「Tất nhiên rồi!」
Bọn họ đi/ên cuồ/ng khẩn cầu:
「Anh có thể yêu em không?
「Nếu không em sẽ ch*t mất!」
「Thế à——」
Thẩm Hoài Ngọc kéo dài giọng đầy suy tư, nụ cười lịch sự hiện trên khuôn mặt, từ chối khéo léo:
「Xin lỗi nhé, anh đã có bạn gái rồi.」
Nói rồi, hắn nắm lấy tay tôi.
Ánh mắt đám bạn học tràn ngập đ/au khổ không thể tin nổi.
Tôi đưa mắt từ chiếc ly nhìn sang Thẩm Hoài Ngọc.
Chàng trai mặc đồng phục cổ đứng màu đen, cổ áo hơi hé để lộ xươ/ng quai xanh thanh tú. Hắn nghiêng đầu chống cằm nhìn tôi cười.
Giọng hắn ngây thơ vô tội với đám người kia:
「Vậy các người ch*t đi là vừa.」
「Vâng! Thẩm học trưởng!」
Sắc mặt những NPC lập tức chuyển từ u ám sang tươi sáng, miệng há to nở nụ cười đi/ên cuồ/ng đắm đuối.
「Chúng tôi sẽ thỏa mãn mọi yêu cầu của ngài!」
Lời vừa dứt, họ như tìm được ý nghĩa cuối cùng, quả nhiên đồng loạt lao đến bên cửa sổ, như bị m/a ám tranh nhau nhảy xuống!
Những người chơi có mặt há hốc mồm:
「Phó bản này có ai bình thường không? Đến NPC cũng dị hợm hết! Toàn lũ đi/ên!」
「Trời ơi! N/ão ngôn tình đ/áng s/ợ vãi!」
「Nói thật chứ phó bản này đúng là vừa gi/ận vừa buồn cười.
「Mọi người đoán xem lão giáo viên nãy nói gì? Bảo ban ngày không ngủ, đêm lại gật gà, có giống học sinh chút nào không?」
「Âm binh quá! Giá mà hồi dậy thì tao qua phó bản này, thức trắng đêm cũng chả buồn ngủ! Tao muốn khóc rồi!」
Tôi bình thản thu lại ánh nhìn.
Với tình huống này.
Tôi đã quá quen thuộc.
Dù sao khi phó bản khởi động lại.
Lũ NPC này đều sẽ hồi sinh.
Thẩm Hoài Ngọc nâng mặt tôi lên, giọt lệ đọng trên hàng mi dài, khóe mắt ửng đỏ, giãi bày đầy uất ức:
"Lũ học sinh nhiệt tình quá đà khiến anh không ứng phó nổi. Anh không cố ý đâu, chỉ muốn có thời gian bên em thôi."
Tôi nhìn giọt nước mắt cá sấu của hắn, gật nhẹ: "Ừ".
Túm lấy cà vạt trước ng/ực hắn, tôi không kìm được lòng nghiêng người hôn lên môi đối phương.
10
Trước khi Thẩm Hoài Ngọc chuyển đến trường tư này.
Thường lớp học bắt đầu lúc 7 giờ sáng, tan học 6 giờ tối.
Nhưng giờ học đảo ngược, 5 giờ chiều mới bắt đầu, 10 giờ sáng hôm sau mới tan.
Tôi thực sự nghi ngờ khoảng thời gian hắn ở trường trọng điểm trước đây đã bị cường độ học tập cao đ/è đến phát đi/ên.
Cuối cùng cũng đến giờ tan lớp.
Ánh nắng chói chang giữa ban ngày.
Tôi nhìn Thẩm Hoài Ngọc đang che ô đen tiễn tôi về đến cổng khu tập thể, giả vờ tùy hứng hỏi:
"Anh rất sợ ánh nắng?"
"Sao em lại hỏi vậy?"
Chàng trai đôi mắt đen nhìn thẳng vào tôi, dường như thấu tỏ mọi thứ. Khuôn mặt luôn nở nụ cười giờ đây vô h/ồn, toát lên vẻ phi nhân q/uỷ dị.
Tôi cắn môi, giọng mềm mại:
"Quan tâm anh đó, anh không thích sao?"
Hắn im lặng nhìn tôi hồi lâu, ngay khi tôi cảm thấy bất an muốn đổi chủ đề.
Thẩm Hoài Ngọc ôm chầm lấy tôi, từ từ siết ch/ặt vòng tay, nở nụ cười rạng rỡ vui sướng:
"Tất nhiên là thích rồi!"
Hắn hôn lên khóe môi tôi.
"Ngày mai gặp nhé, Tiểu Ngọc."
"Ngày mai gặp."
Từ biệt Thẩm Hoài Ngọc, đợi hắn khuất bóng, tôi quay người về hướng thang máy.
Gặp Trình Tư Niên đang đợi sẵn.
Hàng mi tôi run nhẹ, vội vàng giải thích:
"Em không thích hắn, chỉ là bị kh/ống ch/ế..."
"Anh biết."
Chàng trai ngắt lời, gương mặt bình thản.
Anh bước đến trước mặt tôi, cúi người, ánh mắt dừng trên đôi môi hơi sưng của tôi.
Tai tôi đỏ ửng, định lùi lại thì bị anh nắm tay giữ tại chỗ.
Trình Tư Niên dùng ngón tay thon dài nâng mặt tôi lên, đầu ngón tay lạnh lẽo miết lên môi tôi.
Ánh mắt anh dẫn dắt có chủ đích, lộ rõ á/c ý: "Hắn ta rất đáng gh/ét phải không?"
"Cái gì?"
Tôi ngơ ngác chớp mắt:
"Thẩm Hoài Ngọc ư? Em không thích."
Trình Tư Niên cúi mắt buông tôi ra, giọng thoáng tiếc nuối: "Chỉ là không thích thôi sao?"
Tôi lắc đầu, giọng cao hơn:
"Không, em gh/ét! Gh/ét cay gh/ét đắng hắn!"
Tôi hào hứng nói với anh:
"Thẩm Hoài Ngọc trước là học sinh chuyển trường.
"Chiều đến lớp, em sẽ thử xin chìa khóa nhà hắn. Nhân tiện xin nghỉ đến nhà hắn hoặc trường cũ tìm manh mối."
Trình Tư Niên suy nghĩ: "Bọn anh từng đến đó rồi. Trường đã đổ nát hoang tàn, linh h/ồn á/c q/uỷ tràn ngập, hiểm cảnh khắp nơi, chẳng thu hoạch được gì."
Tôi cười: "Có lẻ do quái vật quá nhiều, mọi người lại phải tuân thủ quy tắc đến trường đúng giờ nên chưa khám phá được khu vực trọng yếu. Không thử lại sao biết không có manh mối?"
"Anh đi cùng em."
"Không cần."
"Chỉ cần có dị thường, mấy thứ kỳ quái kia sẽ nhòm ngó em, thật sự quá nguy hiểm. Em đi một mình được, chỉ là..."
Tôi ngập ngừng, mặt lộ vẻ khó xử.
"Chỉ là gì?"
Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng anh:
"Nếu có thể gi*t ch*t Thẩm Hoài Ngọc.
"Anh sẽ đưa em đi, phải không?"
"Tất nhiên."
Ánh mắt Trình Tư Niên lóe lên, hứa chắc:
"Anh sẽ đưa em rời khỏi nơi này."
11
Phó bản ban đêm học tập, ban ngày nghỉ ngơi.
Thẩm Hoài Ngọc luôn che ô, gh/ét ánh nắng.
Người chơi suy đoán hắn sau khi ch*t hóa thành q/uỷ, oán khí không tan, linh h/ồn vì chấp niệm mạnh mẽ không thể siêu thoát, bị tà thần chọn làm boss phó bản.
Vì thế, họ tra mạng các loại bùa chú đối phó q/uỷ dữ, dùng dây đỏ tiền đồng hoặc ki/ếm gỗ đào để phòng thân, thậm chí đ/ốt bùa hòa nước uống.
Những hành động này rõ ràng chỉ là giãy giụa vô ích.
Người chơi vẫn thương vo/ng thảm khốc.
Nhưng tôi lại thuận lợi xin được chìa khóa nhà Thẩm Hoài Ngọc, lén lút đột nhập vào nhà hắn.
Không ngờ nội thất nhà hắn hoàn toàn trái ngược với tính cách năng động vui vẻ, chỉ có tông màu trắng đen xám tối giản đến cực hạn.
Căn phòng tối om, cửa kéo rèm đen dày đặc, không lọt nổi tia nắng.
Màu sắc rực rỡ duy nhất.
Là mấy chú cá vàng trong bể kính.
Những chú cá nhỏ xinh đẹp.
Tôi nhìn say sưa một lúc, không tìm thấy manh mối nên lập tức đến địa điểm tiếp theo - ngôi trường cũ của Thẩm Hoài Ngọc.
12
Ngôi trường trọng điểm này đã đổ nát từ lâu.
Bước qua cổng trường, "bác bảo vệ" nở nụ cười cứng đờ, thân thiện chào tôi.