Điện thoại đầu kia, Tiểu Triệu sững sờ, sau đó là tiếng gào thét không thể tin được:
"Chị dâu! Giờ này rồi mà chị còn gi/ận dỗi sao? Đội trưởng Thẩm có thể ch*t mất!"
"Thì để Tô Nhẫm Nhẫm đi ký vậy."
Tôi cúp máy, toàn thân run bần bật. Tôi biết Thẩm Triệt sẽ không ch*t. Viên đạn tuy nguy hiểm, nhưng với thể chất của hắn và trình độ y tế của bệ/nh viện hạng nhất thành phố, hắn có thể vượt qua.
Điều tôi sợ là kế hoạch của mình sẽ sụp đổ hoàn toàn vì phát sú/ng này. Tôi ép bản thân bình tĩnh, thay đồ rồi lái xe đến bệ/nh viện.
Khi tôi đến cửa phòng cấp c/ứu, nơi đó đã vây kín người. Đồng nghiệp của Thẩm Triệt mặt mày ủ rũ, mắt đỏ ngầu. Thấy tôi, Tiểu Triệu lao tới trước nhất, nắm lấy cánh tay tôi:
"Chị dâu, chị tới rồi! Mau đi ký giấy đi!"
Tôi gi/ật tay lại, từ trong túi lấy ra bản thỏa thuận ly hôn cùng cây bút, bước thẳng đến trước mặt bác sĩ đứng ở cửa phòng cấp c/ứu.
"Bác sĩ, tôi là vợ của Thẩm Triệt, ôn Tĩnh." Tôi đ/ập mạnh tờ giấy lên mặt bàn tiếp tân, "Bắt hắn ký vào đây trước. Ký xong, tôi lập tức ký giấy đồng ý phẫu thuật."
Lời tôi vừa dứt, cả hành lang chợt yên ắng như tờ.
3
Tất cả mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn kẻ đi/ên hay q/uỷ dữ.
"Ôn Tĩnh!" Một nữ cảnh sát trẻ tên Chu Duyệt run giọng vì tức gi/ận, "Chị còn có tim không? Đội trưởng Thẩm bị thương khi truy bắt tội phạm m/a túy có vũ trang! Anh ấy đang trừ hại cho dân! Mà chị... chị lại bức anh ấy ly hôn vào lúc này?"
"Đây là chuyện riêng của chúng tôi." Tôi trả lời không chút cảm xúc.
Ngay lúc ấy, một bóng hình yếu ớt được người khác đỡ, vừa đi tới vừa khóc lóc. Là Tô Nhẫm Nhẫm. Cô ta mặt mày tái nhợt, bụng đã lộ rõ, mắt sưng húp như quả óc chó, trông như sắp ngất đi bất cứ lúc nào.
"Chị Tĩnh..." Vừa mở miệng, nước mắt cô ta đã rơi ròng ròng, "Chị đừng như vậy... A Triệt sẽ không sao đâu, chị đừng gi/ận anh ấy nữa, tất cả là lỗi của em... Nếu không phải vì em, anh ấy đã không..."
"Đúng vậy, chị dâu, chuyện này không phải lỗi của đội trưởng Thẩm!" Tiểu Triệu vội vàng giải thích, "Chúng tôi vốn đã khoanh vùng được vị trí của nghi phạm, chuẩn bị thu lưới. Đội trưởng Thẩm nghe điện thoại nên lộ vị trí, nghi phạm mới liều mạng b/ắn sú/ng!"
Trong lòng tôi chợt động, nhìn thẳng vào Tiểu Triệu:
"Ai gọi đến?"
Tiểu Triệu chưa kịp trả lời, Tô Nhẫm Nhẫm đã khóc càng thảm thiết hơn, thân hình mềm nhũn suýt ngã xuống:
"Là em... Là em gọi... Em không biết anh ấy đang làm nhiệm vụ... Em chỉ thấy mấy ngày không có tin tức gì, muốn hỏi thăm xem anh ấy ổn không... Tất cả đều tại em..."
Cô ta khóc nấc lên từng hồi, như thể gánh hết tội lỗi của thế gian lên người. Đồng nghiệp xung quanh vội vàng an ủi, bảo cô ta đừng tự trách, rằng đây chỉ là t/ai n/ạn.
Nhìn màn kịch hoàn hảo này, tôi suýt nữa đã vỗ tay tán thưởng. Quả là một đóa sen trắng yếu ớt vô tội khiến người ta thương xót.
Tôi cười lạnh một tiếng, kéo mọi ánh nhìn về phía mình.
"Tôi nói lần cuối." Giọng tôi không lớn nhưng át hết mọi ồn ào, "Bắt hắn ký. Bằng không, tôi tuyệt đối không ký."
Cánh cửa phòng cấp c/ứu bật mở, trưởng khoa đi ra, vẻ mặt lo lắng:
"Bệ/nh nhân mất m/áu quá nhiều, phải mổ gấp! Người nhà có ký hay không?"
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía tôi, nào là gi/ận dữ, kh/inh bỉ, van xin. Tôi như bức tượng đ/á cứng nhắc, không nao núng.
"Ôn Tĩnh!" Phó đội trưởng của Thẩm Triệt, một lão đại ca hơn bốn mươi tuổi, cuối cùng không nhịn được nữa,
"Rốt cuộc cô muốn gì? Dù hai người có ly hôn thì cũng phải đợi anh ấy sống đã!"
"Đợi hắn sống sót, hắn sẽ càng không ký." Tôi lạnh lùng đáp.
Tôi biết hành động của mình trong mắt họ thật không thể chấp nhận. Nhưng tôi buộc phải làm thế. Tôi phải để mọi người thấy sự "đ/ộc á/c" và "quyết liệt" của mình, đặc biệt là Tô Nhẫm Nhẫm. Chỉ khi tôi trở thành rắc rối lớn nhất bên Thẩm Triệt, mối đe dọa lớn nhất, Tô Nhẫm Nhẫm mới hoàn toàn buông lỏng cảnh giác với tôi.
Giữa lúc bế tắc, từ trong phòng cấp c/ứu vọng ra giọng nói yếu ớt nhưng rành rọt của Thẩm Triệt.
"... Cho cô ấy... vào đây."
4
Bác sĩ và y tá nhìn nhau, cuối cùng nhường lối cho tôi vào. Trong phòng cấp c/ứu, Thẩm Triệt nằm trên giường bệ/nh, mặt tái nhợt như giấy, ng/ực quấn băng gạc dày đặc, m/áu vẫn rỉ ra. Hắn nhìn tôi, ánh mắt phức tạp - thất vọng, gi/ận dữ, nhưng nhiều hơn cả là vẻ mệt mỏi mà tôi không thể hiểu nổi.
"Em... muốn rời xa anh đến thế sao?" Hắn hỏi, từng chữ phát ra khó nhọc.
Tôi bước đến cạnh giường, đưa bản thỏa thuận ly hôn và cây bút trước mặt hắn, không trả lời câu hỏi.
"Ký đi."
Hắn nhìn tôi, bỗng cười, nụ cười ấy mang theo nỗi bi thương và tự giễu không tả xiết.
"Được... Được... Anh ký."
Hắn r/un r/ẩy cầm bút, nhưng vì mất m/áu quá nhiều nên không giữ nổi. Tô Nhẫm Nhẫm thấy vậy lập tức lao tới, nắm lấy tay hắn khóc lóc:
"A Triệt, anh đừng ký! Anh không được ký! Chị Tĩnh chỉ nhất thời mê muội thôi, hai người không thể ly hôn được!"
"Cút ra!" Tôi quát lớn, một tay đẩy mạnh cô ta. Tô Nhẫm Nhẫm loạng choạng lùi mấy bước, đ/ập vào máy móc phát ra tiếng "cộp".
"Ôn Tĩnh!" Mắt Thẩm Triệt đỏ ngầu, hắn trừng mắt nhìn tôi như muốn nuốt sống, "Cứ nhắm vào anh! Đừng động vào cô ấy!"
"Vậy thì mau ký đi!" Tôi không nhượng bộ.
Thẩm Triệt trừng mắt nhìn tôi, ng/ực phập phồng dữ dội, cuối cùng như kiệt sức, nhắm nghiền mắt lại.
"Tiểu Triệu," giọng hắn yếu ớt gọi, "Đến... văn phòng anh, lấy cuốn sổ ghi chép công tác màu xanh... trên bàn..."
Tiểu Triệu dù không hiểu nhưng lập tức chạy đi. Chẳng mấy chốc, hắn mang về một cuốn sổ.
"Đội trưởng..."
"Mở ra... đọc cho... chị dâu nghe." Giọng Thẩm Triệt càng lúc càng yếu.
Tiểu Triệu lật sổ, bắt đầu đọc:
"Ngày X tháng X năm X, 8 giờ tối đến 6 giờ sáng hôm sau, đội trưởng Thẩm Triệt, thành viên Tiểu Triệu, Chu Duyệt, đến khu XX xử lý báo án của cô Tô Nhẫm Nhẫm, cả ba cùng đi suốt quá trình..."
"Ngày X tháng X năm X, đội trưởng Thẩm Triệt, thành viên Vương Binh, cùng cô Tô Nhẫm Nhẫm đi khám th/ai, cả hai cùng đi..."
Tiểu Triệu đọc từng dòng, mỗi mục ghi chép đều rõ ràng cho thấy Thẩm Triệt khi gặp Tô Nhẫm Nhẫm chưa bao giờ đi một mình.