Bụng dưới đ/au quặn từng cơn, càng lúc càng rõ rệt, tựa như có thứ gì đang muốn thoát ra ngoài.
Khi nằm lên giường sinh, ta nghe thấy Hoàng hậu ở ngoài truyền lệnh:
"Phong tỏa tin tức. Việc của Thái tử, tạm thời không được tiết lộ. Tất cả người trong Đông Cung không được ra vào."
Cơn đ/au như thủy triều nhấn chìm ta.
Không biết đã bao lâu, ngoài cửa sổ trời tối đen như mực, rồi dần dần hừng sáng.
Toàn thân ướt đẫm mồ hôi, sức lực gần như kiệt quệ, ý thức chập chờn giữa tỉnh và mê.
Tiếng khóc trẻ thơ x/é toang bình minh.
"Là Hoàng tôn!" Giọng bà đỡ nghẹn ngào, "Chúc mừng nương nương! Thiếp bái kiến nương nương!"
Ta mềm nhũn trên giường, ngay cả giơ tay lên cũng không còn sức.
Có người đem bọc tã đặt trước mặt ta, khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng tiếng khóc lại vô cùng vang dội.
Cửa phòng sinh mở rồi đóng lại, tiếng khóc trẻ thơ dần xa. Ta nhắm mắt, lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Một lát sau, tiếng bước chân lại gần.
Hoàng hậu ngồi bên giường, mặt lạnh như tiền, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc trán của ta, chậm rãi nói:
"Hoàng thượng đã hạ chỉ, đứa trẻ vừa chào đời sẽ lập tức được phong làm Hoàng thái tôn."
Ta mở mắt, nhìn chằm chằm vào hoa văn thêu phức tạp trên trướng, không nói lời nào.
"Việc của Thái tử..."
Hoàng hậu ngập ngừng, "Nàng đừng quá đ/au lòng. Nàng là sinh mẫu của Hoàng thái tôn, con đường tương lai, bản cung và Hoàng thượng sẽ lo liệu chu toàn."
Ta từ từ quay đầu nhìn Hoàng hậu, nước mắt lúc này mới lăn dài xuống tóc mai.
"Mẫu hậu..." Giọng nghẹn ngào, "Điện hạ... sao có thể..."
Ta cúi mắt, lệ tuôn như suối.
Hoàng hậu dặn dò thêm vài câu rồi đứng dậy rời đi.
Phòng sinh lại chìm vào tĩnh lặng.
"Nương nương, người đừng quá thương tâm, cẩn thận tổn thương nguyên khí..."
Ta nhắm mắt lại. Đau lòng ư?
Làm sao ta có thể đ/au lòng?
Hắn đã ch*t.
Mà bản mật báo nói rằng Cố Dĩnh đã tử trận kia, chính là ta tự tay sắp đặt, thông qua đường dây mật tuyến hắn để lại ở kinh thành, gấp rút truyền về biên ải.
Ta chỉ là... cho hắn một lý do trở về kinh thành.
Còn mai phục ở Mã Lĩnh, đó là ý trời, hoặc nói cách khác, chính hắn tự chọn con đường ấy.
Còn Hoàng hậu...
Ta khẽ cười lạnh, người đã trải qua bao năm thâm cung, hậu cung sớm đã có tin đồn, Thái tử không phải con ruột của Hoàng hậu.
Năm đó Hoàng hậu mang th/ai tám tháng, bị một tần phi trong cung xúc phạm, đứa con trong bụng không giữ được, còn vì sinh non tổn thương cơ thể, vĩnh viễn không thể có con nữa.
Tần phi kia lại vì được chẩn đoán có th/ai mà thoát ch*t.
Sau này tần phi sinh con xong bị xử tử, đứa trẻ được đưa đến dưới trướng Hoàng hậu, nuôi dưỡng như con đích, chính là Thái tử điện hạ hiện nay.
Nhưng Hoàng hậu sao có thể chân tâm yêu thương Thái tử?
Nếu không vì không có con ruột, Hoàng hậu có lẽ còn muốn hắn ch*t hơn cả ta.
Hiện tại Hoàng thượng đang tuổi tráng niên, đã có con của ta rồi, Thái tử sống hay ch*t, còn quan trọng nữa sao?
"Nương nương, Hoàng tôn đã bồng đến rồi." Nhũ mẫu khẽ vào bẩm báo.
Ta tỉnh lại, nhìn cục thịt nhỏ nhắn kia được cẩn thận đặt bên gối.
Nó đang ngủ say, miệng hơi động đậy.
Ta đưa ngón tay, chạm nhẹ vào gò má nó.
Mềm mại, ấm áp.
"Từ nay về sau," ta khẽ thì thầm, không biết là nói với nó hay với chính mình, "sẽ không còn ai có thể làm tổn thương chúng ta nữa."