– Biết rồi.
– Ừ.
Tôi ngủ thẳng một giấc từ sáng tới lúc hoàng hôn buông xuống.
Điện thoại của Tạ Thư reo vừa đúng lúc.
Anh ấy đã đợi sẵn dưới lầu. Sau vài câu trao đổi, chúng tôi quyết định đi ăn đồ Nhật.
Tôi theo anh ra bãi đỗ xe. Vừa mở cửa phụ, một bó hoa lập tức đ/ập vào mắt.
Vấn đề là... đây không phải hoa bình thường.
Từng bông trong bó đều được gấp từ tiền giấy.
– Cái này... không ổn lắm đâu, học trưởng.
Tạ Thư vừa lái xe vừa giải thích: – Theo đuổi ai đó phải bắt đầu từ một bó hoa. Tiểu Từ, anh chưa từng theo đuổi ai cả, em đừng chê anh vụng về.
Hoa của anh, hoa của tôi, sao khác biệt thế nhỉ?
Chúng tôi gọi khá nhiều món trong nhà hàng. Lúc tính tiền, tôi rút một bông hoa tiền từ bó ra trả.
Đúng lúc đó, điện thoại Tạ Thư reo.
Bạn anh gọi đến.
– Đâu rồi? Đi quẩy không?
Lời lẽ ngắn gọn.
Tạ Thư thản nhiên đáp: – Muốn anh tới chơi hay muốn có tài xế chở mấy thằng say về ký túc xá miễn phí?
Tôi không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Người bên kia đầu dây nghe thấy: – Anh nghe giọng này... có phải tiểu học muội đang ngồi cạnh cậu không? Dẫn em ấy qua chơi luôn đi. Bọn này hứa, lần này để cậu làm hộ vệ hộ hoa, không bắt làm tài xế free đâu.
Tạ Thư nhìn tôi hỏi khẽ: – Em muốn đi không?
Tôi gật đầu nhẹ.
Chỉ nghe anh nói với điện thoại: – Gửi địa điểm.
Không chỉ vì muốn đi chơi, tôi muốn hiểu thêm về Tạ Thư, gặp gỡ bạn bè của anh.
9
Đó là một hội quán cao cấp, cách nhà hàng Nhật không xa.
Hai mươi phút sau, chúng tôi đã có mặt trong phòng VIP.
Không gian rộng hơn phòng bình thường, đầy đủ tiện nghi.
Bàn bi-a, bàn mahjong, bàn bài lá đủ cả, thậm chí còn có ghế massage.
– Tới rồi hả! Vào ngồi đi, lát nữa có thêm mấy đứa bạn nữa, đông vui!
Trong phòng có cả Beta lẫn Alpha.
Tạ Thư nắm tay tôi dắt đến ghế sofa. Trên bàn chất đầy ly rư/ợu đủ màu sặc sỡ.
– Muốn uống thử không? – Anh hỏi.
Tôi gật đầu lia lịa. Tôi chưa từng uống cocktail bao giờ. Nhìn đã thấy ngon.
Tạ Thư không nói gì, lấy máy tính bảng trên bàn lướt vài cái.
– Anh gọi đồ khác cho em, đợi một chút nhé.
Tôi háo hức chờ đợi.
Không lâu sau, nhân viên phục vụ gõ cửa, đẩy xe đồ vào.
– Thưa quý khách, sữa bò Wangzai của anh ạ.
Cả phòng bật cười rộ lên: – Tạ Thư, cậu gọi sữa bò Wangzai á?
– Cũng phải, tiểu học muội nên uống sữa thôi.
– Tạ Thư, cậu cũng đừng uống nữa đi, còn phải đưa người ta về.
Bạn bè anh tuy thích đùa nhưng đều tốt bụng.
Tôi bĩu mỏ cầm ly sữa Wangzai lên nhấp một ngụm.
Đúng lúc đó, cửa phòng lại mở.
Chắc là bạn của họ tới.
Tôi ngước nhìn về phía cửa, ánh mắt chạm phải người vừa bước vào.
Alpha đang nói chuyện với bạn bỗng đờ đẫn nơi ngưỡng cửa.
Lục Tu Ngôn.
Thế giới nhỏ thật.
Tạ Thư nhận ra sự thay đổi cảm xúc của tôi, liền cầm đồ ăn vặt trên bàn đút cho tôi.
– Tới rồi à, giới thiệu với mọi người, đây là Lục Tu Ngôn, đều là bạn bè cả, đừng khách khí.
Lục Tu Ngôn không đáp lại, mà bước thẳng đến sofa ngồi sát bên tôi.
Ánh mắt hắn không còn vẻ kiêu ngạo như trước.
Tôi dịch sát về phía Tạ Thư.
Người lên tiếng trước lại là bạn của hắn.
– Hứa Từ, em đừng gi/ận nữa. Lục ca với con Omega đó chỉ là diễn kịch thôi.
Thấy tôi im lặng, Lục Tu Ngôn kéo nhẹ vạt áo tôi: – Hứa Từ, đừng hờn nữa. Anh tha thứ cho em rồi.
Tôi và Tạ Thư đồng thời bật cười ngao ngán.
Lục Tu Ngôn còn muốn nói tiếp, bị người khác ngắt lời.
– Tạ Thư, Lục Tu Ngôn, nói chuyện gì đó? Vào chơi bài đi, chỉ chờ hai người.
Lục Tu Ngôn đứng dậy, liếc Tạ Thư đầy kh/inh miệt: – Chơi không?
Người bên cạnh thong thả đứng lên: – Chơi.
Tôi nắm tay Tạ Thư, anh khẽ dỗ dành: – Yên tâm.
Mấy người ngồi quây quanh bàn bài.
Tôi ngồi cạnh Tạ Thư.
Lục Tu Ngôn đề xuất: – Chỉ chơi bài thì có gì vui? Thêm chút gia vị đi?
Tạ Thư thản nhiên: – Cược gì?
Bạn bè đùa giỡn: – Bọn này là công dân tốt, thua thì chọn truth or dare.
Họ chơi bài xì tố.
Tôi ngồi xem.
Ván đầu, Tạ Thư thắng tuyệt đối.
Lục Tu Ngôn chọn truth.
Tạ Thư lười nghĩ câu hỏi, đẩy cho người khác hỏi hộ.
– Có người thích không?
Lục Tu Ngôn nhìn tôi: – Có.
Mất bò mới lo làm chuồng.
Tôi làm lơ hắn, thì thầm với Tạ Thư.
Mấy ván sau đều Tạ Thư thắng, anh không muốn nghĩ hình ph/ạt nên bắt họ uống rư/ợu.
Mãi sau Tạ Thư mới thua một ván, mọi người chộp ngay cơ hội.
– Truth hay dare?
Tạ Thư chọn dare.
Ván này Lục Tu Ngôn hòa nên không được ph/ạt ai.
Sau màn bàn luận "âm mưu", người tuyên bố hình ph/ạt ho giọng: – Ôm người bên cạnh ngồi lên đùi, nhìn nhau 20 giây.
Cạnh Tạ Thư có hai người: một bạn Alpha và tôi.
Người kia cười: – Làm sao đây, ca ca? Anh không định chiếm tiện nghi của em chứ?
Tạ Thư khẽ cười: – Cút.
– Tạ Thư đã có lựa chọn khác rồi~
Anh nhìn tôi: – Được không, Tiểu Từ?
Tôi gật đầu hầu như không nhận ra.
Ngay lập tức, anh bế tôi ngồi lên đùi mình.
– Bắt đầu đếm giây, không được thiếu một giây nào!
Bốn mắt chạm nhau.
Tôi nhìn thấy chính mình trong mắt Tạ Thư.
Hai mươi giây không dài.
Nhất là khi ở bên anh.
Không biết bao lâu sau.
Lục Tu Ngôn lạnh lùng lên tiếng: – Hết 20 giây rồi.
Mọi người cười: – Thôi đừng hành hạ lũ cô đơn nữa. Không biết ph/ạt anh hay ph/ạt bọn này nữa. Muốn ôm thì về nhà mà ôm.
Chúng tôi rời nhau ra.
Lục Tu Ngôn mặt mày ảm đạm: – Chán, không chơi nữa.
Tạ Thư liếc đồng hồ, đứng dậy: – Cũng khuya rồi, bọn tôi về trước.
Lục Tu Ngôn nắm tay tôi lúc đi ngang qua: – Hứa Từ, lát nữa nói chuyện nhé.
– Không cần đâu.
10
Bỏ lại câu nói đó, chúng tôi rời phòng. Trước khi đi, Tạ Thư còn lấy tr/ộm một hộp sữa nhét vào tay tôi.
Mải chơi quên cả giờ giấc, chỉ còn 20 phút nữa là ký túc xá đóng cửa.
Không kịp rồi.
Có hai lựa chọn: khách sạn hoặc căn hộ của Tạ Thư.
Cuối cùng chúng tôi chọn phương án sau.
Tới nơi, Tạ Thư nhập mật khẩu ngay trước mặt tôi.