Tiểu Mãn thắng cả thế giới

Chương 2

13/02/2026 07:08

Người Bạn Tốt Nhất

Chương 8

Người bạn thân nhất của tôi là Đại Hoàng.

Thế là khi anh chàng đi vệ sinh xong, đã thấy tôi cùng chú chó quỳ trước cửa nhà vệ sinh.

Gương mặt tái mét của anh ta lập tức biến sắc.

Từ ngơ ngác lúc đầu, đến kinh ngạc khi nhìn rõ tư thế của chúng tôi, rồi vội vàng lúng túng.

Anh lùi nửa bước, suýt nữa ngã vào hố phân phía sau.

"Hai... hai người..."

"Xin anh làm anh trai em đi!"

Tôi hét lớn đầy nhiệt huyết,

"Em và Đại Hoàng cùng c/ầu x/in anh đó!"

Đúng lúc này, mẹ tôi bưng chậu nước bẩn đi đổ.

Chương 9

"LÂM! TIỂU! MÃN!"

Tiếng gầm của bà vang khắp xóm,

"Mày dắt Đại Hoàng quỳ trước cửa nhà xí làm cái gì vậy? Đứng dậy ngay!"

Khi mẹ chuẩn bị đặt chậu xuống để véo tai tôi,

Anh chàng bất ngờ bước tới trước, khẽ cúi người.

Đôi bàn tay g/ầy guộc nắm lấy cánh tay tôi:

"Đứng lên đi."

Giọng anh rất nhẹ,

"Anh... chưa từng làm anh trai bao giờ..."

"Nhưng... anh sẽ cố gắng."

Chương 10

Từ hôm đó, Lâm Tiểu Mãn có anh trai rồi.

Mẹ đặt tên mới cho anh - Lâm Yến.

Lâm Yến là người anh trai tuyệt vời nhất thế giới.

Có lần tôi lén mang giày cao gót quý giá của mẹ khoe mẽ, vô tình làm g/ãy gót.

Vừa khóc thút thít vừa viết di chúc trên bàn.

Anh nghe tiếng động bước vào, liếc nhìn dòng chữ ng/uệch ngoạc "di chúc",

Rồi nhìn khuôn mặt nhem nhuốc nước mắt của tôi, không nói gì.

Khi mẹ phát hiện và nổi trận lôi đình, anh xông lên nhận tội thay tôi:

"Mẹ, con xin lỗi, là con... vô tình làm hỏng giày của mẹ."

Mẹ tôi choáng váng, lôi ra chiếc son g/ãy và váy dính bẩn:

"Mấy thứ này... cũng do con?"

Lâm Yến trừng mắt nhìn tôi, tuyệt vọng nhắm mắt:

"Vâng. Con thấy đẹp nên... thử một chút."

Mẹ im lặng hồi lâu, cuối cùng thốt lên:

"... Con trai, sở thích của con rộng thật đấy."

Chương 11

Lâm Yến cũng là anh trai tệ nhất thế giới.

Khi tôi "vô tình" để quên bài tập ở trường,

Về nhà khóc lóc ầm ĩ:

"Tiêu rồi, hôm nay không làm bài được, đành xem Boonie Bears vậy... hic hic à không... hu hu~~"

Anh tôi đang sốt cao bỗng bật dậy,

Cố gắng đi bộ hai dặm để lấy bài tập cho tôi.

Anh đ/ập "bộp" tập vở trước mặt tôi,

Khóe miệng khó nhịn cười hơn cả giữ khẩu AK: "Viết đi."

Tôi: ???

Chương 12

Ngày tháng trôi qua.

Năm lớp 7,

Tôi được phong "Micro Vàng" vì tật lắm lời.

Lâm Yến hơn tôi hai tuổi, thi cấp ba đạt 748 điểm, trở thành thủ khoa thành phố.

Đại Hoàng 13 tuổi lên chức bà nội.

Tất cả chúng tôi đều có tương lai tươi sáng.

Năm lớp 10,

Lâm Yến đoạt giải nhất tỉnh trong kỳ thi Olympic Toán quốc gia.

Bạn cùng bàn mắc chứng tự kỷ được tôi "trị liệu bằng lời" thành "Micro Bạc".

Tiểu Hoàng (con Đại Hoàng) vì mê gái quá bị mẹ đem đi triệt sản, nhà họ Hoàng tuyệt tự!

Chúng tôi... ôm ch/ặt lấy đùi anh!

Anh ơi! Giàu sang đừng quên nhau nhé!

Chương 13

Nhưng tôi và Đại Hoàng không ngờ,

Anh trai giàu nhanh thế!

Vừa đoạt giải nhất toán quốc gia,

Sau đó vì ngoại hình quá nổi bật giữa các học sinh giỏi, anh bỗng nổi tiếng chỉ sau một đêm.

Bức ảnh chụp chung đoạt giải trên TikTok đạt triệu like, bình luận dậy sóng:

"Anh chàng thứ ba bên phải đỉnh quá! Không makeup không đèn mà vẫn đẹp trai!"

"Hỏi ng/u một chút, đây là giải nhất trai đẹp toàn quốc à?"

"Chỉ mình tôi thấy... anh ấy giống đại gia họ Cố ở Bắc Kinh???"

Bình luận này được đẩy lên top.

Ngay sau đó, một video khác bị đào lên -

Là cảnh quay thoáng qua của tỷ phú Cố Minh Huyên trong bản tin tài chính.

Hai gương mặt đặt cạnh nhau giống như soi gương.

Thế là chỉ sau một đêm,

Anh tôi trở thành con trai thất lạc của gia tộc giàu có.

Trời ạ, anh ơi, em biết anh có tương lai sáng lạn, nhưng sáng thế này thì hơi quá!

Chương 14

Một người đắc đạo, gà chó theo nhau.

Hoạt động giải trí của mẹ tôi, từ đ/á/nh golf trên ruộng chuyển sang đ/á/nh bài đầu làng.

Trà chiều của Đại Hoàng từ đồ thừa thành thức ăn nhập khẩu.

Tôi cũng từ trường làng tồi chuyển đến học viện quý tộc ở Bắc Kinh.

Anh trai tôi quả là nghĩa hiệp!

Chỉ có điều từ khi về gia tộc giàu có, anh trở nên cực kỳ bận rộn.

Chúng tôi ít khi gặp nhau.

Nhớ anh quá, tôi thường nhắn tin:

Em: Anh ơi nhớ anh, anh ở đó có ổn không? Tiền sinh hoạt đủ không?

Đủ thì chia em chút. chú mèo vươn tay.jpg.

Anh (phiên bản ATM): Cần bao nhiêu?

Chưa kịp trả lời.

Anh chuyển một vạn.

Anh (phiên bản ATM): Sợ em không quen ở ký túc xá, anh thuê nhà cho em ở cổng trường.

Anh (phiên bản ATM): Ở trường mới ai b/ắt n/ạt thì báo anh, cấm yêu đương sớm! Rõ chưa?

Em: chú mèo gật đầu.gif.

Không hiểu sao, anh trai cứ sợ người thành phố b/ắt n/ạt em.

Câu này anh nói cả trăm lần rồi.

Khiến tôi cũng hơi sợ.

Phải chăng người thành phố kh/inh thường dân quê chúng em?

Chương 15

Thế là ngày nhập học, tôi dắt theo Tiểu Hoàng (con Đại Hoàng) để phòng thân.

Vừa ngồi xuống, mấy đứa con nhà giàu đã lảng vảng tới.

Cậu dẫn đầu nhìn tôi từ đầu tới chân, môi cong vẻ thích thú:

"Này, học sinh mới? Nghe nói... cậu từ cái làng nào đó chuyển đến, cùng quê với Cố Yến (Lâm Yến)?"

Tim tôi đ/ập thình thịch, nắm ch/ặt dây cặp, gật đầu.

Một cô gái trang điểm cầu kỳ bên cạnh cười khẽ nhìn tôi, từ giày vải nhìn lên tóc đuôi ngựa.

Tim tôi nhảy lên cổ họng, đầu óc lướt qua lời dặn của anh trai,

Cùng cảnh b/ắt n/ạt học sinh chuyển trường trong phim.

Tèo rồi...

Không ngờ, cô gái đó mắt sáng rực: "Tuyệt quá! Cậu đúng là người quê thật!"

Tôi: "???"

Chương 16

Cậu con trai bên cạnh hào hứng:

"Người quê các cậu học hành chăm chỉ lắm, toán chắc giỏi như Cố Yến (Lâm Yến) nhỉ?"

"Không phải nói ngoa, trông cậu đúng chuẩn nhà toán học!"

Tôi: ??? Nhà toán học??? Ai??? Tôi 30 điểm ấy à???

Nhưng chưa kịp mở miệng,

Cậu ta xếp "rầm" một chồng đề thi lên bàn tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm