Thế lực đứng đầu là Trưởng Công chúa bị đàn áp, thế cục triều đình nghiêng về phía có lợi cho Tân Đế.
- Bệ hạ khéo dùng kế khổ nhục thật hay!
Ta vừa bôi th/uốc cho Triệu Vô Cữu vừa hết lời tán dương - Vết thương ngoài da còn hơn vạn lời nói, bọn họ muốn nói đỡ cũng không mở miệng được. Không trị tội t//ử h/ình với Nam Hòa Huyện chúa về tội đại bất kính đã là nhân từ lắm rồi. Bệ hạ quả là mưu trí vô song, tính toán không sai sót - nếu ngài không làm hoàng đế thì ai xứng đáng?
Triệu Vô Cữu hừ mũi - Chẳng phải ngươi cố tình khiêu khích Nam Hòa rồi đẩy trẫm ra sao?
- Haha... - Ta nói giọng hư hư thực thực - Bệ hạ muốn lập uy, thần chỉ giúp ngài chút sức. Nói thật, thêm vết s/ẹo này trông bệ hạ càng thêm nam tính.
Móng tay Nam Hòa Huyện chúa dài, vết thương trên mặt hoàng đế tuy nông nhưng kéo dài, trông rất rõ. Ta vô thức thổi phù phù.
Triệu Vô Cữu chăm chú nhìn ta, bỗng khẽ mỉm cười khiến ta nổi gai ốc.
Ta im lặng.
- Sao không hỏi trẫm cười gì?
- Thần thấy nụ cười của bệ hạ có chút... bất chính.
Triệu Vô Cữu - "Ta..."
- Bệ hạ cứ xưng "trẫm" như cũ đi - Ta ngắt lời.
- Khương Vãn! - Hắn nghiến răng.
- Bệ hạ tiếp tục đi ạ.
- Từ sau Mộc Lan vi trường, trẫm ngày đêm mong được gặp lại nàng. Đến tân niên, quả nhiên thấy nàng trong cung yến, từ đó lại mong từng ngày đợi Tết. Năm này qua năm khác, mỗi độ nàng theo tông tộc vào cung chúc mừng, được thấy nàng từ xa đã là khoảnh khắc đẹp nhất trong năm của trẫm.
Ta không nhịn được xen vào - Chỉ thế đã là đẹp nhất rồi? Vậy ngày thường của bệ hạ quả thật đáng thương.
Triệu Vô Cữu nói - Nàng có thể ngừng nói không? Khí phách đều tan hết rồi.
Ta ngậm miệng, ra hiệu hắn tiếp tục.
- Trẫm biết tên thật của nàng, biết nàng học võ Nga Mi, biết nàng thích mặc hồng y, biết nàng sưu tầm danh ki/ếm thiên hạ. Nàng hiếu nghĩa hào hiệp, tự xưng Nữ hiệp Khương, thoát khỏi gia quyền là sống theo giang hồ. Như ngọn lửa, dù chưa từng đến gần nhưng cũng cảm thấy ấm áp.
- Sau khi trẫm có vương phủ riêng, âm thầm vun đắp thế lực, từng bước thận trọng như bước trên băng mỏng. Trẫm vẫn thường nhớ đến nàng, nhất là những đêm thanh vắng...
- Ngài tưởng tượng thần sao?
Triệu Vô Cữu ném chiếc bánh sữa bò vào miệng ta.
Hắn bỏ qua mọi dẫn dắt, nói thẳng - Khương Vãn, nàng có nguyện ở lại bên trẫm?
- Như lời nàng nói, trẫm là hoàng đế, chủ nhân thiên hạ. Ở lại đây, bất cứ thứ gì nàng muốn trẫm đều ban cho.
Ta nuốt xong chiếc bánh, hào hứng đáp - Thật ư? Vậy thần muốn làm Hoàng hậu.
- ...Không được - Triệu Vô Cữu ngượng ngùng - Hoàng hậu là mẫu nghi thiên hạ, động một tóc ảnh hưởng toàn thân. Hiện triều đình chưa ổn, nội ưu ngoại hoạn, tính cách nàng không hợp.
- Vậy thần muốn lấy mạng tên Thiết hình quan Đông Xưởng, hắn cũng là nghĩa tử của Vương Trực, mấy năm nay làm toàn chuyện thương thiên hại lý.
Triệu Vô Cữu trầm mặc - Không được, hắn là ung nhọt của Đông Xưởng, cần nhổ nhưng chưa phải lúc, trẫm còn dùng hắn việc khác.
- Vậy bệ hạ hãy chuyên tâm lo việc lớn đi. Oa Lát đầu hàng chưa? Việc Thái thượng hoàng giải quyết xong chưa? Thu phục Đông Xưởng chưa? Mấy vương gia khác đang lăm le dẹp yên chưa? Bọn gian thần đầy tà tâm trong triều xử lý hết chưa?
Ta vỗ vai hắn đầy ý tứ - Ngai vàng chưa vững, xin đừng vội nghĩ đến chuyện tình cảm.
Hắn liếc nhìn bàn tay ta trên vai, khẽ cười. Nụ cười đượm chút bất lực và u ám.
15
Triệu Vô Cữu cuối cùng hạ chiếu, liệt kê tội trạng của thái giám Vương Trung Miêu, nói ta phụng mệnh xử giảo hắn tại triều. Mừng thay, cuối cùng ta cũng được "hạ ban".
Phụ thân ta được triệu vào cung.
Ông hành đại lễ quỳ lạy hoàng đế.
Triệu Vô Cữu không cho đứng dậy, lạnh lùng hỏi - Khi trẫm còn là vương, từng cầu hôn công nương với Khanh, Khanh không chịu gả con gái. Giờ đây, Khanh đã sẵn lòng chưa?
Phụ thân cúi đầu - Bệ hạ xá tội.
Vẫn không đồng ý. Phụ thân ta thật dũng cảm, ta lén giơ ngón cái khen ngợi nhưng ông không thấy.
Triệu Vô Cữu không gi/ận hơn, như đã đoán trước.
- Từ khi trẫm đăng cơ, Khanh cáo bệ/nh tại gia. Giờ bệ/nh tình thế nào?
Trán phụ thân ứa mồ hôi lạnh.
Hóa ra từ khi Triệu Vô Cữu cầu hôn, phụ thân đã nhìn thấu bộ mặt "giả heo ăn thịt cọp" của hắn. Sau khi Cảnh Hòa Đế thân chinh, phụ thân mơ hồ nhận ra có bàn tay thúc đẩy của Triệu Vô Cữu, nhưng để diệt thế lực hoạn quan hại nước, ông im lặng.
Bảo sao ông yên tâm để ta vào cung ám sát, hóa ra phụ thân đã đoán chắc Triệu Vô Cữu sẽ bảo vệ ta.
Nhưng ông tự thấy có lỗi với sự tín nhiệm của Cảnh Hòa Đế, nên cáo bệ/nh từ quan, không chịu phục vụ tân đế.
Ý Triệu Vô Cữu rất rõ: hoặc làm nhạc phụ của trẫm, hoặc làm bề tôi của trẫm. Cách nào hắn cũng không thiệt.
Phụ thân thở dài, cúi đầu - Thần bệ/nh đã khỏi, xin tùy bệ hạ sai khiến.
Triệu Vô Cữu hài lòng cười.
Phụ thân ta làm Tế tửu Quốc Tử Giám, được văn nhân thiên hạ kính trọng. Rõ ràng, nếu xếp hạng tầm quan trọng của ta và phụ thân trong lòng hoàng đế, phụ thân đứng trước.
Nói chính x/á/c, Triệu Vô Cữu dùng ta để ép phụ thân trở lại triều đình.
Đúng là phàm nhân không thể làm hoàng đế - ai có nhiều tâm nhãn như thế?
16
Ngày ta về Nga Mi, Triệu Vô Cữu lén đến Khương phủ tiễn biệt.
- Trẫm sẽ giữ cho nàng vị trí Hoàng quý phi, khi nào nàng muốn thì vào cung.
Trước mặt phụ thân, lời hắn vừa là hứa hẹn vừa là cảnh cáo.
Rõ ràng, giang sơn hắn muốn, mỹ nhân hắn cũng muốn.
À, cả phụ thân ta hắn cũng muốn luôn.
Sau khi Triệu Vô Cữu rời đi, phụ thân hỏi - Vãn nhi, con có ý với bệ hạ không?
- Phụ thân nói đùa - Ta đáp - Thần có ý hay vô ý có quan trọng gì?
Ta thay đổi tính cách bông đùa ngày trước, sớm khuya khổ luyện võ công, tích cực tham gia các cuộc thi trong môn phái. Vốn dĩ ta có thiên phú, chỉ vì lười biếng ham chơi, không chuyên tâm võ học khiến sư phụ thường tức gi/ận.