Thậm chí có những món không phải đồ dùng cho thú cưng, chỉ vì địa chỉ nhận hàng là cửa hàng thú cưng nên bị ai đó dùng ống tiêm bơm chất lỏng lạ vào. Khách hàng vây quanh đưa ra ý kiến như báo cảnh sát, bởi đây không còn là chuyện một bưu kiện nữa.
Nhân viên cửa hàng cho biết chủ nhà đang bận việc gia đình, muốn báo cảnh sát thì cần đủ số tiền để khởi tố và tự cung cấp báo cáo giám định. Cô ấy thực sự không còn sức làm những việc này, chỉ có thể cẩn thận kiểm tra kỹ từng bưu kiện.
Khách hàng ngồi vây quanh, lại thở dài n/ão nề. Môi trường nuôi thú cưng ngày càng khắc nghiệt, nạn nhân cuối cùng vẫn là những phụ huynh nuôi boss chân chính như chúng tôi.
Vừa đi dạo về đến chân nhà, tôi đã thấy xe cảnh sát đậu trước cửa. Bước đến cửa thì quả nhiên có hai cảnh sát đang đợi.
Đã chuẩn bị tâm lý trước lại có bằng chứng nên tôi chẳng hề sợ hãi. Tôi kể lại đầu đuôi sự việc cho hai vị cảnh sát, đồng thời mở camera chuông cửa thông minh.
Camera ghi lại cảnh Tiểu Kiệt lấy đồ ăn đặt hàng của tôi, lại còn lật qua lật lại kiểm tra bưu kiện. Khi thấy hình ảnh giống gói bánh quy, cậu ta lấy từ túi ra một mảnh sắt nhỏ rạ/ch hộp, sau đó rạ/ch vài đường lên túi thức ăn mèo rồi thò tay vào bốc một nắm bỏ vào miệng.
Phần gà rán đặt hàng bị Tiểu Kiệt ăn xong vứt vào thùng rác. Tối qua xe rác đã đến thu gom, giờ muốn tìm lại là không thể.
Thế là cảnh sát đến hiện trường cửa hàng đồ ăn điều tra, đồng thời mang theo hộp thức ăn mèo nhiễm đ/ộc này.
Tôi giả vờ lo lắng:
- Cảnh sát ơi, rốt cuộc là gà rán có vấn đề hay thức ăn cho mèo vậy? Nghĩ đến việc lẽ ra phần gà rán và thức ăn này là dành cho tôi và boss nhà tôi, tôi thấy sợ hãi vô cùng. Nói thế thì còn phải cảm ơn Tiểu Kiệt, haizzz, đứa bé này...
Nữ cảnh sát vỗ vai tôi, dịu dàng khuyên tôi đừng quá lo lắng.
4
Báo cáo giám định nhanh chóng được đưa ra, x/á/c nhận thức ăn mèo đã bị đầu đ/ộc.
Mẹ Tiểu Kiệt xông đến cửa nhà tôi lại bắt đầu đ/ập cửa đi/ên cuồ/ng, gào thét rằng tôi là người đầu đ/ộc con trai bà ta.
Tôi thản nhiên đeo tai nghe xem phim, không thèm để ý, chỉ mở cửa khi cảnh sát xuất hiện.
- Chị ơi, em hoàn toàn hiểu tâm trạng của chị. Nếu không phải Tiểu Kiệt vô tình ăn phải thức ăn nhiễm đ/ộc thì giờ là boss nhà em trúng đ/ộc rồi. Nói thật lòng, em còn phải cảm ơn Tiểu Kiệt đã thay boss nhà em nhận họa.
Tôi chân thành nắm tay bà ta cảm ơn liên tục. Cử chỉ này khiến bà ta đờ đẫn không biết phản ứng thế nào.
- Nhất định phải tìm cho ra kẻ đầu đ/ộc! Tôi đã liên hệ cửa hàng để lấy video đóng gói, chúng ta hãy đến bưu cục kiểm tra camera an ninh.
Bà ta nhìn tôi từ đầu đến chân mấy lượt, cuối cùng "hừ" một tiếng:
- Đừng tưởng nịnh nọt thế là xong! Kẻ đầu đ/ộc phải ngồi tù, còn cô phải bồi thường! Dù sao thì con trai tôi cũng vì ăn thức ăn mèo của cô mà vào viện!
Đến cảnh sát đứng cạnh cũng phải bó tay.
- Thưa bà, tôi phải nhắc nhở bà rằng con trai bà đã lấy tr/ộm đồ của người ta trước, bên này còn chưa đòi bồi thường.
Mẹ Tiểu Kiệt trợn mắt định gây sự, tôi vội vàng ra mặt hòa giải, dẫn mọi người đến bưu cục.
Đùa sao, tôi còn đợi xem cảnh chó cắn chó khi tìm ra kẻ chủ mưu đây này.
Nhờ sự hiện diện của cảnh sát, chúng tôi dễ dàng xem được camera.
Mọi người đang chăm chú nhìn vào thùng thức ăn mèo của tôi trên màn hình, cố phát hiện kẻ khả nghi thì mẹ Tiểu Kiệt nhận điện thoại.
Không lâu sau, một người đàn ông trung niên hơi b/éo chạy đến, thở không ra hơi đã vội bắt tay cảnh sát lia lịa.
Tôi nhận ra người này chính là bố của Tiểu Kiệt.
Nhưng tôi nhớ rõ lúc báo án, thái độ của ông ta rất hống hách, thậm chí ra lệnh cho cảnh sát. Sao giờ thái độ lại thay đổi 180 độ thế này?
- Đồng chí cảnh sát, làm phiền các đồng chí quá, còn phải vất vả tra camera ở đây. Tiểu Kiệt nhà tôi giờ ổn cả rồi, bác sĩ nói mai có thể đón về. Dù sao con cũng không sao, chuyện này thôi bỏ qua đi.
Cảnh sát chưa kịp lên tiếng, mẹ Tiểu Kiệt đã t/át một cái vào đầu ông ta:
- Đồ ch*t ti/ệt! Anh nói cái gì thế? Bảo ở viện với con, anh chạy đến đây làm gì? Bỏ qua là sao? Tôi nhất định phải lôi cổ nó ra, tôi với nó không đội trời chung...
- Em đừng có gào ở đây! Tiểu Kiệt không sao rồi còn gì! Về nhà nói chuyện, không điều tra nữa!
Tôi hứng thú nghe hai vợ chồng họ cãi nhau, nhưng mắt vẫn dán vào màn hình camera.
- Ôi, tìm thấy rồi nè! Mọi người xem, chính là người này.
Năm người đồng loạt nhìn về màn hình, chỉ thấy người đàn ông trong camera mặc bộ đồ ngủ xanh đậm, tay cầm ống tiêm chọc vào hộp thức ăn mèo.
- Kẻ đầu đ/ộc này sao trông quen thế nhỉ?
Tôi nghi hoặc lục lọi trong ký ức những người trong khu dân cư có thể khớp với hình ảnh này.
- Người đầu đ/ộc con trai tôi... chính là anh!
Tôi chưa kịp hiểu ra thì mẹ Tiểu Kiệt đã túm áo chồng mình gào thét.
Thì ra hai con chó dữ này là một nhà!
5
Tôi đứng bên suýt bật cười, khóe miệng gi/ật giật không nhịn được, chỉ còn cách há hốc mồm giả vờ kinh ngạc để che giấu.
Hai vợ chồng suýt đ/á/nh nhau ngay tại bưu cục, bưu kiện lớn nhỏ vung vãi khắp nơi. Hai cảnh sát tốn nhiều công sức mới tách được họ ra, chuẩn bị đưa về đồn làm lời khai.
Người phụ nữ lại tiếp tục ăn vạ đi/ên cuồ/ng:
- Vào đồn làm gì? Đây là chuyện nội bộ gia đình, cảnh sát cũng không có quyền can thiệp!
Người đàn ông cũng phụ họa:
- Đúng đấy! Tôi đầu đ/ộc con mình, chẳng lẽ tự kiện bản thân? Chúng tôi tự giải quyết, không phiền các anh nữa.
Hai cảnh sát mặt dài thườn thượt, trong lòng tôi thầm ch/ửi hai kẻ pháp lý m/ù này.
- Thứ nhất, ông bơm đ/ộc vào bưu kiện của người khác, liên quan đến tội danh mưu sát có chủ đích và h/ủy ho/ại tài sản. Thứ hai, bất kể qu/an h/ệ giữa ông và nạn nhân thế nào, hành vi đầu đ/ộc khiến nạn nhân trúng đ/ộc đã cấu thành tội phạm.