Hồng Tàn

Chương 1

07/03/2026 16:29

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

Facebook

TẶC - 贼陈 0210

Người đăng: Huyen Bui Ngoc · 21 giờ ·

[FULL] Tôi Đã Ở Cùng Kẻ Mà Tôi Gh/ét Nhất

Gia đình tôi n/ợ 3 tỉ.

Khi b/án tôi cho gia họ Tạ, bố không dám ngẩng mặt nhìn tôi:

"Con đã thế này rồi, nhưng em con còn nhỏ, nó còn cả tương lai phía trước."

"Họ Thẩm... phải giữ lại một người trong sạch chứ?"

Tôi gật đầu, bước xuống xe.

Giới thượng lưu đều biết Tạ Lăng th/ủ đo/ạn tàn đ/ộc, vô tình vô nghĩa, là đồ biến chất mang mặt nạ văn nhân.

Chưa từng có ai bước vào biệt thự họ Tạ mà vẫn giữ được nụ cười.

Nhưng sau năm năm họ Thẩm phá sản, tôi từng khiêng gạch ở công trường, b/án mạng ở sò/ng b/ạc.

Trong lúc tuyệt vọng nhất, tôi bị sáu người lôi vào nhà kho.

Tôi đã th/ối r/ữa.

Một kẻ tồi tệ như tôi, việc bị Tạ Lăng chơi thêm vài lần có là gì đâu.

1

Cửa xe bị gi/ật phắt mở.

Gió lạnh cuốn theo hạt tuyết xộc vào, cào rát mặt.

Tôi bị lôi xuống xe.

Mắt bị bịt vải đen, không thấy gì.

Bên tai chỉ văng vẳng tiếng giày da nghiền nén tuyết.

Và giọng điệu giả tạo đến buồn nôn của Thẩm Minh Đức.

"Thẩm Ngôn, con trai ngoan của bố."

Hắn gi/ật miếng vải đen, vỗ nhẹ vào mặt tôi.

"Tới nơi rồi nhớ khéo léo hầu hạ Tạ tổng, đừng chọc gi/ận người ta, hiểu chưa?"

Tôi nhíu mày: "Hầu hạ?"

"Đúng, là hầu hạ."

Thẩm Minh Đức cười nhờn nhợt, nhét thứ gì đó vào túi tôi.

"Đàn ông với nhau, trên giường đều thế cả... Làm hắn sướng rồi khéo léo nịnh nọt, món n/ợ này chẳng phải sẽ được xóa sổ?"

Dù chậm hiểu đến mấy, giờ tôi cũng vỡ lẽ.

Hóa ra không phải làm vệ sĩ, mà là làm điếm.

Loại chuyên bị người ta chăn đấy.

"Thẩm Minh Đức! Ông đéll phải người!"

"Ông đem con trai mình ném lên giường người khác, ông có xứng làm bố không?"

"Im miệng!"

Cái tá/t của Thẩm Minh Đức quật vào mặt tôi.

Lực đạo mạnh đến mức miệng tôi ứa ra vị tanh.

Hắn gằn giọng:

"Mày không đi, lẽ nào để thằng em mày đi? Nó mới mười sáu tuổi, mày nỡ lòng nào?"

Rồi đổi giọng dịu dàng:

"Thẩm Ngôn, con phải hiểu chuyện. Con đã thế này rồi, nhưng em con còn nhỏ, nó còn cả tương lai."

"Họ Thẩm... phải giữ lại một người trong sạch chứ?"

Tôi bỗng c/âm bặt.

Thẩm Minh Đức nói không sai.

Năm năm sau khi họ Thẩm phá sản, tôi lăn lộn trong bùn đất để trốn đòi n/ợ, khiêng gạch giữa đêm khuya nơi công trường.

Lúc tuyệt vọng nhất, để bảo vệ Thẩm Tinh khỏi tay bọn sò/ng b/ạc, tôi bị lôi vào nhà kho ẩm mốc...

Tôi đã th/ối r/ữa.

Từ trong ra ngoài, bốc mùi hôi thối.

Vậy thì một kẻ thối tha như tôi, bị Tạ Lăng chơi thêm vài lần nữa, có sao chứ?

Người đã nát thối rồi, dẫm thêm vài bước cũng chẳng thể thối hơn.

2

Thẩm Minh Đức đưa tôi đến biệt thự riêng.

Đúng kiểu nơi Tạ Lăng nuôi bồ.

Nội thất đẳng cấp, đồ đạc xa xỉ.

Ngay cả mùi hương trong không khí cũng sang trọng vô cùng.

Chẳng hợp với thứ rác rưởi như tôi.

Mọi thứ ở đây khiến tôi buồn nôn.

Thẩm Minh Đức dùng dây thừng trói tôi vào đầu giường, cúi sát tai thở dốc:

"Nếu Tạ tổng chán rồi, nhớ c/ắt động mạch. Nếu không ch*t, họ Thẩm không cần thứ đồ bỏ đi bị chơi nát đâu."

Tôi cười.

"Thẩm Minh Đức, ông không sợ tao ch*t hóa q/uỷ tìm ông?"

Mặt hắn thoáng co gi/ật, rồi cười lạnh: "Thì phải xem mày có bản lĩnh đó không."

Hắn vỗ mặt tôi, "Nhớ đấy, học phí thằng em mày còn chờ tiền đây."

Cửa phòng đóng sập.

Tôi co người, nôn khan dữ dội.

"Buồn nôn."

Tôi nhổ nước bọt vào không khí, phát hiện cả nước bọt cũng vị tanh sắt.

Ngồi thẳng dậy, thứ gì đó trong túi cộm vào đùi.

Tôi mò mẫm lấy ra, lại nhổ phịch.

Cân nhắc đủ đường.

Chu đáo vãi linh h/ồn.

3

Thực ra bị ai chăn cũng được, cơ thể này đã th/ối r/ữa rồi.

Nhưng tôi chỉ không thể chấp nhận người đó là Tạ Lăng.

Từ năm hai mươi tuổi, chúng tôi đã là kẻ th/ù không đội trời chung.

Hắn cư/ớp ba dự án của tôi, tôi chặn năm phi vụ đầu tư của hắn.

Lúc kịch liệt nhất, chúng tôi từng đ/á/nh nhau giữa tiệc rư/ợu.

Hắn què chân, tôi g/ãy tay.

Dù tôi là vô tình.

Nhưng giờ bắt tôi nằm dưới thân hắn?

Tôi không đủ mặt dày, thà ch*t còn hơn.

Tôi vô thức liếc nhìn tường đầu giường.

Trống trơn.

Tôi bật cười khẩy.

Xem đi, điểm này hắn không bằng tôi.

Đầu giường tôi dán đầy ảnh hắn.

Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên là thành kính vái ba vái, rồi nguyền rủa hắn.

Nguyền hắn họp trễ, nguyền dự án thua lỗ, nguyền uống cà phê bỏng lưỡi.

Độc á/c nhất, tôi từng ước hắn nhiễm H/IV, th/ối r/ữa thứ đồ x/ấu xa kia.

Ai bảo hắn thích chơi đàn ông.

Đồ chó.

4

Tiếng mở khóa c/ắt ngang suy nghĩ.

Tạ Lăng bước vào lúc tôi đang dùng răng cắn dây thừng.

Hắn đứng nơi cửa, vest phẳng phiu, ánh mắt sau kính gọng vàng mờ ảo.

"Thẩm Ngôn?"

Giọng chất vấn đầy hoài nghi.

Tôi cười, cố ý phô cổ tay đỏ ửng vì dây trói.

"Tạ tổng thật nhã hứng, muốn chơi trói buộc còn bắt chó con tự cởi trói?"

Tạ Lăng không đáp, chỉ tháo kính, dùng ngón tay xoa thái dương, quầng mắt thâm đen.

"Thẩm Minh Đức đưa cậu tới?"

Tôi nhổ bã dây thừng, nhếch mép cười kh/inh bỉ:

"Ừ, đoán đúng rồi. Lão già trói tôi như gói hàng, còn chuẩn bị sẵn 'hướng dẫn sử dụng' cho cậu đấy."

Tôi chép miệng về phía túi đồ Thẩm Minh Đức nhét.

"Xem không? Biết đâu có bí kíp đ/ộc chiến, dạy cậu cách chơi tôi sướng hơn."

Tạ Lăng im lặng, bước vội tới.

Tôi vô thức căng người, tưởng hắn sẽ động thủ.

Nhưng hắn chỉ cúi người, cởi dây trói cho tôi.

Mùi xà phòng thơm nhẹ len vào mũi, tôi hít bản năng, chợt ngẩn ngơ.

Sạch sẽ quá...

So với tôi... quá sạch.

Tốt đấy, Tạ Lăng.

5

Cổ tay bị trói hàng giờ cuối cùng tự do, để lại vết hằn sâu hoắm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
3 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm