Người Giấy 4: Rắn Thần Bay Lên

Chương 1

22/02/2026 03:38

Tôi mở cửa hàng đồ giấy để tích công đức cho cô gái giả danh công nương, nào ngờ cô ta lại đi đào m/ộ người ta lúc nửa đêm.

Công đức tuột dốc không phanh.

Thành Hoàng ch/ửi ầm lên: "Cô đào m/ộ mà không biết che mặt à?"

Cô gái giả thở dài: "Em che rồi mà! Che mặt hắn đó."

Bạch Vô Thường chỉ vào bình rư/ợu rắn trong cửa hàng tôi, suýt ngất: "Cô ngâm sơn thần Cửu Vân Sơn vào rư/ợu rồi à?"

Tôi tối sầm mặt, đột nhiên muốn đoạn tuyệt tình chị em.

1

Khi Bạch Vô Thường hớt hải tìm đến, Tống Nguyệt Đường đang cặm cụi ghi nhớ 108 món ăn trong sách dạy nấu ăn.

Thành Hoàng Chung Bất Uẩn nhìn thấy đồ vật trên giá sát tường nhà tôi, liền bấm huyệt nhân trung, suýt nữa thì ngất đi.

Tôi đặt con bù nhìn giấy vừa làm xong sang một bên, ngẩng cằm hỏi: "Chuyện gì thế?"

Chung Bất Uẩn chỉ vào Tống Nguyệt Đường nói gi/ận dỗi: "Tống tiểu thư, đêm qua cô không ngũ đi làm gì thế?"

Tống Nguyệt Đường gi/ật mình, ngượng ngùng: "Ngài đều biết rồi à?"

"Biết gì?" Có vẻ như chỉ mình tôi là m/ù tịt, nghe họ nói chuyện như đ/á/nh đố.

"Hứa Tiêu, cô phải quản em gái mình chứ! Đêm hôm không ngũ, chạy đi đào m/ộ người ta! Lại là m/ộ ở Cửu Vân Sơn đấy! Tổng cộng 24 ngôi m/ộ, hố đào khắp nơi!"

"Không biết tưởng chuột chũi trong núi thành tinh rồi cơ đấy!"

"Cô đào m/ộ mà không biết che mặt à?"

"Em che rồi mà! Che mặt hắn đó." Tống Nguyệt Đường làm bộ ngây thơ.

Bạch Vô Thường cũng chống tay lên ngưỡng cửa đứng dậy, chỉ vào bình rư/ợu rắn trên giá tôi, giọng nghẹn ngào: "Cô ngâm sơn thần Cửu Vân Sơn vào rư/ợu rồi à?"

Cái quái gì thế?

Tôi quay đầu nhìn lại, thấy trong bình rư/ợu trong vắt thơm lừng có ngâm một con rắn nhỏ màu xanh lục.

Con rắn nhắm nghiền mắt, cuộn tròn thành một cục, có lẽ chưa ngấm đủ rư/ợu nên thi thoảng lại thổi ra một chuỗi bong bóng từ mũi.

Ch*t mà như chưa ch*t.

"Đại nhân, em gái ngài ngâm sơn thần vào rư/ợu, lại còn khiến oan h/ồn dã q/uỷ ở Cửu Vân Sơn chạy đến Diêm Vương đó kiện nữa. Đang ngũ ngon giấc giữa đêm, nhà bị đào bới, chuyện này ngài quản không?"

Bạch Vô Thường rút khăn tay ra xì mũi, nhìn tôi đầy thảm thiết.

Tôi tối sầm mặt, đột nhiên muốn đoạn tuyệt tình chị em.

Tống Nguyệt Đường vốn là Long Nữ dưới trướng Văn Th/ù Bồ T/át, hạ phàm lịch kiếp trở thành đích nữ của tướng phủ. Dù là con nuôi của Tống gia nhưng lại hiếu thuận hơn cả tôi - công nương thật sự.

Tôi mở cửa hàng đồ giấy này cũng là để giúp cô ấy tích công đức.

Nhưng sau một đêm "lao động" của cô ta, công đức tuột dốc không phanh.

"Em đi đào m/ộ làm gì thế?" Hóa ra tối qua dùng bữa xong, cô ta đã vác cuốc ra khỏi nhà từ sớm.

Tống Nguyệt Đường khép sách lại, núp sau lưng tôi nói lí nhí: "Tiêu Tiêu, đây thật là sơn thần sao?"

"Nhưng là sơn thần, sao lại có thể cưỡng ép cưới dân thường?"

Sau khi tôi gạn hỏi, cô ta mới kể lại đầu đuôi.

Hóa ra, Hoắc Trường Xuân có người em họ xa đến nương nhờ, khi đi ngang Cửu Vân Sơn thì mất tích.

Gia đình họ Hoắc đã báo quan, cũng dẫn người đi tìm nhưng đến giờ vẫn bặt vô âm tín.

Thậm chí họ phát hiện, nửa năm qua đã có mười cô gái vừa đến tuổi cập kê mất tích trong núi.

Các làng xung quanh đồn rằng trong núi có tà thần xuất hiện, những cô gái mất tích đều trở thành vợ của tà thần.

Hôm trước, Tống Nguyệt Đường nằm mơ thấy có giọng nói bảo cô đi c/ứu người.

Giọng nói chỉ nói sơ qua phương hướng, cô không quen địa hình trong núi nên cầm cuốc đào bới lung tung.

Đến khi đào cái hố cuối cùng thì lôi ra được một con rắn nhỏ thoi thóp.

Con rắn vừa thấy cô liền thè lưỡi gọi "tỷ tỷ".

Tống Nguyệt Đường tưởng là yêu quái, liền vụt một cuốc rồi nhờ Hoắc Trường Xuân cùng kéo về.

Lại nghe nói rắn sợ hùng hoàng, cô liền m/ua một bình rư/ợu hùng hoàng từ quán rư/ợu ngâm nó vào.

Hai chân Bạch Vô Thường run như sợi mì: "Nó là sơn thần, đương nhiên biết nói chứ!"

"Cô còn ngâm nó vào hùng hoàng! Ngâm thế này sợ rằng tu vi tan hết mất!"

Tôi vội chạy đến mở nắp, vớt con rắn nhỏ lên.

2

Nó nằm bẹp dưới đất như sợi dây thừng, trông thật thảm thương.

Một lúc sau, "khẹc" một tiếng, phun ra ngụm rư/ợu hùng hoàng.

Đôi mắt mơ màng từ từ mở ra, đầu rắn ngoẹo về phía Tống Nguyệt Đường kêu lên lanh lảnh: "Tỷ tỷ."

Tống Nguyệt Đường ngượng ngùng đáp: "Đừng trách em... ai bảo anh ngủ trong hố, lại ch/ôn sâu thế."

Chung Bất Uẩn cúi đầu nói lời ngon ngọt: "Tiểu thư đừng trách Tống tiểu thư, dạo này xuân về, đầu óc cô ấy hơi lơ mơ."

Tôi ngồi xổm bên cạnh, ngón tay nhẹ nhàng chạm dọc thân nó, dừng lại ở chỗ thất thốn.

"Không trách Nguyệt Đường, thần cách và nội đan của nó đều mất rồi."

Nghĩa là giờ đây con rắn nhỏ này thực sự chỉ là con rắn biết nói mà thôi.

Cùng lắm thì linh tính hơn những con rắn khác chút ít.

Bạch Vô Thường đẩy Chung Bất Uẩn sang một bên, mắt trợn suýt lòi: "Sao có thể? Dạo này ta không nghe nói sơn thần Cửu Vân Sơn thay người mà!"

Con rắn nhỏ tỉnh táo hơn, vẫy đuôi thân thiết với Tống Nguyệt Đường: "Tỷ tỷ, tỷ thật đến c/ứu em rồi!"

"Là em báo mộng bảo tỷ c/ứu em?" Tống Nguyệt Đường ngẩn người: "Nhưng tỷ không phải em tỷ."

"Tỷ chính là tỷ tỷ của em, dù tỷ thay đổi dung mạo, em vẫn ngửi được mùi hương trên người tỷ."

"Tỷ bảo em ở Cửu Vân Sơn ngoan ngoãn chờ, sau này sẽ đến tìm em, thế là em ngoan ngoãn làm sơn thần ở đây."

Tôi lục lọi trong đầu óc han rỉ, cũng không nhớ Long Nữ có em trai.

Chỉ có...

Tôi chợt nhớ ra!

Nàng không có em trai, nhưng có một con thú cưỡi!

Nhưng con thú cưỡi đó rõ ràng là một con Đằng Xà!

Ngàn năm trước, tôi từng thấy Long Nữ đứng trên đầu Đằng Xà, hai bên sát cánh chiến đấu ăn ý.

Sau đó, vì tôi bị trấn áp, Long Nữ trông coi tôi, con Đằng Xà kia lại biến mất không dấu vết.

Hóa ra là xoay sở ki/ếm được chức vụ, lên nhậm chức rồi.

Thần Phật phiền phức thật, rõ ràng pháp lực thâm hậu, lại lười đi bộ, động một tí là mỗi người một con thú cưỡi.

Tôi từng thấy khỉ cưỡi rồng, cáo cưỡi chim...

Hừ, cưỡi lên nhau thật là lo/ạn cả lên.

Tống Nguyệt Đường dùng mũi giày khẽ đẩy con rắn nhỏ: "Ba mẹ tỷ chỉ có tỷ và Tiêu Tiêu, nhà cũng không giàu có, không đủ chia thêm phần cho em đâu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai kẹo cao su

Chương 16
Sau khi chia tay, Tần Dịch đã tự sát. Còn tôi, tôi trọng sinh trở về năm Tần Dịch vẫn còn là trai thẳng mới 19 tuổi. Cái kết của việc cùng nhau liều mình đối đầu với cả thế giới quá đau đớn. Vì vậy, được sống lại lần nữa, tôi quyết định tránh xa hắn. Thế nhưng Tần Dịch lại như một miếng kẹo cao su đã thành tinh, bám dai như đỉa, không thể hất ra, mắng không chịu đi, đánh không chịu chạy. Thậm chí, hắn còn tự học cách bẻ cong chính mình. Tôi tức đến run cả người. Còn hắn thì lại hưng phấn vô cùng: "Đừng run quá, tôi không chịu nổi đâu."
52.9 K
5 XÓA DẤU ẤN Chương 6
10 NGƯỜI MAI TÁNG Chương 395: Hoạt sát ở vùng ngoại ô

Mới cập nhật

Xem thêm