「Tôi chỉ có một điều kiện thôi.」
「Sau này chỉ được sai khiến mình tôi, không được sai khiến Giang Sâm.」
「Bởi tôi thấy hắn ta không thuận mắt.」
Tôi nhìn người đàn ông đang say khướt nhưng ánh mắt đầy chân thành trước mặt.
Lại nghĩ về số cổ phần, bất động sản đứng tên hắn, cùng tấm thẻ đen không giới hạn hạn mức.
Lại nghĩ về bát cháo dù hơi mặn nhưng vẫn ăn được hắn nấu.
Trái tim tôi đ/ập thình thịch.
Tôi đưa tay ra, ôm lấy eo hắn.
「Chốt luôn.」
「Nhưng mà Tổng Tạ, nói trước cho đẹp lòng, tôi rất khó chiều đấy.」
Tạ Lâm cười.
「Vừa hay, tôi là người giỏi xử lý những dự án khó nhằn nhất.」
11
Về sau, tôi và Tạ Lâm làm đám cưới.
Trên hôn lễ, Giang Sâm với tư cách là phù rể duy nhất kiêm người nhà gái, khóc lóc thảm thiết không chịu nổi.
Mọi người đều tưởng cậu ta không nỡ rời xa chị gái.
Kỳ thực cậu ta đang vui mừng đến phát khóc.
「Trời xanh ơi! Đất đỏ ơi! Cuối cùng cũng có người thu phục yêu nghiệt này rồi! Em tự do rồi!」
Thế nhưng, cuộc sống hôn nhân không như Giang Sâm mong đợi.
Cuối tuần, bữa cơm gia đình.
Tôi nằm ườn trên sofa, lướt phim.
「Chồng ơi, em muốn ăn nho, phải bóc vỏ đấy.」
Tạ Lâm đang xem tin tức tài chính, thuần thục đặt tờ báo xuống, cầm chùm nho lên bóc.
Bóc xong một trái, đút vào miệng tôi.
Giang Sâm đứng bên cạnh há hốc mồm, tay cầm quả táo không biết có nên cắn hay không.
「Anh rể... anh... uy nghiêm tổng tài của anh đâu rồi?」
Tạ Lâm không ngẩng đầu, bình thản đáp: "Ở ngoài là tổng tài, ở nhà là chồng. Hai chuyện khác nhau."
Rồi hắn bất chợt nhìn sang Giang Sâm.
「Giang Sâm, đi lau nhà đi.」
Giang Sâm: "??? Anh rể, em đến chơi mà còn phải làm việc?"
Tạ Lâm đanh mặt: "Chị em mệt rồi, anh đang bận đút nho cho chị em, không rảnh tay. Em không làm thì ai làm?"
Giang Sâm nhìn tôi: "Chị..."
Tôi nhai nho, nói lè nhè: "Nghe lời anh rể đi. Rèn luyện kỹ năng làm việc nhà cho em, sau này dễ ki/ếm vợ."
Giang Sâm tuyệt vọng.
Cậu ta nhận ra, ngôi nhà này không hề cải thiện địa vị của mình dù có thêm một người đàn ông.
Trái lại, do sự kết hợp giữa hai tay tư bản lão luyện, mức độ bóc l/ột dành cho cậu ta tăng lên gấp bội.
Trước kia là nô lệ của mỗi chị gái.
Giờ là nạn nhân của combo đ/á/nh đôi.
Giang Sâm uất ức cầm cây lau nhà, vừa lau vừa thề trong lòng:
"Kiếp sau, nhất định tao phải làm chị gái! Hoặc... tao cũng ki/ếm một nữ tổng tài bá đạo cưới tao cho xem!"