Tôi kh/inh khỉnh: "Ồ, nếu đứa con của dì Minh Châu chính là do bố cháu đẻ ra thì sao?"
"Oa——"
Cố Tử Hiêu hoàn toàn sụp đổ, khóc lóc sụt sùi, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Hừ, đòi chơi trò logic vòng tròn với ta?
Nhóc con này còn non lắm.
"Cháu gh/ét cô! Hu hu, cháu nhất định sẽ đuổi cô đi!"
Cố Tử Hiêu được bà Lưu nhanh tay bế đi, tiếng khóc thét dần khuất sau góc cầu thang.
Lục D/ao thở dài nhẹ nhõm,
tựa vào lan can thì thầm: "Cũng tại ta quá nuông chiều nó, có những đạo lý nên để nó biết sớm thì hơn"
Nàng ngẩng mắt nhìn tôi,
ánh mắt thoáng chút hàm ơn rồi vụt tắt.
"Cô mặc cái thứ gì thế kia?! Đi thay ngay!"
"Cái tên công tử phân bón kia vẫn còn đợi cô à? Bảo nó mau cuốn xéo về nhà, không thì ta đi báo cảnh sát tội dụ dỗ thiếu nữ! Đừng tưởng ta không nhớ sinh nhật cô, cô vẫn chưa đủ 18 tuổi!"
Bị khí chất "học sinh ngoan" của nàng áp đảo, tôi đành chuồn thẳng,
ngoan ngoãn thay bộ đồ thể thao Lục D/ao đưa cho,
trên ng/ực áo in mỗi hai chữ G viết hoa, trông cực kỳ giản dị.
Nàng lại túm lấy tôi nhét vào chiếc xe hơi dẹp lép,
đạp ga một phát rong ruổi khắp top 10 trường đại học danh tiếng nhất thành phố A.
Ngôi trường nào cũng ngập bóng cây xanh,
ánh nắng xuyên qua tán lá đại thụ,
rải những vệt vàng óng lên tòa giảng đường đã đào tạo biết bao danh nhân, không khí nơi đây khác hẳn chốn khác, ngập tràn hương thơm của hy vọng và ước mơ.
"Đào Yêu Yêu, ta tài trợ cho cô, không chỉ vì nhìn thấy tài năng và sự nỗ lực, mà còn vì dũng khí vùng lên thoát khỏi thôn quê của cô"
Giọng Lục D/ao bình thản, nhưng bàn tay nắm ch/ặt vô lăng đến mức khớp xươ/ng trắng bệch.
"Hôn nhân chưa bao giờ là đích đến bắt buộc của phụ nữ, đại học và công việc càng không phải để nâng giá trị trên thị trường hôn nhân. Ta không quan tâm việc cô phụ kỳ vọng của ta, nhưng xin đừng phản bội chính mình ngày xưa"
Lòng tôi dâng lên cảm giác kỳ lạ,
những lời này,
như đang nói với tôi, lại như đang nói với chính nàng của quá khứ.
Chúng tôi im lặng trở về biệt thự,
lẽ ra tôi nên cáo từ.
Nhưng hiện trạng của nàng khiến tôi không yên tâm rời đi,
đang loay hoay tìm cớ ở lại thêm vài ngày thì
một tiếng thét chói tai x/é toạc bầu không khí.
Cố Tử Hiêu mếu máo chỉ tay tố cáo mất chiếc kẹp cà vạt kim cương,
và thứ ấy đang được người giúp việc lục ra từ phòng khách của tôi.
"Không phải cháu!"
Tôi cuống quýt giải thích với Lục D/ao.
Nàng mệt mỏi phẩy tay: "Ta biết rồi, lát nữa sẽ kiểm tra camera xem nhóc con lại giở trò gì"
Giọng nam lạnh lẽo vang lên từ đầu cầu thang,
ch/ôn vùi lời nàng:
"A D/ao, sao em cứ dắt đủ loại người lạ về nhà thế?"
05
Cố Thời Yến khoanh tay,
từng bước thong thả bước xuống cầu thang,
kính gọng vàng phản chiếu ánh đèn,
khiến người ta vô cớ rùng mình.
[Chuẩn men lạnh băng cả trong lẫn ngoài của nam chính đúng chất ngôn tình ngược]
[Lạnh nỗi gì, gặp Lục Minh Châu là ấm áp ngay ấy mà, miệng thì bảo chỉ coi nàng như em gái, tay lại xoa đầu âu yếm]
[Hắn tưởng mình yêu thầm Lục Minh Châu, đến khi nữ chính ch*t mới nhận ra đã yêu từ cái nhìn đầu tiên với đóa tiểu bạch hoa kiên cường. Còn tình cảm với Lục Minh Châu từ đầu đến cuối chỉ là thói quen]
[Tôi thấy mấy bạn phân tích quá, gã này đúng chất đàn ông đểu, thấy hoa hồng trắng lại chán hoa hồng đỏ, được hoa trắng rồi lại thèm hoa đỏ]
[Chán, đêm qua nữ chính đáng lẽ phải t/ự v*n rồi chứ? Lại câu view bằng cảnh giả vờ?]
Có lẽ vì là nam chính nên bình luận dày đặc,
khiến tôi chỉ đọc được ba chữ: "Đồ đểu cáng"
Hóa ra là gã đàn ông x/ấu xa,
thế thì dễ xử lý rồi.
Tôi là đứa con gái chân lấm tay bùn,
như mọi người đều biết,
ở quê tôi, đàn ông x/ấu còn nhiều hơn cỏ dại ven đường.
Không nói đâu xa, ngay bố tôi và hai đứa em trai,
dùng từ mới học được để miêu tả thì
đúng chuẩn rối lo/ạn nhân cách ái kỷ bậc thầy.
Lục D/ao cất tiếng trước tôi: "Anh không bảo cần thời gian tĩnh tâm, tạm chia tay một thời gian sao?"
"Mới đó đã tĩnh tâm xong rồi à?"
Cố Thời Yến nhíu mày, giọng điệu vẫn phẳng lặng:
"A D/ao, em vẫn không nhận ra lỗi lầm của mình sao"
"Minh Châu là em gái em, chúng tôi chỉ trò chuyện trong thư phòng. Chiếc vĩ cầm dưới tầng hầm là món quà tôi tặng cô ấy trước khi đi du học, giờ tặng lại có gì sai? Em cần phải phản ứng thái quá thế không?"
Lục D/ao r/un r/ẩy từ giọng nói đến toàn thân: "Cần chứ!"
"Em luôn nghĩ cuộc hôn nhân này chỉ là mưu lợi, anh giúp gia đình em vượt khó khăn, sau này có lãi cũng không thiếu phần cổ phần của anh. Em biết ơn anh đã giúp đỡ lúc khó khăn, bao nhiêu ánh mắt kh/inh bỉ của bố mẹ anh em đều nuốt trôi hết!"
"Nhưng những gì em nghe được ngoài cửa thư phòng là gì? Anh bảo em si mê anh nên cố ép cưới? Lục Minh Châu khóc lóc hỏi có thể nối lại tình xưa, sao anh lại im lặng?"
Nét mặt Cố Thời Yến cuối cùng cũng hiện lên vẻ bực dọc:
"Đủ rồi, đừng nhai lại chuyện cũ nữa, em sẽ làm Hiêu sợ"
Hắn mím môi, ánh mắt băng giá đáp xuống người tôi.
"Đây là ai? Tại sao kẹp cà vạt của Hiêu lại ở phòng cô ta?"
Cuối cùng cũng đến lượt tôi trình diễn.
Tôi lấy mông đẩy Lục D/ao đang tức nghẹn sang một bên,
nở nụ cười rạng rỡ: "Bởi vì đó là quà Cố Độc Tử... à không, Cố công tử tặng cháu đó ạ"
06
Tiếng khóc của Cố Tử Hiêu đột ngột tắt lịm.
Cậu nhóc tròn xoe đôi mắt hạnh nhân giống hệt mẹ, nghẹn ngào nấc lên: "Cô... cô nói bậy!"
"Cháu không tặng cô, đó là bố m/ua cho cháu, cháu giấu chỗ không ai tìm thấy được, không thể nào tặng người khác!"
Cố Tử Hiêu ngước nhìn Cố Thời Yến, giọng ngọng nghịu đầy lo lắng, sợ bố tin lời tôi mà nổi gi/ận.
Đứa trẻ 5 tuổi đáng thương,
vẫn chưa hiểu cách dùng vu khống để đ/á/nh bại vu khống, thay vì rơi vào bẫy tự chứng minh.
Khóe miệng tôi cong vòng như bà ngoại sói: "Nếu là chỗ không ai tìm thấy, vậy làm sao cháu tìm được nhỉ?"