Trái tim thì thầm nhớ bạn

Chương 10

24/02/2026 13:42

Hà Tích và Hà Ngọc chuẩn bị trở về Bắc Kinh.

Trước khi lên đường, họ quay lại phòng khám tâm lý để lấy đồ đạc.

Đồng nghiệp trong bệ/nh viện đều vui mừng khôn xiết.

Trợ lý của Hà Ngọc đỏ mắt, ôm vai anh mà nói sẽ đến Bắc Kinh theo anh.

Tìm một cô gái Bắc Kinh xinh đẹp để lập gia đình.

Mọi người trêu đùa một lúc, trợ lý từ trong phòng mang ra một thùng lớn đựng toàn thư tay.

Giữa thời đại internet phát triển, thông tin chỉ cần chạm đầu ngón tay.

Thế mà những bệ/nh nhân cũ của Hà Ngọc vẫn gửi về từ khắp nơi những lá thư viết tay.

Trong thùng giấy đủ loại phong bì sặc sỡ, đủ hình dáng.

Trợ lý bĩu môi, đưa thùng giấy cho Hà Ngọc.

"Dạo này điện thoại phòng khám suýt n/ổ máy."

"Toàn bệ/nh nhân tìm anh, không liên lạc được nên họ đặc biệt gửi thư đến đây, dặn đi dặn lại phải trao tận tay anh."

"Họ nhắn tôi chuyển lời: Bác sĩ Hà, cố lên."

"Cố lên" - vốn là câu Hà Ngọc thường nói với bệ/nh nhân.

Bây giờ xoay vần, lại quay về với chính mình.

Trên đường về, họ gặp Trần Ý đang đợi dưới chung cư của Hà Ngọc.

Thấy anh, cậu ta chạy vội đến.

"Trần Quyết nhờ tôi đưa cho anh trước khi về nước."

Lá thư không dài, nét chữ thanh tú.

Đó là bức thư tay Trần Quyết viết thay cha để xin lỗi.

Nét mặt Trần Ý thoáng nỗi buồn sâu thẳm.

"Trần Quyết nói, anh vừa là người bạn tốt, vừa là bác sĩ tâm lý tuyệt vời."

"Trước khi về nước, điều khiến cậu ấy day dứt nhất là những tổn thương cha mình gây ra cho anh."

Hà Ngọc lắc đầu.

"Không liên quan đến cậu ấy."

Thực tế, anh chưa từng trách móc ai.

So với lời xin lỗi, anh mong Trần Quyết thoát khỏi bế tắc hơn.

Lúc chia tay, Trần Ý hỏi Hà Ngọc một câu.

"Tại sao người yêu nhau phải gặp gỡ rồi chia ly, lại còn mong ngày tái ngộ?"

Hà Ngọc không có đáp án chuẩn mực.

Anh chỉ nói: "Sự tại nhân vi."

Trần Ý ủ rũ bước đi được một quãng, bỗng quay đầu hét lớn.

"Tôi sẽ đến Bắc Kinh tìm Trần Quyết!"

Hà Tích và Hà Ngọc về nhà.

Hà Tích thu xếp đồ đạc, Hà Ngọc ngồi bàn đọc thư.

Đầu ngón tay thon dài lướt từng con chữ, chăm chú khôn tả.

Hà Tích bỗng bật cười.

Hà Ngọc ngẩn người hỏi.

"Có chuyện gì?"

Hà Tích đáp.

"Anh rất vui vì thế giới mà Hà Ngọc từng yêu thương cũng đang yêu lại Hà Ngọc."

Người yêu của tôi là một người tốt.

Nên tôi - kẻ yêu anh - cũng tốt theo.

Những người anh yêu cũng thật tốt đẹp.

Những người đáp lại tình yêu ấy còn tuyệt vời hơn.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Đồng Ý Không Ly Hôn, Anh Lại Vỡ Trận!

Chương 6
Ba mươi năm đầu đời của tôi sống suôn sẻ, tiền rủng rỉnh, thời gian rảnh rỗi. Cho đến ngày sinh nhật tuổi 30, tôi phát hiện chồng mình ngoại tình. Giang Yến Từ cảm thấy tội lỗi khôn nguôi, đối diện tôi mà đoạn tuyệt với người kia. Anh ta còn đem hết tiền bạc và nhà cửa giao cho tôi. "Nếu em muốn ly hôn, mỗi năm anh sẽ cấp dưỡng 1 triệu. Lạc Lạc theo em, anh cũng yên tâm." Nói đến đây, anh ta rơi nước mắt. "Nhưng... em có thể cho anh thêm một cơ hội nữa không? Anh biết mình sai rồi. Vợ ơi, xin em." Giang Yến Từ quỳ gối trước mặt tôi, giọng trầm đặc đầy hèn mọn. "Được, em cho anh một cơ hội." Ly hôn phiền phức lắm, tôi ngại đủ thứ. Thế nhưng sau đó, Giang Yến Từ bỗng trở nên lảm nhảm khác thường. "Sao em có thể dễ dàng tha thứ cho anh thế? Hứa Hà, phải chăng em cũng đã ngoại tình?" Lần này, tôi thật sự muốn ly hôn, bởi chính anh ta đã trở thành gánh nặng.
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Tần An Chương 11