Hoài Cẩm vốn không có khiếu nấu nướng, nên chỉ nhờ phủ trung đầu bếp nấu cho ta dùng. May thay ta lại khéo tay, lần đầu làm bánh đã được bảy tám phần hương vị, đến lần thứ ba đã nắm bắt được khẩu vị của mình. Vỏ bánh điểm hạt mè, giòn rụm thơm ngậy. Nhân thịt mọng nước, nhân rau thanh đạm, nhân ngọt mềm mại, nhân cay đặc biệt kí/ch th/ích vị giác - mỗi thứ một hương vị riêng. Hoài Cẩm rất thích bánh ta làm, mỗi lần đều khen ngợi hết lời. Sau khi chàng đi xa, chính những chiếc bánh này đã giúp ta gánh vác cả gia đình. Sáng nay khi làm bánh, Khanh Khanh cứ quẩn quanh bên ta, ngửi mùi thơm mà xuýt xoa khen ngợi. Vốn đã nổi tiếng kinh thành, ta quyết tận dụng sự hiếu kỳ của thiên hạ. Lũ trẻ ăn xin đến đúng lúc, ngày mai ra chợ b/án bánh chắc hẳn sẽ đông người xem.
08
Trời còn nhá nhem tối đã thức dậy. Nhờ có Khanh Khanh làm bạn nên chẳng thấy sợ hãi. Tới Thủ Thiện thư viện dựng quán bánh thì trời vừa hừng sáng. Nơi đây b/án đủ loại ẩm thực, gian hàng nhỏ của ta chẳng mấy nổi bật. Học sinh kéo đến, cổng thư viện nhộn nhịp hẳn. Có vài người đến trước quán, nhìn thấy ta liền tỉnh hẳn ngủ, mắt tròn xoe rồi vội vàng chạy sang quán khác. Ta hiểu, bậc đọc sách coi trọng danh tiếng. Chẳng ai dám m/ua bánh đầu tiên, cũng chẳng muốn dính líu đến ta. Tránh họa tìm lợi vốn là bản tính con người. Chẳng gi/ận hờn, ta bày mấy chiếc đĩa sạch sẽ, c/ắt đôi bánh nhân khác nhau xếp lên. Ngồi xuống ghế nhỏ thong thả thưởng thức bánh của mình. Bánh này còn có điều kỳ diệu: khi chưa c/ắt chỉ thoang thoảng mùi bột dầu, nhưng vừa bổ ra nhân lộ thiên, hương thơm nồng đậm khiến người ta khó rời mắt. Học sinh bước chân chậm lại, kẻ thì lưỡng lự, người thì nuốt nước bọt ực ực. Nhưng vẫn chưa ai m/ua. Khi trời sáng hẳn, đám hiếu kỳ cũng kéo đến. Chưa tới nơi đã nghe tiếng chế giễu: 'Bánh trái tầm thường, có khéo tay mấy cũng chỉ là bánh, ngon được bao nhiêu?' 'Đúng vậy! Ta cá nàng ta bỏ cuộc sau nửa tháng, đừng để nàng ki/ếm được đồng nào!' 'Ngươi không m/ua? Vậy ta cũng thế!' Ngày đầu b/án hàng dù chẳng nóng lòng, nghe những lời này vẫn thấy buồn lòng. Bỗng hai thị nữ tiến đến: 'Hàn nương, chủ nhân chúng tôi muốn m/ua hết bánh ở quán, xin gói giúp.' Có khách tất nhiên phải b/án, nhưng chẳng thể làm thế. Nếu b/án hết một lượt, công sức nhờ lũ trẻ rêu rao khắp phố phường hôm qua coi như đổ sông đổ bể. 'Chỉ b/án được một nửa thôi, được chăng?' Hai thị nữ nhìn nhau gật đầu đồng ý. Đã có người dám ăn trước, những kẻ khác cũng hùa theo. Vừa đi khỏi đã có người xông tới: 'Ta cá một tháng chứ không phải nửa tháng! M/ua bánh chẳng phải vì thèm, chỉ để thắng cược thôi. Vài hôm nữa ta sẽ không m/ua nữa. Cho hai cái!' 'Nói có lý, ta cá ba ngày mà ba ngày đã qua, cớ gì phải giúp kẻ cá nửa tháng? Ta cứ ăn! Cũng hai cái!' 'Ha ha, ta chẳng cá cược gì, ngửi mùi thơm muốn nếm thử, mỗi vị cho một chiếc!' Bất kể vì lý do gì, họ đều là khách của ta. Vừa cười đón tiền, vừa nhanh nhẹn lấy bánh. Chỉ có điều bận quá suýt quên Khanh Khanh không phải người thường, suýt nữa gọi nàng giúp đỡ. Khi b/án hết bánh, Khanh Khanh trở về bên ta, nét mặt bình thản nhưng câu nói khiến ta sửng sốt: 'Hai thị nữ ấy là người của Phù Sương, chính nàng đã m/ua bánh của cô.'
09
Hóa ra là Phù Sương. Theo hướng Khanh Khanh chỉ, xe ngựa và thị nữ đã biến mất tự lúc nào. Lòng ta dành cho nàng thật phức tạp. Nàng rõ biết Hoài Cẩm đã có hôn ước, chẳng những không giữ ý lại còn công khai tới phủ họ Hạ, trước mặt ta thân thiết với chàng. Người nhà họ Hạ đều quý nàng, nàng khuyên họ nhận ta làm nghĩa nữ, hậu hĩ trao của hồi môn đuổi về Giang huyện. Nhưng đ/á/nh giá một người không chỉ xem việc họ làm trước mặt, mà còn phải xem hành động sau lưng. Bọn gia nhôn xu nịnh hay kh/inh rẻ kẻ dưới. Những lời đàm tiếu sau lưng, th/ủ đo/ạn nhỏ hằng ngày đều khiến người ta như mắc xươ/ng, vô cùng khó chịu. Không nói ra thì tự mình chịu thiệt, để kẻ khác vui mừng. Nói ra thì bị chê là tiểu gia tử khí, chuyện nhỏ nhặt cũng so đo. Trước khi ta kịp nghĩ cách giải quyết, Phù Sương tình cờ gặp phải cảnh này khi tới chơi. Tên gia nhân tưởng được lòng nàng, nào ngờ Phù Sương trừng mắt quở trách: 'Một là bất kính với ân nhân c/ứu mạng của chủ nhân, khiến chủ nhân thành kẻ bất nghĩa. Hai là bất nhân, vô cớ làm khó người khác, đúng là kẻ bất tín!' Quan trọng hơn là ánh mắt nàng. Khi nhìn ta, chưa từng thấy vẻ khó chịu, gh/ét bỏ hay gh/en t/uông nào. Ta không hiểu nàng, chỉ đành xem như khách qua đường bình thường. 'Vậy nàng có thích bánh ta làm không?' Khanh Khanh gật đầu vui vẻ: 'Nàng nếm thử nhân cay, một miếng mặt đỏ bừng, ho sặc sụa uống mấy chén nước mới đỡ. Thị nữ khuyên đừng ăn nữa, nàng bảo bánh của cô ngon lắm, không thể phí hoài.' 'Tốt lắm.' Ngày thứ hai đã khác hẳn, vừa bày bánh ra đã có người xúm lại chờ sẵn.