Đôi Nhạn Trở Về

Chương 4

25/02/2026 13:02

Nhị phu nhân trong lời nói đều ám chỉ Phương di nương gây khó dễ cho Cố Tri Xuân, mà nàng lại không hiểu lễ nghi, không ưu tiên tới thăm vị phu nhân này mà lại đi thăm một di nương.

Ta lén véo sau lưng Cố Tri Xuân, ra hiệu nàng bình tĩnh.

Cố Tri Xuân mới tỉnh ngộ:

- Đệ phụ này gh/en t/uông rồi sao? Nàng là Nhị phu nhân của Hầu phủ, đâu cần so đo với một di nương.

- Ta tới thăm Phương di nương trước, vốn không phải coi trọng nàng ấy, mà là coi trọng hài tử trong bụng nàng.

- Chiếu theo quy củ Hầu phủ, con của Phương di nương chính là con của ta.

Sắc mặt Nhị phu nhân biến đổi.

Cố Tri Xuân lại tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa:

- Nếu bụng dạ ta sau này không tranh được khí, những ngày tháng về sau còn phải nương tựa vào đứa bé này.

- Nàng nói xem, ta sao có thể không coi trọng hài tử trong bụng Phương di nương?

Nhìn sắc mặt Nhị phu nhân, ta biết lời này nàng đã nghe thấu.

Bây giờ tước vị Hầu phủ thuộc về Đại công tử.

Nếu Đại công tử sinh được nam đinh, tước vị sẽ không tới lượt Nhị công tử.

Đây chính là lý do Hầu gia muốn đem đứa trẻ giao cho chủ mẫu nuôi dưỡng.

Hầu gia tuy bình thường ăn không ngồi rồi, nhưng trong việc tước vị lại rất rạ/ch ròi.

11

Cố Tri Xuân đắc ý khoe với ta:

- Thế nào? Mưu kế ly gián của ta không tồi chứ?

- Lấy sự hiểu biết của ta về vợ Nhị công tử kia, nàng ta sẽ không ngồi chờ ch*t.

- Đến lúc đó cứ xem họ tranh đấu như trai hến.

Ta lại hơi lo lắng: "Nhưng quyền quản gia hiện tại đang ở trong tay nàng, nếu đồ ăn thức uống của Nhị phu nhân hoặc Phương di nương có sai sót, tội lỗi sẽ quy về nàng".

Cố Tri Xuân lập tức tỉnh ngộ: "Sao ta không nghĩ tới tầng này?".

- Kế sách bây giờ là phải trả lại quyền quản gia cho lão phu nhân.

Lão phu nhân đương nhiên vui mừng nắm quyền trung khán, nhưng bề ngoài vẫn giả vộng từ chối nhiều lần.

Khiến Cố Tri Xuân rơi lệ:

- Thưa mẹ, giờ đệ phụ và Phương di nương trong phòng Hầu gia đều đã có thân, con dĩ nhiên vui mừng khôn xiết.

- Nhưng con làm thế nào cũng bị người khác bắt lỗi.

- Con chia đều lộc nhung, nhân sâm cho cả hai, người ta lại bảo con không biết làm việc, một là phu nhân, một là di nương, sao lại phần lộc như nhau.

- Con cho đệ phụ nhiều phần hơn, lại bị nói là gh/en t/uông hành hạ di nương của Hầu gia.

Lão phu nhân giả vờ nhíu mày: "Người khác nói gì mặc họ, miễn là lòng không hổ thẹn là được".

Cố Tri Xuân tiếp tục:

- Mẹ thông tình đạt lý, nhưng người khác không như vậy. Con thật lưỡng đầu thọ địch, nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch.

- Suy đi tính lại, vẫn nên trả quyền trung khán lại cho mẹ. Đợi đệ phụ và Phương di nương bình an sinh hạ, lúc đó nếu mẹ bận rộn, con sẽ phụ giúp bên cạnh.

Lão phu nhân tỏ vẻ khó xử, cuối cùng đành nhận lời.

Điều này hợp ý lão phu nhân, bà vốn lo Cố Tri Xuân lợi dụng quyền quản gia để hại cháu mình.

Cố Tri Xuân chủ động giao quyền, bà có thể yên tâm phần nào.

12

Cố Tri Xuân sống tốt trong Hầu phủ, ta cũng được nhờ.

Nàng viết chữ, ta bên cạnh mài mực.

Nàng vẽ tranh, ta chuẩn bị màu vẽ.

Cố Tri Xuân vừa vẽ cây lê ngoài cửa sổ vừa cảm thán:

- Ngày xưa, chúng ta cùng học ở nữ học đường, phu tử nói họa kỹ của nàng có thể sánh với cung họa sư.

Ta cũng buồn bã: "Những ngày ấy không thể trở lại nữa rồi".

Cố Tri Xuân lau nước mắt khóe mắt, nghẹn ngào:

- Nàng nói xem, vì sao nữ nhi chúng ta phải xuất giá? Không thể cả đời sống trong khuê các sao?

- Ngày xưa cùng nhau đến học đường, dù ta không bằng nàng, nhưng ngày ấy vẫn vui gấp trăm ngàn lần hiện tại.

Ta cũng nhớ ngày xưa.

Phụ mẫu còn tại thế, cơm no áo ấm.

Nhưng rốt cuộc không thể trở lại.

Ta chỉ có thể an ủi qua quýt:

- Đại để nữ nhi trong thiên hạ đều như thế. Cao môn nữ tử phải quản lý nội trạch, vì phu quân khai cành nảy lộc.

- Nữ tử nghèo hèn làm nô tì, lo sợ vì một niềm vui nỗi gi/ận của chủ nhân.

- Ngay cả nữ tử bình thường ngoài phố cũng phải vất vả mưu sinh vì bữa cơm no.

- May mà nàng là Hầu phủ phu nhân, không lo cơm áo, cũng không sợ bị đem b/án bất cứ lúc nào.

Cố Tri Xuân không còn vẻ kiêu hãnh ngày trước, chỉ bình thản đáp:

- Nhưng Hầu phủ phu nhân nếu không có tử tức riêng, cũng là không có bảo đảm.

- Nàng có biết lão phu nhân không phải nguyên phối?

Nhìn ánh mắt nghi hoặc của ta, Cố Tri Xuân tiếp tục:

- Nguyên phối của tiền Hầu gia cũng là cao môn nữ tử, về nhà 6 năm không sinh nở, sau đó ngoại thích bị liên lụy vụ tham ô, cả nhà vào ngục.

- Không lâu sau khi ngoại thích gặp nạn, bà ta bạo bệ/nh qu/a đ/ời trong phủ, không ai rõ đầu đuôi.

- Về sau, lão phu nhân mới vào cửa làm kế thất, sinh hạ đích tử rồi ngồi vững vị trí Hầu phủ phu nhân, ra lệnh toàn phủ không được nhắc tới phu nhân đã khuất.

Phu nhân cao môn đại hộ cũng không dễ làm.

Không có ngoại thích chống lưng, không có tử tức nương tựa.

Ấy là bèo dạt mây trôi, không rễ không cành.

Bất cứ lúc nào cũng có thể bị vứt bỏ.

Cố Tri Xuân nghiến răng quyết tâm:

- Ta vẫn phải tìm cách, mang th/ai một đứa con.

13

Đại phu bắt mạch xong, về bẩm báo với lão phu nhân.

Cố Tri Xuân nhân lúc hỏi:

- Đại phu, trong phủ này, th/ai tượng của Nhị phu nhân và Phương di nương, ai lớn hơn?

Đại phu đáp: "Nhị phu nhân mang th/ai khoảng ba tháng, th/ai của Phương di nương đã gần bốn tháng."

Cố Tri Xuân nhướng mày: "Ồ, vậy thì con của Phương di nương sẽ ra đời trước".

Đại phu gật đầu: "Nếu phu nhân và di nương đều sinh đủ tháng, đúng là như vậy".

Cố Tri Xuân hài lòng gật đầu.

Sau đó, nàng lại sai người phao tin:

Th/ai tượng của Phương di nương nhìn là con trai.

Ta cũng thì thầm với thị nữ các viện khác:

- Đại phu nhân là người khoan dung độ lượng, nói đợi Phương di nương sinh con trai, sẽ bồng con về nuôi, khuyên Hầu gia lập đứa trẻ làm thế tử.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm