Lily Phù Thủy Và Ác Long Của Cô

Chương 1

22/02/2026 09:03

Tôi là nữ phù thủy đ/ộc á/c trong truyện cổ tích.

Đêm trước hôn lễ, người bạn thuở ấu thơ bỏ mặc tôi để đi c/ứu công chúa bị Ác Long bắt đi.

Tôi không khóc lóc, không gào thét, chỉ lặng lẽ trở về khu rừng của mình.

Một năm sau, chàng quay lại trước túp lều gỗ nơi chúng tôi từng nương tựa nhau.

Nhưng đôi mắt đỏ hoe của chàng chỉ kịp nhìn thấy Ác Long đang rúc vào cổ tôi nũng nịu đòi ôm.

"Anh không phải đi c/ứu công chúa sao?"

"Công chúa nào? Chưa nghe bao giờ."

1.

Đất nước chúng tôi từ lâu đã mang lời nguyền của Ác Long.

Mỗi khi các công chúa bước vào tuổi trưởng thành, đều bị Ác Long bắt đi.

Giờ đây, tiểu công chúa được lão vương yêu quý nhất sắp đến tuổi ấy.

Nhà vua ban bố khắp cả nước, chiêu m/ộ hào kiệt.

Ngài hứa sẽ ban tước vị và đất phong cho bất kỳ dũng sĩ nào bảo vệ được công chúa khỏi Ác Long.

Kashu - người bạn từ thuở nằm nôi của tôi - dán mắt vào bảng cáo thị rất lâu.

Lúc ấy, chúng tôi đang m/ua sắm đồ trang trí và thức ăn cho đám cưới.

Tôi gọi chàng mấy lần, chàng mới gi/ật mình tỉnh lại.

Về đến túp lều, Kashu cứ như người mất h/ồn.

Đêm đó, chàng thu dọn hành lý, đến từ biệt tôi.

"Anh đang nói gì thế? Kashu?"

Đôi mắt xanh dịu dàng của chàng nhìn tôi, nhưng lời nói thì tà/n nh/ẫn vô cùng:

"Anh phải đến kinh thành c/ứu công chúa Alicia, đi ngay bây giờ."

"Nhưng ngày mai là đám cưới của chúng ta mà."

Kashu im lặng hồi lâu, cúi người ôm tôi nhẹ nhàng.

"Lili à, hồi nhỏ công chúa đã c/ứu anh. Giờ nàng gặp nạn, anh không thể khoanh tay đứng nhìn. Với lại..."

Chàng do dự mãi rồi cũng nói lời đ/âm thẳng vào tim tôi:

"Hôn ước này chỉ để cho lão phù thủy yên lòng... Anh luôn coi em như em gái."

Dù tôi có níu kéo thế nào, Kashu vẫn lên đường đến kinh thành.

Ánh trăng rọi vào phòng, tôi nhìn đôi nhẫn cưới trong lòng bàn tay mà lặng người.

2.

Tôi và Kashu đều được lão phù thủy nuôi dưỡng.

Tôi là đứa trẻ bị bỏ rơi trong rừng, còn Kashu là đứa trẻ mười tuổi không còn nhà cửa, bất đắc dĩ gõ cửa nhà lão.

Nếu Kashu nói công chúa c/ứu mình hồi nhỏ, thì chỉ có thể là trước khi chàng mười tuổi.

Nhắc đến phù thủy, người ta thường nghĩ ngay đến lời nguyền hắc ám, những chế đ/ộc kỳ quái.

Dù sao đây cũng là thân phận khiến mọi người tránh xa.

Chúng tôi hiếm khi đến thị trấn, chỉ thỉnh thoảng m/ua đồ thiết yếu ở chợ.

Ba tháng trước, lão phù thủy đã đến hạn cuối của sinh mệnh. Lão gọi chúng tôi đến bên giường.

Lão lẩm bẩm đủ thứ, những chuyện vặt vãnh đã dặn đi dặn lại từ thuở chúng tôi còn bé.

Lão nhìn chúng tôi thật lâu, không nỡ nhắm mắt.

Kashu chính là lúc ấy ngỏ lời cầu hôn tôi.

Chàng lôi ra một đôi nhẫn, trên đó có hoa văn chàng tự tay khắc - rõ ràng không phải chuẩn bị tùy hứng.

Tôi vừa bối rối vừa vui sướng, trăm mối tơ vò, vừa khóc vừa cười đeo nhẫn vào.

Lão phù thủy nhắm mắt trong yên lòng.

Tôi và Kashu quỳ bên giường lão suốt đêm.

Những cảnh tượng ngày hôm ấy vẫn như in trước mắt.

Nên tôi nhất quyết không tin Kashu chỉ diễn kịch để lão phù thủy yên lòng.

Tôi siết ch/ặt tay, hoa văn khắc trên nhẫn hằn sâu vào lòng bàn tay.

Rất lâu sau, tôi ném chiếc nhẫn nhuốm đầy nước mắt và m/áu ra xa.

3.

Sáng hôm sau tôi vẫn dậy thật sớm.

Chú rể đã bỏ đi nhưng khách mời vẫn đến đông đủ.

Tôi không thân thiết với dân thị trấn, lão phù thủy cũng thường dặn phải giấu kỹ tung tích.

Vì thế tôi chỉ mời vài vị tiên linh láng giềng.

Họ đều rất tốt bụng, mang theo những lời chúc tụng chuẩn bị kỹ lưỡng. Thấy chỉ có mình tôi, họ tế nhị không buôn chuyện.

Đám cưới biến thành bữa tiệc thân mật giữa hàng xóm, không khí vẫn vui tươi.

"Lili, món súp nấm ngon nhất của cậu đâu, sao hôm nay mặn thế?"

Người hỏi là tiên linh Lucy, cô ấy luôn coi trọng đồ ăn.

Tôi chớp đôi mắt đỏ hoe, không biết trả lời sao.

Gael đứng bên liếc mắt ra hiệu cho Lucy, lái câu chuyện:

"Chúng ta chưa tặng lời chúc cho Lili nhỉ?"

Mọi người dừng ăn, bay vây quanh tôi.

Những tia sáng m/a thuật lấp lánh rơi xuống người tôi.

"Nữ phù thủy Lili thân mến, chúng tôi cầu chúc em sớm tìm được tình yêu đích thực của mình."

4.

Dù đám cưới tan vỡ, chú rể bỏ trốn, công việc của nữ phù thủy vẫn phải tiếp tục.

Giới phù thủy có mạng lưới liên lạc riêng để giao dịch thần dược và pháp khí.

Dù không ai biết danh tính lão phù thủy, nhưng tiếng tăm lão trong giới rất lớn, đơn đặt hàng cứ thế dồn dập gửi đến.

Tôi rất có năng khiếu làm phù thủy, lão từng khen tôi hoàn toàn kế thừa được tài nghệ của lão.

Như thể ông trời trêu ngươi, các đơn hàng sau khi Kashu đi đều liên quan đến công chúa.

Ở phương Tây lục địa Grim có một hoàng hậu nước nọ, trước khi lên ngôi bà cũng là phù thủy. Bà gửi đơn đặt hàng một quả táo tẩm đầy th/uốc đ/ộc.

Từng câu chữ của bà đều lộ rõ sự gh/en gh/ét nhan sắc của con ghẻ.

Về nguyên tắc, tôi không làm chuyện hại người. Nhưng bà ấy trả giá quá hời.

Suy đi tính lại, tôi làm vài động tác trên quả táo đ/ộc, hy vọng sự việc diễn ra như mong đợi.

Một thời gian sau, một nữ phù thủy phương Đông phàn nàn: Tiệc trăm ngày của công chúa mời đủ các phù thủy trong nước mà không mời bà. Bà ta muốn một lọ thần dược khiến công chúa chạm vào là ch*t để bôi lên con suốt.

Ôi khuôn mặt xinh đẹp, tâm địa sao đ/ộc á/c thế! Chỉ vì không được mời dự tiệc mà...

Tội nghiệp quá, bả trả cũng quá hời.

Lén đổi th/uốc ch*t thành th/uốc ngủ rất hợp lý phải không? Cùng là giấc ngủ dài mà.

Lại mấy ngày sau, các công chúa vương quốc người cá phương Nam cùng yêu cầu đổi mái tóc dài của họ lấy một con d/ao găm phá được m/a thuật của nữ phù thủy dưới biển.

Nội dung đơn đặt hàng rất dài, người em gái nhỏ được họ cưng chiều đã gặp một hoàng tử m/ù...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm