộ chuẩn bị. Anh chăm sóc tôi còn chu đáo hơn cả y tá tôi thuê. Tôi không nhắc tới nụ hôn lén lút đó, không hỏi anh có biết và nhìn thấy không. Cũng không hỏi anh có hôn tay tôi, có khóc vì tôi không.

Nhân viên y tế không còn trêu đùa tôi nữa, nhìn tôi với ánh mắt hơi kỳ lạ. Ngày xuất viện, y tá phụ trách kéo tôi hỏi nhỏ.

"Em với bác sĩ Chu rốt cuộc là qu/an h/ệ gì thế?"

Tôi ngơ ngác.

"Bạn bè thôi mà."

Chu Hoài Ngộ từ phía sau đi tới, đỡ lấy chiếc túi trên tay tôi. Liếc tôi một cái đầy ẩn ý.

"Đồ đạc anh cầm hết rồi, kéo khóa áo vào, ngoài kia lạnh."

Anh xách đồ lên xe, tôi cúi mặt kéo khóa.

"Em là kẻ bạc tình hả?"

Tôi gi/ật mình, khóa áo kẹp vào da cằm. Cái gì???

Cô y tá tròn mắt.

"Hôm em mổ, lúc gây mê em nói thích bác sĩ Chu."

"Là thích đến mức đã hôn nhau ấy."

"Cả phòng mổ đều nghe thấy."

Cái gì???

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm