Diệp Hạc Đình cảm động vô cùng trước tấm chân tình bất ly bất khứ của nàng, vừa khỏe chút liền ôm Tô Yểu Yểu hôn mùi mẫn, mê mẩn chẳng còn biết trời đất là gì.
- Yểu nương a... Cùng nàng bên nhau, lão phu cảm thấy như trẻ lại năm mươi tuổi!
- Lão phu nguyện cùng nương tử chung thủy trọn đời, quyết không phụ tấm lòng son sắt của nàng!
Trúc Chi cười ngặt nghẽo: - Ha ha ha! Lão phu nhân không thấy sắc mặt Tô Yểu Yểu đâu, nàng ta sắp ói ra rồi!
- Lão gia cứ ngơ ngác chẳng nhận ra!
Thật khiến ta cười vỡ bụng.
Lão phu nhân phát đi/ên như trai tráng, yêu đương cuồ/ng nhiệt, hôi thối khắp trời.
7
Việc đầu tiên Diệp Hạc Đình làm sau khi khỏi bệ/nh chính là tìm ta thương nghị hòa ly.
Hắn chống gậy, giọng vang như chuông: - Kim Chưởng Châu! Ta muốn hòa ly!
- Năm xưa ta m/ù mắt mới để ý ngươi! Giờ đây ta đã tỏ tường, chỉ cần Yểu nương chân tình yêu ta, không rời bỏ ta.
Ta đặt sổ sách xuống.
- Ngươi nhập rể Kim gia, cơm ăn áo mặc đều thượng hạng, quan trường đút lót chưa từng thiếu, lẽ nào ta đối xử tệ với ngươi?
Chẳng phải ta muốn giữ lại, thật sự chỉ muốn xem trong đầu hắn chứa thứ phẩm vật phân nào.
Câu nói như chạm đúng nỗi đ/au, hắn lập tức gi/ận dữ:
- Từ khi ta nhập rể nhà ngươi, không chút thể diện, sau lưng bao kẻ chỉ trỏ. Giá như ta đỗ đạt công danh trước, một kẻ buôn b/án như ngươi sao xứng với ta!
Trời đất, ta cũng m/ù mắt thật.
Thuở ấy mê mẩn bộ mặt này mới cho hắn nhập rể, dốc sức giúp hắn ứng thí, bái đại nho nhập học đường.
Nhưng hắn lần nào cũng trượt.
Ta giữ thể diện cho hắn, bỏ tiền m/ua chức quan, đường quan lộ đút lót, hắn mới thăng đến Viên ngoại lang Lễ bộ.
Nếu không có ta, hắn vẫn là thằng đồng sinh nghèo rớt!
Diệp Hạc Đình càng nói càng hưng phấn, như chịu oan khuất ngập trời:
- Yểu nương tuy xuất thân thôn dã, lại hiểu ta thi thư, biết ta cầm âm.
- Còn ngươi? Ngươi chỉ biết lạch cạch bàn toán, từng quan tâm ta nửa câu chăng?
- Ta sống bảy mươi năm, giờ mới biết... thế nào là chân tình yêu thương.
Hai mắt hắn sáng rực, ôm ng/ực cảm thán:
- Yểu nương khác hẳn, nàng ái m/ộ tài học ta, hiểu nỗi hoài tài bất ngộ... Đó là thứ ngươi chưa từng cho ta.
- Bên nàng, ta mới biết thế nào là tuổi trẻ.
Ta lặng nghe, nén cơn buồn nôn, không cãi nửa lời, thậm chí gật đầu tán thành.
Thôi vậy, đàn ông mắc bệ/nh tình ái, như lũ trẻ ranh, chẳng thể nói lý!
Ta giả vờ lau khóe mắt không nước mắt:
- Ngươi đã quyết tâm, ta không ngăn cản. Chỉ nhắc ngươi nhớ, ngươi là kẻ nhập rể. Theo lệ, hòa ly được, nhưng phải xuất gia không mang theo đồng xu.
- E rằng... Yểu nương của ngươi không muốn đâu...
Diệp Hạc Đình quả quyết:
- Yểu nương không màng những thứ này! Nàng tận miệng nói, dù ta không một đồng xu, nàng vẫn nguyện cùng ta chung sống!
- Diệp Hạc Đình ta đời này, được Tô Yểu Yểu từ bỏ hết thảy, dù hai tay trắng cũng đáng giá!
Thế thì tốt quá!
Ta rơm rớm đồng ý.
Hòa ly thư ký kết thuận lợi, Diệp Hạc Đình phóng bút ký đại danh, điểm chỉ r/un r/ẩy, kích động khôn cùng.
Xong xuôi, hạ nhân báo: - Lão phu nhân, Vương cô nương ở ngoài, nói đến đón lão gia.
Ta sửa lại: - Gọi gì lão gia, sau này gọi Diệp đại nhân!
Lời chưa dứt, giọng the thé vang lên: - Diệp lang!
Bấy giờ Diệp Hạc Đình đã cuốn gói, chống gậy bước ra, vui như thiếu niên, ba chân chạy như bay.
- Yểu nương!
- Ta có thể chính thức cho nàng danh phận rồi!
Diệp Hạc Đình dâng hết tiền riêng, ta liếc nhìn ước chừng vài chục lạng, đưa hết cho Tô Yểu Yểu.
- ...Giờ ta chỉ còn chừng này, đều giao nàng, coi như lễ cưới.
Tô Yểu Yểu đẩy bạc lại, mắt lóe lên vẻ đắc ý.
Nàng tưởng đây vẫn là giai đoạn thử thách của Diệp Hạc Đình, đầy chân tình nói:
- Diệp lang nói gì lạ, Yểu Yểu xem trọng con người, tài tình của lang, đâu phải thứ vật ngoài thân.
- Mau thu hồi đi.
Diệp Hạc Đình lại lần nữa cảm động.
- Yểu nương!
- Diệp lang!
Hai người nắm tay ra đi, bóng lưng như cặp uyên ương.
Đợi cửa đóng lại, ta mới dám phá lên cười.
Một đứa tham tài, đứa tham sắc, lại đều tưởng lừa được đối phương.
Không biết khi biết sự thật, cảnh tượng sẽ thú vị thế nào!
8
Sau hòa ly, Hạc Đình nóng lòng muốn cho Tô Yểu Yểu danh phận.
Hắn vét sạch tiền riêng, rầm rộ thuê cả tửu lâu, tổ chức hôn yến linh đình.
Lại m/ua nhiều pháo hoa, đ/ốt sáng rực trời đêm, sợ thiên hạ không biết hắn lại làm tân lang quan.
Hắn còn mời riêng ta.
Ta đương nhiên phải đến.
Trong tửu lâu đèn hoa rực rỡ, Tô Yểu Yểu bận hồng trang tinh tươm, khuôn mặt nhỏ tươi tắn như đóa hoa.
Nhìn lại Diệp Hạc Đình, già nua nhăn nheo, cười như đóa cúc khô nở rộ.
Hai người đứng cùng, thật xứng đôi.
Khách mời phần lớn là đồng liêu vô thực quyền như Diệp Hạc Đình, lũ lão già rư/ợu chè, lời tán tụng không ngớt.
- Diệp huynh lão đương ích tráng! Thật khiến huynh đệ hâm m/ộ!
- Diệp đại nhân bỏ của cải vạn quán, cũng phải cho hồng nhan tri kỷ danh phận chính thất, trọng tình trọng nghĩa, xứng bậc mô phạm!
Rồi tán dương Tô Yểu Yểu:
- Diệp phu nhân càng chí tình chí tính, nữ trung hào kiệt!
Từng tiếng