10
Đêm đó tôi về nhà rất muộn.
Hôm sau ngủ đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh giấc.
Tống Thần ngồi bên giường, mặt lạnh như băng:
- Em lại còn ngủ được sao?
Tôi chống tay ngồi dậy:
- Sao thế?
- Không phải do em gọi cô ta ra ngoài hôm đó thì con trai cô ta đâu có mất tích?
Tôi nhíu mày:
- Tống Thần! Anh trách em?
Anh ta đột nhiên đ/è tôi xuống giường, giọng như đang thẩm vấn tội phạm:
- Anh biết là em làm rồi, em đang phạm tội đấy!
- Em tưởng anh không biết tối qua em làm gì sao? Em thực sự muốn để anh tự tay bắt em hả!
Tôi trợn mắt.
Đêm qua anh ta đã theo dõi tôi?
Nhưng tôi đã rất cẩn thận suốt đường!
Đầu óc tôi trống rỗng, suy nghĩ cuồn cuộn.
- Phải, là em làm đấy.
Tôi đưa hai tay ra:
- Bắt em đi, dù sao em cũng không muốn sống nữa rồi.
Anh ta sững sờ.
Chúng tôi giằng co như vậy vài giây, đột nhiên anh ta buông lỏng người, cười khẽ:
- Đừng căng thẳng, anh chỉ thử em thôi.
Quả nhiên, tất cả chỉ là anh ta hù dọa.
Tôi vả một cái vào mặt anh ta:
- Anh có tư cách gì thử em? Tống Thần! Người mất con gái là em! Không phải người yêu cũ của anh!
- Em biết em có nghi ngờ, nhưng với tư cách là người cha, anh gấp gáp điều tra em để làm gì?
- Vội vàng thế để minh oan cho người yêu cũ của anh sao?!
- Thế còn công lý của em thì sao? Hả?!
Anh ta im lặng, ôm ch/ặt lấy tôi:
- Xin lỗi, anh chỉ... quá sợ chính em là người đó...
- Anh không muốn mất em.
Tôi đẩy anh ta ra, thu dọn đồ đạc định ra ngoài.
Ra đến phòng khách, bất ngờ phát hiện chiếc bàn lớn đặt di ảnh con gái đã trống trơn.
- Ảnh Kiều Kiều đâu?
Tôi quay đầu chất vấn.
Ánh mắt anh ta lảng tránh:
- Anh cất rồi, để đó không đẹp.
Tôi vả ngược một cái:
- Anh có quyền gì chê bai con bé!
Anh ta vội nắm ch/ặt tay tôi:
- Không phải chê, chỉ là...
- Dù có đ/au lòng đến mấy, con gái cũng không trở lại được, nhưng con trai của Mạnh Quân... vẫn còn hy vọng...
11
Tôi không tin đây là lời của người cha ruột con gái mình.
Mắt tôi đỏ hoe:
- Nó có hy vọng, con gái em vốn cũng có hy vọng! Chính nó đã cư/ớp đi hy vọng của con gái em!
- Tại sao nạn nhân lại phải bị lãng quên? Tại sao!
- Lan Sinh!
Anh ta nhíu ch/ặt mày:
- Không ai nói sẽ quên! Chỉ là người ta nên hướng về phía trước! Kiều Kiều đã ch*t rồi! Em có gào thét nữa thì ích gì!
Tôi không nói thêm lời nào.
Anh ta nhìn tôi, có chút hoảng hốt:
- Không phải vậy, vợ à, chỉ là... anh là cảnh sát.
- Anh phải chịu trách nhiệm với từng vụ án, vụ Nghiêu Nghiêu này vẫn còn điểm nghi vấn.
Tôi cười thảm thiết.
Ngày xưa, tôi lấy anh chính vì sự tận tâm trách nhiệm này.
Từ một cảnh sát nhỏ đến giờ thành nòng cốt của cục, chưa từng có vụ án nào dưới tay anh trở thành án treo.
Nhưng giờ đây đức tính tốt đẹp ấy lại trở thành thứ tôi gh/ét nhất.
Tôi từng bước tiến lại gần anh:
- Vụ này đã kết thúc, cấp trên không truy c/ứu nữa, anh sốt ruột cái gì ở đây?
- Tại sao vụ con gái anh nhẹ tay bỏ qua, còn Mạnh Nghiêu mất tích anh lại nhiệt tình thế? Có phải vì cô ta là người yêu cũ của anh không?
Anh ta bị tôi ép đến mức lùi lại, lưng chạm vào tường, nhăn mặt:
- Em nghĩ gì thế! Anh và cô ấy trong sạch!
- Em biết, em đã làm giám định ADN cho anh và Mạnh Nghiêu.
Anh ta trợn mắt:
- Em dám... Em từng nghi ngờ anh với cô ta! Anh đã nói với em là anh công tâm!
Tôi cười lạnh:
- Phải, với kẻ gi*t con gái chúng ta, anh cũng công bằng vô tư như vậy.
Anh ta cúi mắt: "Sinh à, em không hiểu đâu, đây là trách nhiệm của anh..."
Tôi t/át anh một cái, quay người bỏ đi.
12
Dạo này khách du lịch đến đây rất đông, quán ăn đặc sản của tôi ngày càng đắt khách.
Nhưng đúng lúc thực khách đang chuyên tâm dùng bữa, một đội cảnh sát ập vào khiến mọi người gi/ật mình.
Cầm đầu không ai khác chính là chồng tôi, Tống Thần.
Tôi tức gi/ận:
- Anh làm gì vậy! Làm khách sợ rồi!
Anh ta cười vẫy tay với mọi người:
- Mọi người đừng sợ, chúng tôi có chút tình huống cần làm rõ với chủ quán, mọi người cứ tiếp tục.
Nói vậy nhưng anh ta còn dẫn theo một người.
Đó chính là Mạnh Quân gần như suy sụp.
Cô ta gào thét với tôi:
- Lan Sinh rốt cuộc cô đã làm gì con tôi! Trả con trai tôi đây!
Cô ta gây náo lo/ạn như vậy, khách nào còn thiết ăn uống, người nào đi được đều bỏ đi hết.
Tống Thần kéo cô ta không cho lại gần tôi, nói với tôi:
- Sinh à, chỉ là thủ tục thông thường, không phải nghi ngờ em, em đừng sợ.
Tôi liếc nhìn đám người anh ta mang theo, không ít là bạn cũ phòng điều tra hình sự.
Anh ta đang nói dối.
Tôi kéo ghế ngồi xuống: "Nói đi."
- Gần đây anh luôn theo sát vụ Nghiêu Nghiêu, đã điều tra được cô bé mà Nghiêu Nghiêu đi theo hôm đó.
Lòng tôi thắt lại.
Mạnh Nghiêu đúng là một mình ra khỏi nhà.
Bởi vì Lâm Viên đã mời cô bé dễ thương nhất khu này đến chơi dưới nhà nó.
Hắn vốn là giống x/ấu xa, chiêu này luôn hiệu nghiệm.
Đợi Mạnh Nghiêu mắc câu, cô bé sẽ nghe lời chúng tôi dẫn hắn đến phòng nồi hơi.
- Anh đã hỏi cô bé đó, cô ấy nói cuối cùng hắn đến phòng nồi hơi của em ở đây.
Tôi nhíu ch/ặt mày:
- Ôi, xem ra anh mang theo người và thiết bị khá đầy đủ, không lẽ định thu thập chứng cứ xong bắt em đi tù sao?
- Em đừng nghĩ vậy, anh làm thế cũng là để minh oan cho em.
Tôi hừ lạnh, bụng đói cồn cào, tôi với lấy chiếc bánh mì naan cắn một miếng:
- Một khi đã sinh nghi, thì tội danh đã thành hình rồi.
- Tống Thần, anh cứ điều tra đi, nhưng sau khi anh xong việc, chúng ta đường ai nấy đi.
13
Tống Thần rõ ràng nhíu mày.
Mạnh Quân khóc lóc gục xuống quầy, vai r/un r/ẩy:
- Hu hu con trai tôi! Con đang ở đâu thế!
Tôi nhìn Tống Thần.
Anh ta cắn răng, ra lệnh cho thuộc hạ:
- Đi kiểm tra phòng nồi hơi!
Tôi siết ch/ặt chiếc bánh naan.
Anh ta giải thích:
- Sinh à, anh công việc công, việc tư tư, em đừng hiểu lầm, anh không muốn chia tay em.
Tôi cắn mạnh một miếng bánh, im lặng.
Khách hàng chẳng còn mấy người.
Lâm Viên cũng cầm một miếng bánh naan, ngồi đối diện tôi ở bàn ăn, lặng lẽ nhai.
Tống Thần dường như thấy tôi im lặng là có ý gì, lại đến bên an ủi:
- Anh biết không phải em, anh không có ý đó với em đâu.