Năm thứ bảy Đông chí

Chương 6

23/02/2026 15:58

Tôi nhìn thấy sự thận trọng trong ánh mắt anh, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

Chúng tôi gặp nhau tại quán cà phê yên tĩnh ngay dưới chung cư.

Vừa an vị, anh đã chọn lọc từ ngữ cẩn thận, đưa ra những điều kiện mà anh cho là đủ thành ý.

"Anh có thể chuyển dần hoạt động kinh doanh cốt lõi sang châu Âu, An An cũng có thể học tập ở đây, tiếp nhận nền giáo dục tốt hơn. Ba người chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu tại nơi này."

Ánh mắt anh tập trung nhìn tôi chăm chú.

"Nếu em không muốn gặp mẹ anh, không muốn ứng phó với những mối qu/an h/ệ xã giao, đều được cả."

"Ở đây, sẽ không có ai làm phiền em. Em có thể tiếp tục theo đuổi công việc thiết kế mình yêu thích, có được cuộc sống và sự nghiệp riêng..."

Anh nói rất nghiêm túc, thậm chí mang theo thái độ thương lượng mà trước đây chưa từng có.

Tôi lặng lẽ lắng nghe, nhưng trong lòng dâng lên nỗi trống trải mênh mông khó tả cùng sự châm biếm đắng cay.

Đã từng có biết bao đêm khuya anh về muộn.

Bao buổi chiều tôi khóc một mình sau khi bị mẹ Phó làm khó, bao khoảnh khắc đ/au lòng thầm lặng vì từ bỏ cơ hội thiết kế...

Tôi khát khao biết bao được anh ngồi xuống như lúc này.

Chỉ cần hỏi một câu "Hôm nay em thế nào?", hoặc sẵn lòng nghe tôi tâm sự vài lời phiền muộn.

Nhưng không, chưa một lần nào.

Nếu trong bất kỳ ngày nào của bảy năm ấy, dù chỉ một lần, anh nói với tôi những lời vừa rồi.

Cho tôi thấy dù chỉ một tia sáng nhỏ nhoi về sự thấu hiểu và thay đổi.

Tôi nghĩ mình đã có đủ dũng khí để tiếp tục cố gắng, tiếp tục vật lộn trong cuộc hôn nhân ngột ngạt ấy.

Nhưng không, chưa từng có.

"Phó Dữ, quá muộn rồi."

Anh sững người, như muốn mở lời giải thích.

Tôi không cho anh cơ hội.

"Anh xem, hóa ra anh cũng hiểu được những điều này, hiểu rằng hôn nhân không nên chỉ có mình em nhân nhượng."

Tôi nhìn thẳng vào anh, đáy mắt là sự mệt mỏi thản nhiên của người từng trải.

"Nhưng tại sao, trong bảy năm em vô số lần cần anh, âm thầm cầu c/ứu anh, anh lại chẳng một lần nhận ra?"

Yết hầu anh lăn động, giọng khàn đặc: "Lúc đó... anh quá bận..."

"Vâng, anh rất bận."

"Nên em đã cố gắng trở nên hiểu chuyện, cố gắng đóng vai người vợ không phiền phức, đáp ứng kỳ vọng của anh."

"Nhưng em cũng biết mệt mỏi, biết tổn thương, cũng có lúc không chống đỡ nổi."

Tôi đứng dậy, bình thản đáp lại ánh mắt anh.

"Bản thân em đã tự mình bò ra khỏi vũng bùn ấy rồi."

"Vì thế, những điều anh nói lúc này, với em mà nói đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa."

Tôi quay lưng rời khỏi quán cà phê, để lại hai cha con họ phía sau.

Ánh nắng bên ngoài cửa sổ rực rỡ rơi trên vai người phụ nữ bước đi một mình, nhẹ nhàng và tự do.

**Chương 9**

Ba năm trôi qua, sự nghiệp thiết kế tại châu Âu của tôi cuối cùng cũng đón nhận khoảnh khắc rực rỡ đầu tiên.

Tuyển tập tác phẩm "Phá Kén" của tôi đã lọt vào vòng chung kết giải thưởng Nhà thiết kế mới nổi quốc tế danh giá.

Cảm hứng cho "Phá Kén" bắt ng/uồn từ bảy năm trầm lắng và cuộc đào thoát cuối cùng của tôi.

Tác phẩm sử dụng lượng lớn chất liệu vải bị x/é rá/ch rồi được khâu lại bằng chỉ vàng, tượng trưng cho sự tan vỡ và tái sinh.

Màu sắc chuyển dần từ tối tăm u ám sang tươi sáng ấm áp, tựa như tâm trạng hiện tại của tôi.

Ngày chung kết, đứng dưới ánh đèn sân khấu.

Tôi nhìn xuống hàng ghế khán giả với những đồng nghiệp từ khắp nơi trên thế giới, trong lòng dâng lên sự bình yên kỳ lạ.

"Tuyển tập này bắt ng/uồn từ một quãng đời đã qua của tôi."

Giọng tôi vang khắp hội trường qua micro.

"Tôi từng nghĩ giá trị của mình là trở thành một người vợ đúng mực, một người mẹ hoàn hảo."

"Tôi từ bỏ ước mơ, bút vẽ, thậm chí cả quyền được lên tiếng."

Cả hội trường im phăng phắc.

"Cho đến khi mất tất cả, tôi mới hiểu ra rằng giá trị phụ thuộc vào người khác tựa như lâu đài trên mây, chạm nhẹ là tan vỡ."

Ánh mắt tôi lướt qua những gương mặt phụ nữ trẻ tuổi dưới khán đài, giọng điệu kiên định mà dịu dàng.

"Đừng dễ dàng từ bỏ ước mơ và sự nghiệp vì bất kỳ ai."

"Tình yêu và gia đình có thể là điểm nhấn cho cuộc đời, nhưng không nên là tất cả. Thế giới của bạn nên do chính tay bạn kiến tạo, rộng mở và vững chãi."

Tràng pháo tay vang dội.

Cuối cùng tôi cũng nâng lấy chiếc cúp nặng trịch trên tay.

Ánh đèn sân khấu lấp lánh, ghi lại khoảnh khắc vinh quang chỉ thuộc về Tô Vãn.

Trở lại hậu trường, một bó hoa lan chuông trắng muốt đang chờ tôi.

Tấm thiệp kẹp trong hoa không ký tên, chỉ có dòng chữ in:

"Chúc mừng. Em xứng đáng."

Đây không phải lần đầu tiên.

Từ khi tôi đoạt giải tại triển lãm nhỏ đầu tiên, đến khi tác phẩm được đăng tạp chí, luôn có những bó hoa vô danh như thế. Ban đầu là hướng dương, sau là hoa loa kèn, lần này là lan chuông.

Tôi biết là ai.

Phó Dữ chưa từng xuất hiện, nhưng anh và Phó Thời An luôn cố gắng tham gia vào cuộc sống của tôi theo cách này.

Thỉnh thoảng Thời An gửi email cho tôi, chia sẻ những mảnh ghép cuộc sống -

Cháu lên cấp hai rồi, đ/á bóng khá lắm, bố đưa cháu đi Iceland ngắm cực quang...

Từng câu chữ đều thận trọng nịnh nọt, không còn vẻ hiển nhiên như trước.

Tôi không ngăn cản, nhưng cũng chưa từng hồi đáp.

Vết thương đóng vảy không có nghĩa phần thịt bên trong đã lành.

Những bó hoa họ gửi đến tựa như lời sám hối thầm lặng.

Còn tôi, không cần sự quan tâm muộn màng này để khẳng định giá trị bản thân.

**Chương 11**

Trong tiệc mừng sau lễ trao giải, tôi gặp Cố Duy.

Một kiến trúc sư tài năng nhưng tính cách hơi bướng bỉnh.

Chúng tôi tranh luận đến đỏ mặt về ý tưởng thiết kế không gian công cộng, không bên nào chịu nhường.

"Cô Tô, ý tưởng của cô quá lý tưởng hóa, về mặt kết cấu căn bản không thể thực hiện được!"

Anh nhíu mày, giọng điệu cứng nhắc.

"Cố Duy, tư duy của anh bị khuôn mẫu trói buộc rồi!"

Tôi phản bác không chút nhượng bộ.

Đồng nghiệp xung quanh tròn mắt kinh ngạc, tưởng chúng tôi kết th/ù.

Ấy vậy mà chính trong những va chạm đối đầu ấy.

Chúng tôi lại nhìn thấy tình yêu và sự cống hiến cho chuyên môn trong sâu thẳm tâm h/ồn đối phương.

Tranh cãi biến thành thảo luận sâu sắc, bất đồng hóa thành va chạm ý tưởng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiếu Gia Giả Mang Thai Bỏ Trốn

Chương 6
Tôi ỷ nhà mình quyền thế ngập trời, ngày nào cũng hành hạ ông chồng alpha xuất thân nghèo khó. Đúng ngày phát hiện mình mang thai, trước mắt tôi bỗng hiện lên một loạt bình luận trôi nổi: “Pháo hôi này còn chưa biết mình là thiếu gia giả, người bị cậu ta bắt nạt suốt mới là thiếu gia thật.” “Công là kiểu người lòng dạ tàn nhẫn. Đợi đến lúc biết thân phận thật, việc đầu tiên hắn làm là tiễn luôn cái tên pháo hôi làm màu này.” Tôi lập tức không dám làm loạn nữa. Sau đó, tôi ngoan ngoãn nằm trong lòng anh, thăm dò hỏi: “Nếu có người chiếm đồ của anh, còn bắt nạt anh, anh rất ghét người đó… nhưng sau này người đó đã sửa đổi, anh sẽ xử lý thế nào?” Anh nheo mắt: “Giết xong rồi tổ chức cho một đám tang thật hoành tráng, coi như bồi thường.” Tôi toát mồ hôi lạnh. Sáng hôm sau để lại đơn ly hôn, ôm bụng bỏ trốn.
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.56 K
Thanh Huy tái lâm Chương 18