“Ngoài quả bom ở đây, tôi còn chọn ngẫu nhiên ba điểm khác trong trung tâm thành phố để đặt C4. Khi bộ đếm ngược ở đây về 0, hoặc khi tôi bấm nút này…”

Tôi lắc lắc chiếc điều khiển trong tay.

“Các bạn đoán xem, chuyện gì sẽ xảy ra? Vì thế, nếu muốn sống sót, không chỉ những ‘thượng khách’ trong phòng tiệc, mà cả các bạn đang xem màn hình, tốt nhất hãy cùng nhau cầu nguyện để nhanh chóng tìm ra hung thủ.”

“Rốt cuộc, lúc đó, tất cả chúng ta sẽ cùng lên thiên đường đấy.”

[Trung tâm thành phố cũng có bom?! Cái quái gì thế! Tôi đang làm việc ở trung tâm thành phố đây này!]

[Ba điểm ngẫu nhiên?! Tên đi/ên! Đúng là thằng khủng bố mất trí!]

[Nhanh lên! Nghĩ cách đi! Các anh cảnh sát c/ứu chúng tôi với!]

[Ai biết gì thì nói mau đi! Đừng có giấu nữa! Thật sự sẽ ch*t người đấy!]

[Dox hắn! Mau lục soát tất cả người có mặt hôm đó đi!]

[Những ai ở gần khách sạn Vạn Thắng? Tối hôm đó có thấy gì bất thường không?]

Lượt xem livestream tăng đột biến, server bắt đầu đứng hình.

Áp lực dư luận khổng lồ khiến bộ chỉ huy cảnh sát bên ngoài đi/ên đầu. Đội trưởng phụ trách vụ án gào thét vào bộ đàm:

“Camera gần nhà máy xử lý nước thải ngoại ô phía Tây! Đã kiểm tra chưa?! Sao có thể hỏng hết được?!”

“Báo cáo đội trưởng! Bị phá hoại có chủ đích! Thủ pháp rất chuyên nghiệp, phá hủy triệt để! Chúng tôi đang rà soát người có liên quan…”

“Lục cho bằng được! Dù có đào cả mảnh đất lên cũng phải tìm ra thủ phạm! Mở rộng phạm vi điều tra! Liên lạc tất cả phương tiện, người qua lại khu vực đó trong khung giờ liên quan!”

“Nhanh lên! Không còn thời gian đâu!”

Trong phòng tiệc, thời gian chầm chậm trôi. Chu Nghị mất m/áu quá nhiều, mặt mũi tái nhợt, môi tím ngắt, thoi thóp thở.

Các vị khách co cụm trong tuyệt vọng. Tô Dữ Vy nhìn cảnh tượng thảm thương của Chu Nghị, vừa kinh hãi vừa hoảng lo/ạn, ánh mắt không ngừng chớp động.

“Cô diễn đủ chưa…”

Chu Nghị dốc hết sức lực cuối cùng, thều thào nói với tôi:

“Tôi biết mình có lỗi với cô và Tiểu Hàng, nhưng chuyện này thật sự không liên quan đến chúng tôi…”

“Hôm đó sau khi cãi nhau, tôi tưởng nó sẽ chơi quanh khách sạn, không ngờ… nó lại chạy đi xa thế.”

“Là lỗi của tôi, tôi nhận…”

“Tôi nguyện đổi mạng sống này, cô thả mọi người đi được không…”

“Chơi?”

Tôi khom người xuống, dùng d/ao găm vỗ nhẹ lên gương mặt tái mét của Chu Nghị.

“Nó mới 5 tuổi! Anh để nó chạy ra ngoài một mình?”

“Anh đúng là đồ d/âm dục mất n/ão, ng/u ngốc bị mỡ lợn che mắt!”

Cơn gi/ận lại trào lên, tôi giơ d/ao lên cao!

“Đừng! Đừng đ/âm nữa! Anh ấy thật sự không chịu nổi đâu!”

Tô Dữ Vy cũng r/un r/ẩy lên tiếng: “Cô bình tĩnh đi, nếu cô gi*t anh ấy, hung thủ thật sự sẽ…”

Ngay trong khoảnh khắc ngột ngạt nhất!

Đột nhiên!

Một dòng bình luận lướt qua màn hình livestream.

[Tôi có ảnh! Khoảng 9 giờ tối ngày 11 tháng 8, tại ngõ hẻm sau khách sạn Vạn Thắng hướng về phía Tây, tôi vô tình chụp được! Có thể liên quan đến con trai cô!]

Nhìn thấy dòng bình luận, đồng tử tôi co rúm lại, tim đ/ập thình thịch!

Mọi động tác đóng băng.

“Ảnh?! Gửi cho tôi! Nhắn tin riêng ngay!”

Tôi hét vào ống kính, giọng nói biến sắc vì xúc động.

Chu Nghị và Tô Dữ Vy cũng ngẩng phắt đầu, ánh mắt lóe lên tia hy vọng!

Có ảnh!

Có bằng chứng ngoại phạm rồi!

Cơn á/c mộng này rốt cuộng sắp kết thúc sao?!

Những vị khách xung quanh như thấy được ánh sáng cuối đường hầm, thở phào nhẹ nhõm, cố gắng dỗ dành tôi.

“Tuyệt quá! Có ảnh rồi!”

“Cô Giang mau xem đi! Chắc chắn minh oan được cho Tổng Chu và tiểu thư Tô!”

“Đúng đấy! Xem xong hãy thả chúng tôi đi! Tổng Chu bị thương nặng lắm rồi!”

“Đứa bé đã… thôi, người sống phải biết nhìn về phía trước…”

Cảnh sát bên ngoài cũng nắm được thông tin, giọng nói vội vã đầy hy vọng:

“Cô Giang! Có manh mối rồi! Mau nhận ảnh đi! Chúng tôi sẽ x/á/c minh ngay! Đừng làm gì nguy hiểm nữa! Mở cửa mau!”

Bàn tay tôi r/un r/ẩy mở tin nhắn riêng đang nhấp nháy.

Một bức ảnh độ phân giải cao hiện ra, chiếm trọn màn hình điện thoại.

Khi nhìn rõ nội dung bức ảnh.

Thời gian như ngưng đọng.

Sắc mặt tôi biến đổi trong chớp mắt.

Hóa ra là hắn?!

“Hừ…”

Tiếng cười khẩy lăn ra từ cổ họng tôi.

“Tô Dữ Vy.”

Tôi từ từ đứng dậy, lưỡi d/ao vẫn nhỏ giọt m/áu ấm nóng của Chu Nghị.

“Suýt chút nữa… đã bị cô lừa rồi.”

Tôi cầm d/ao, từng bước chậm rãi tiến về phía Tô Dữ Vy.

Ánh mắt sát khí như thực chất của tôi khiến cô ta lùi lại trong kh/iếp s/ợ.

“Cô… cô muốn làm gì?! Ảnh! Bức ảnh đó chứng minh được cái gì?!”

Cô ta gào thét, giọng lạc đi vì sợ hãi.

“Tối hôm đó tôi luôn ở cùng Chu Nghị trong suite tầng thượng! Camera khách sạn có thể chứng minh! Tôi có alibi hoàn hảo! Cảnh sát đã x/á/c nhận rồi!”

“Tấm ảnh đó… chắc chắn là giả! Là photoshop!”

Cô ta lặp đi lặp lại “alibi” và “ảnh giả” trong trạng thái mất bình tĩnh.

Những vị khách vừa thoát ch*t cố gắng xoa dịu “kẻ đi/ên” đang sắp bùng n/ổ:

“Đúng vậy! Cô Giang bình tĩnh nào!”

“Giờ công nghệ chỉnh sửa ảnh tinh vi lắm, biết đâu là giả?”

“Đừng hấp tấp! Có khi chỉ là hiểu lầm?”

“Tiểu thư Tô luôn ở khách sạn mà, cảnh sát x/á/c nhận rồi, không liên quan đâu!”

“Đừng hại nhầm người tốt!”

Tôi bỏ ngoài tai mọi lời nói, thẳng bước đến trước mặt Tô Dữ Vy.

Cô ta run lẩy bẩy, suýt ngã quỵ.

Tôi giơ tay lên, không dùng mũi d/ao mà dùng mặt d/ao vỗ nhẹ lên gò má tái mét của cô ta.

Cảm giác lạnh buốt khiến cô ta gi/ật nảy mình.

“Cô đang sợ cái gì?”

Giọng tôi trầm đặc.

“Người trong ảnh… đâu phải cô.”

Tô Dữ Vy nghe vậy, thân hình căng cứng bỗng chùng xuống.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm