「Chân hỏa Tam Muội, th/iêu rụi yêu tà!」

Lại một đạo phù lục bay tới.

Tôi giơ tay đón lấy, nắm ch/ặt trong lòng bàn tay.

「Lại nữa? Không chịu dừng phải không?」

Tôi hơi tức gi/ận, vo hai tờ phù chú thành một cục, ném chính x/á/c vào thùng rác cách đó mười mét.

「Rầm.」

Đạo trưởng Huyền Dương cảm thấy tim mình cũng theo tiếng động ấy mà đ/ập thình thịch.

Hai đệ tử phía sau đã bắt đầu nghi ngờ cuộc đời.

「Sư... sư phụ, tay cô ta... hình như không sao cả?」

「Thiên lôi phù và chân hỏa phù, cứ thế bị... xem như giấy vụn vứt đi?」

Mặt Đạo trưởng Huyền Dương tái nhợt, ông ta nhận ra nhà này có vấn đề! Chắc chắn có vấn đề!

Ông nghiến răng, quyết định ra chiêu cuối.

Từ trong túi vải, ông cẩn thận lấy ra một hồ lô tử kim.

「Đây là Trấn Yêu Hồ Lô do tổ sư bản phái truyền lại, có thể thu phục vạn yêu trong thiên hạ! Yêu nghiệt, còn không hiện nguyên hình!」

Ông mở nắp hồ lô, nhắm thẳng Phong Khuê.

Một luồng hút cực mạnh từ miệng hồ lô tỏa ra, lá rụng trong sân đều bị cuốn bay lên.

Phong Khuê ngồi trên xe lăn, cơ thể bắt đầu trượt về phía hồ lô không kiểm soát.

Trong đôi mắt đen kịt của hắn, lần đầu xuất hiện cảm xúc giống như kh/iếp s/ợ.

Tôi thấy vậy, sốt ruột:

「Này! Cư/ớp gi/ật à! Giữa ban ngày ban mặt mà dám cư/ớp chồng tôi!」

Tôi lao tới như tên b/ắn, nắm lấy xe lăn, dùng sức kéo ngược lại.

Tay kia thẳng thừng chộp lấy hồ lô tử kim.

Đạo trưởng Huyền Dương thấy vậy, trong lòng lạnh lẽo: Kẻ phàm ng/u muội, dám đụng vào Trấn Yêu Hồ Lô, nhất định khiến ngươi thần h/ồn tan tác!

Ông gia tăng pháp lực thúc giục hồ lô, lực hút trong nháy mắt bạo tăng.

Nhưng cảnh tượng tôi bị hút vào mà ông tưởng tượng đã không xảy ra.

Tôi chỉ cảm thấy lòng bàn tay hơi ngứa.

Tôi nắm ch/ặt miệng hồ lô, gi/ật mạnh từ tay Đạo trưởng Huyền Dương.

「Đồ vớ vẩn gì đây, lực hút còn yếu hơn máy hút bụi nhà tôi.」

Tôi lắc lư hồ lô, nghe thấy tiếng lọc xọc bên trong.

Tò mò lật ngược hồ lô, gõ nhẹ vào lòng bàn tay.

「Leng keng...」

Một đống yêu m/a q/uỷ quái phiên bản mini từ trong rơi ra, nằm la liệt dưới đất, mặt mày xám xịt, đầu váng mắt hoa.

Có q/uỷ dữ mặt xanh nanh nhọn, có cương thi c/ụt tay chân, cùng mấy yêu quái không tên không tuổi.

Chúng còn chưa kịp định thần, đã bị chó vàng giữ nhà Vượng Tài của tôi vây quanh.

Vượng Tài vẫy đuôi phấn khích, ngậm một con q/uỷ nhỏ lắc qua lắc lại, coi như đồ chơi mới.

Trong sân lập tức hỗn lo/ạn như gà mắc đạn.

Đạo trưởng Huyền Dương cùng hai đệ tử đã hóa đ/á hoàn toàn.

Trấn... Trấn Yêu Hồ Lô phong ấn bách niên quần yêu... cứ thế bị đổ hết ra ngoài?

Còn bị chó coi như đồ chơi?

Tôi không để ý đến sự kinh ngạc của họ, cầm hồ lô lên uống "ực ực" hai ngụm.

Vị hơi giống nước sấu ướp lạnh, khá giải khát.

Uống xong, tôi đưa hồ lô cho bố: 「Bố, cái này đựng rư/ợu chắc được đấy.」

Bố tôi Tô Kiến Nghiệp tiếp nhận hồ lô, gật đầu hài lòng: 「Ừ, tử sa đấy, nhìn là biết hàng cao cấp.」

Đạo trưởng Huyền Dương cuối cùng cũng hoàn h/ồn, ông "phụt" một tiếng phun ra ngụm m/áu già, mắt trợn ngược, đổ vật xuống đất.

「Sư phụ!」 Hai đệ tử nhỏ vội vàng đỡ lấy thầy.

Tôi bước tới, quan tâm hỏi: 「Bác coser sao thế? Trúng nắng à? Cần tôi gọi xe cấp c/ứu không?」

Đạo trưởng Huyền Dương gắng gượng mở mắt, chỉ vào tôi, hơi thở yếu ớt: 「Ngươi... ngươi... yêu...」

Chưa nói hết câu, lại ngất tiếp.

5.

Cuối cùng, bố tôi lái xe đưa sư đồ ba người Đạo trưởng Huyền Dương đến trạm y tế thị trấn.

Bác sĩ kiểm tra xong nói không sao, chỉ do tức quá hóa đi/ên thôi, thêm chút huyết áp cao, nghỉ ngơi hai ngày sẽ ổn.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

「Hóa ra nghề cosplay cũng nguy hiểm gh/ê.」 Tôi cảm thán.

Trong livestream, các đạo trưởng đã từ im lặng chuyển sang spam toàn dấu 「...」.

Trương Thiên Sư Long Hổ Sơn: 【... Bần đạo thu hồi lời trước, nhà này không phải trợ yêu giúp tà, mà hình như... đang thực hiện đò/n đ/á/nh hạ thấp chiều không gian...】

Lâm Đạo Trưởng Mao Sơn: 【Trấn Yêu Hồ Lô... bị dùng như bình nước... Cái nắp qu/an t/ài tổ sư bổn phái sắp đ/è không nổi rồi...】

Vương Chân Nhân Toàn Chân Giáo: 【Ta ngộ rồi! Đại ẩn giữa chợ đời, cao nhân hóa ra ở ngay bên cạnh! Nữ thí chủ này rõ ràng là đại năng tuyệt thế đang chơi đùa trong hồng trần, bọn phàm phu chúng ta thật có mắt như m/ù!】

Tôi hoàn toàn không hiểu họ đang nói gì.

Sau trận này, không ai dám đến trước cửa nhà tôi làm "nghệ thuật trình diễn" nữa.

Cuộc sống lại trở về bình yên.

Nhưng trong yên ắng, ngầm chảy dòng xiết.

Một đêm khuya, tôi đang ngủ say bỗng bị đ/á/nh thức bởi mùi m/áu tanh nồng nặc.

Tôi mở mắt, thấy một bóng đen cao lớn đứng cạnh giường.

Bóng đen đó khắp người mọc đầy lông đỏ, mắt như hai chiếc đèn lồng phát ánh xanh, miệng chảy dãi, đang nhìn chằm chằm tôi.

Tôi còn chưa kịp sợ hãi, Phong Khuê đang ngủ trên chiếu dưới đất bỗng động đậy.

Hắn "vụt" ngồi bật dậy.

Đây là lần đầu tôi thấy hắn cử động nhanh nhẹn như vậy.

Hắn che chắn trước mặt tôi, gầm gừ đe dọa với con quái vật lông đỏ, tiếng gầm trầm đặc như đến từ địa ngục cửu u.

Con quái vật lông đỏ dường như bị chọc gi/ận, nó vươn móng vuốt lao về phía Phong Khuê.

Tim tôi thắt lại, không kịp suy nghĩ nhiều, tôi liền vớ ngay chiếc gối đầu giường ném tới.

「Cút ra! Đừng làm phiền chồng tôi ngủ!」

Chiếc gối mềm mại, đương nhiên chẳng có sát thương gì.

Nhưng con quái vật lông đỏ lại như bị xe tải đ/âm trúng, thét lên một tiếng, bay ngược ra ngoài, "ầm" một tiếng đ/âm vỡ tường, bay ra sân.

Tôi: 「...」

Cái gối của tôi, làm bằng cao su, lợi hại đến thế sao?

Phong Khuê cũng sững sờ, hắn quay lại nhìn tôi, đôi mắt đen thăm thẳm chất chứa đủ thứ tình cảm phức tạp.

Ngoài sân, quái vật lông đỏ vật lộn đứng dậy, dường như đã cực kỳ kh/iếp s/ợ tôi, quay người muốn bỏ chạy.

Nhưng Phong Khuê không có ý định tha cho nó.

Hắn đứng dậy từ chiếu, đúng vậy, tự hắn đứng lên!

Quanh người hắn bắt đầu tỏa ra làn khí đen mắt thường cũng thấy được, chiếc áo len hình Dê Vui trên người càng lúc càng trở nên không hợp thời và q/uỷ dị.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
10 Trụ Sống Chương 11
11 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm