Thư tình mười dòng

Chương 7

24/02/2026 14:37

Phần lớn thời gian, anh chỉ âm thầm ôm tôi, hoặc chủ động hôn tôi thật nồng nhiệt.

Giống như lúc anh theo đuổi tôi, nhìn tưởng lùi bước nhưng thực chất là tiến tới.

"Đợi thêm chút nữa đi." - Tôi nói - "Xem có thời điểm thích hợp nào không."

Anh "Ừ" một tiếng, bàn tay đặt trên eo tôi cứ lửng lơ.

Nhưng cuối cùng vẫn không tiến thêm bước nào nữa.

29

Đã lớn thế này rồi, tôi đương nhiên hiểu hai người ở bên nhau sẽ phải làm gì.

Chỉ là thẳng suốt hai ba chục năm, đột nhiên phải tiếp nhận chuyện ấy vẫn cần chút thời gian.

Du Chiêm rất tinh tế trong khoản này.

Anh chưa từng thúc giục tôi, chuyện sống chung cũng chỉ đề cập duy nhất một lần.

Những hành động thân mật giữa chúng tôi vẫn chỉ dừng ở ôm hôn.

Nhưng ngoài chuyện này ra, tôi cảm nhận được có điều gì đó đã khác.

Như mỗi ngày đến công ty đều nhận được tin nhắn của anh.

Tối về nhà cùng bật video call, mỗi người làm việc của mình.

Trước khi ngủ lại nói vài câu mơ hồ đầy ám muội.

Yêu đàn ông có tốt không? Tôi không biết.

Nhưng yêu Du Chiêm thì rất tuyệt.

Ở Bắc Kinh lâu như vậy, lần đầu tiên tôi cảm nhận được cảm giác được ai đó thật lòng quan tâm, nhớ nhung.

Cảm giác ấy chớm nở từ hôm tôi cào xước xe, anh đến tìm tôi.

30

Suốt từ tháng Tư đến tháng Năm đều bận rộn.

Đến tháng Sáu, công việc của cả hai mới tạm ổn, cuối cùng có thời gian ra ngoài dạo chơi.

Không phải hẹn hò có chủ đích, chỉ lang thang tùy hứng.

Đang đi thì bỗng tới trường đại học cũ, liền ghé vào thăm thú.

Lâu lắm rồi không về, trường học đã đổi thay nhiều.

Đang thầm cảm thán thì Du Chiêm bỗng nói:

"Ngày trước em hay đ/á/nh bóng ở sân này nhỉ."

Tôi ngạc nhiên quay sang: "Sao anh biết?"

Anh cười ngượng ngùng:

"Hồi đó lén đến xem em đ/á/nh bóng."

"Đến xem em?"

"Ừ."

Dù biết anh thích tôi từ lâu, câu nói này vẫn khiến lòng tôi dậy sóng.

"Sao hồi đó không tới bắt chuyện?"

Du Chiêm bước đến hàng rào sân bóng, nhìn vào trong:

"Em khi ấy rực rỡ như mặt trời nhỏ, anh sao dám lại gần."

"Anh chẳng có gì, lấy gì mà thích em?"

Tôi há hốc miệng, nghẹn lời.

Trong đầu hiện lên hình ảnh Du Chiêm thời sinh viên, lặng lẽ đứng từ xa ngắm tôi.

"Du Chiêm." - Tôi lẩm bẩm.

"Hửm?" - Anh quay lại.

"Làm đi."

"Hả?"

"Du Chiêm," - Tôi nói - "Chúng ta làm đi."

31

Đường về kẹt cứng.

Người ngồi ghế lái nhíu mày bực bội.

"Đừng nóng." - Tôi cười nắm tay anh.

Du Chiêm quay sang nhìn tôi đầy bất lực:

"Lần sau đừng nói mấy chuyện này ở ngoài nữa."

"Tại sao?"

Anh siết ch/ặt tay tôi:

"Em còn hỏi tại sao!"

Chưa kịp vào cửa, anh đã hôn lên môi tôi.

Ký ức mơ hồ, chỉ nhớ lúc chuẩn bị ngủ tôi càu nhàu:

"Đồ khốn! Anh bảo để em ở trên mà!"

Du Chiêm ôm tôi vào lòng, giọng ngây thơ:

"Bảo bối, em đang ở trên mà."

32

Giữa năm, dự án Phong Phái kết thúc.

Có thời gian rảnh, Du Chiêm dắt tôi đi xem nhà suốt.

Chọn vị trí giữa hai công ty, tiện đường đi làm cho cả hai.

Chưa bao giờ nghĩ mình có thể m/ua nhà ở Bắc Kinh, cứ như mơ.

Tất nhiên phần lớn số tiền do Du Chiêm đóng góp.

Nhưng tôi không muốn thành ký sinh, nên xung phong lo chi phí thiết kế nội thất.

Anh không từ chối.

Tháng Chín, hai đứa cùng bàn bạc thiết kế.

Công ty xây dựng lo phần thô, nội thất chúng tôi tự chọn từng món như rùa bò.

Khá thú vị, giống như chim én tha bùn về xây tổ ấm.

Người ta bảo sửa nhà phiền phức, chúng tôi thật sự cãi nhau một lần.

Lý do là tôi muốn m/ua giường cực lớn, anh không đồng ý.

"Tại sao?" - Tôi bực bội.

Giường lớn thoải mái lăn lộn còn gì bằng.

Nhưng Du Chiêm nói: "Anh muốn em nằm bên cạnh anh cả đêm."

Một câu khiến tôi c/âm nín.

"Đường Đường, được không?" - Anh ôm tôi hỏi.

Đa phần anh gọi tên tôi, chỉ lúc thân mật lắm mới gọi bằng biệt danh này.

Tôi nhìn anh.

Lúc này Du Chiêm như chú chó lớn, ngoan ngoãn đáng thương chờ tôi xoa đầu.

Thôi được, giường nhỏ thì nhỏ vậy - Tôi nghĩ.

Cũng chẳng sao.

Thế là món nội thất cuối cùng được quyết định.

Khi dọn vào nhà mới, đã là mùa xuân năm sau.

Tổ chức tiệc tân gia nhỏ.

Sau khi khách khứa về hết, anh ôm tôi trên sofa hôn say đắm.

Hôn một lúc rồi thở dài áp môi tôi:

"Ngày này anh mơ ước bao năm rồi."

Tôi ôm ch/ặt anh, "Ừ" một tiếng.

Anh siết tôi thêm ch/ặt nữa.

Một lúc sau buông ra, lấy từ túi ra thứ gì đó đặt vào tay tôi.

"Cái gì đấy?"

"Em xem đi."

Trên tay tôi là phong thư.

"Ngày xưa anh hủy một bức thư tình của em. Giờ, đền em một bức."

Tôi mở phong thư.

Lá thư tỏa mùi mực thơm.

Dòng đầu tiên hiện ra:

【Cận Đường, anh yêu em.】

"Yêu em nhiều lắm." - Anh thì thầm bên tai.

- HẾT -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm