Tôi kể cho con trai nghe về những vất vả trong công việc, cậu bé nghe mà lè lưỡi liên tục.

"Mẹ ơi, mẹ vất vả quá. Thôi con không đòi m/ua đồ chơi Ultraman nữa đâu." Cậu bé nói với vẻ ngại ngùng.

Tôi mỉm cười xoa đầu con: "Không sao đâu, ki/ếm tiền là để tiêu mà. Con nhớ phải học hành chăm chỉ, sau này mới có nhiều lựa chọn, có công việc tốt hơn. Đừng để sau này hối h/ận như mẹ bây giờ."

Không biết con có thực sự hiểu lời tôi hay không, nhưng từ hôm đó cậu bé đã trưởng thành hơn hẳn.

Cuối tuần, tôi dẫn con đi trung tâm thương mại m/ua quần áo mới. Tôi cũng m/ua cho mình một bộ đồ mới cùng hộp phấn trang điểm. Tất cả đều nằm trong khả năng chi trả của tôi.

Sau đó, tôi trang điểm lại cẩn thận, mặc bộ đồ mới vào và chụp ảnh đăng lên mạng xã hội. Caption tôi viết: "Đi làm được một tháng rồi, các chị em thấy chỗ nào cần cải thiện thì góp ý giúp em nhé!"

Tôi muốn những người đã từng chê bai và động viên tôi thấy rằng tôi không nói suông. Tôi thực sự đang cố gắng thay đổi từng ngày.

Không ngờ bài đăng này lại nổi đình nổi đám! Bình luận thi nhau đổ về như mưa.

"Trời ơi, gi/ảm c/ân đúng là đẹp như chỉnh hình luôn!"

"Chị giỏi quá! Em cũng là bà mẹ nội trợ, em sẽ học tập theo chị!"

"Đây là cùng một người thật à? Chắc chị có em gái sinh đôi nào xinh hơn không?"

...

Tiểu Kiều cũng bình luận: "Thấy chị như vậy thật là vui! Cố lên nhé!"

Suốt tháng qua, tôi làm hai công việc cùng lúc, sáng sớm ra khỏi nhà và tối mịt mới về. Không ngờ tôi đã giảm được 10kg. Dù vẫn còn m/ập nhưng trông đã ổn hơn hẳn, đến chồng tôi cũng bớt cau có khi nhìn tôi.

Đúng lúc này, mẹ chồng lâu ngày không gặp cũng tới chơi.

***

Hôm đó đi làm về, vừa tới cửa đã nghe tiếng mẹ chồng:

"Cái này mẹ mày m/ua cho à? Cuối cùng bả cũng chịu đi làm ki/ếm tiền chứ không ăn cơm chực nữa hả?"

Con trai tôi hãnh diện đáp: "Mẹ con đi làm vất vả lắm! Đây là mẹ m/ua tặng riêng con đó."

Không biết bà ấy định nói gì tiếp vì tôi đã mở cửa bước vào. Vừa thấy tôi, bà lập tức im bặt, nét mặt lạnh nhạt hẳn đi: "Về đấy à? Sao hôm nay muộn thế?"

Tôi đáp lễ: "Giờ tan ca là vậy ạ." Rồi quay sang con trai: "Con làm xong bài tập chưa? Nếu chưa thì vào làm nốt đi, lát nữa ăn cơm."

Cậu bé mặt mày ỉu xìu: "Bà ơi bà đừng về vội, chờ cháu làm xong bài nhé!" Nói rồi lết vào phòng.

Mẹ chồng tươi cười đầy vẻ chiều chuộng: "Ừ ừ, bà sẽ đợi cháu trai của bà!"

Sau khi mang nước cho cháu xong, bà lão vào bếp nhăn mặt: "Tối nay ăn mỗi thứ này thôi à? Lấy đâu ra dinh dưỡng?"

Thực đơn tối nay của tôi gồm gà viên chiên, salad rau và canh trứng hấp nghêu. Vì bất ngờ có khách nên tôi còn làm thêm món cà tím sốt cá.

"Mấy đồ đông lạnh này ít cho cháu ăn thôi! Lần trước mẹ gửi mấy bài báo con đọc chưa? Toàn chất kí/ch th/ích, hại sức khỏe lắm! Cháu trai nhà mình thích ăn sườn hầm mà."

Tôi lạnh lùng cười thầm. Sườn heo giờ 30k một lạng, m/ua trăm ngàn cũng chỉ đủ ăn hai bữa. Mà hễ bà ấy có mặt là lại gói mang về hết...

Nhưng tôi không muốn cãi nhau, chỉ nói: "Hôm nay con về muộn quá. Cuối tuần con sẽ hầm sườn, lúc đó mẹ với bố sang ăn cùng nhé."

Mẹ chồng liếc mắt vài vòng, không nói gì thêm, khoanh tay ra phòng khách xem TV.

Lát sau, Lý Đường về tới nhà. Hai mẹ con ôm nhau hỏi han rôm rả.

Khi cơm nước gần xong, tôi nói với chồng: "Anh kiểm tra bài tập cho con đi. Nếu xong rồi thì gọi nó ra ăn cơm."

Anh ta bĩu môi gật đầu bất đắc dĩ.

Vì giờ làm của tôi thất thường nên dạo này anh ta phải phụ trách kèm con học. Lý Đường giờ mới biết bài vở lớp 4 khó nhằn thế nào! Và việc bắt một đứa trẻ lề mề ngồi tập trung học đúng là cực hình!

Tôi lạnh lùng đứng nhìn. Sau vài trận "cha con đại chiến", Lý Đường cuối cùng cũng thấm thía nỗi khổ khi kèm con học.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã sốt ruột xen vào. Giờ nghĩ lại, đúng là tự chuốc khổ vào thân.

***

Nghe thấy chuyện kèm con học, mắt mẹ chồng tôi chớp lia lịa. Bà lén kéo con trai ra góc thì thào: "Để mẹ nó dạy cho. Con đi làm về mệt rồi, ngồi nghỉ đi."

Thế còn tôi? Chẳng phải tôi cũng đi làm cả ngày sao? Về đến nhà tôi có được ngơi tí nào đâu? Bà này đúng là...

***

Lý Đường ho giả lấy giọng: "Không sao mẹ, để con dạy nó. Trình độ vợ con thì dạy được cái gì." Trước mặt mẹ, anh ta phải giữ thể diện, đâu dám nói thực là tôi đùn đẩy việc này cho anh!

Mẹ chồng nhìn tôi với ánh mắt ngờ vực. Có vẻ như sau hơn một tháng vắng mặt, bà thấy gia đình này đã thay đổi khác thường. Ánh mắt bà nhìn tôi càng thêm khó chịu.

Tôi giả vờ không thấy, bưng cơm lên mời cả nhà ăn.

Sau bữa tối, mẹ chồng mới hé lộ mục đích đến chơi.

"Hai đứa biết đấy, bố mày giờ yếu lắm, bà phải túc trực ba bữa cơm." Bà thở dài. "Không có thời gian qua đây giúp các con được."

Hồi mới sinh cháu, bà cũng nói y chang vậy. Miệng thì bảo thương cháu hết mực nhưng chẳng thay cho nó cái bỉm nào. Lúc đó mẹ đẻ tôi đang giúp anh trai tôi trông cháu nên không sang được.

Thế là tôi đành ở nhà làm nội trợ, vậy mà mười năm trời cứ thế trôi qua...

Lý Đường vội nói: "Mẹ đừng nói vậy, bao năm nay mẹ vất vả rồi."

Mẹ chồng thở dài n/ão nề: "Con không biết đâu, nhà cửa giờ bừa bộn lắm. Bà chẳng còn sức dọn dẹp nữa..."

Trước đây, mỗi tuần tôi đều sang nhà bà hai lần để dọn dẹp, nấu ăn. Quần áo, chăn ga bà đều để dành đợi tôi đến giặt. Ngay cả bồn cầu cũng chờ tôi tới cọ.

Như lời bà từng nói: "Con dâu ở nhà rảnh rỗi thì phải phụng dưỡng bố mẹ chồng."

Nhưng giờ tôi đã đi làm, không còn thời gian làm "osinh" cho bà nữa.

Lý Đường biết rõ chuyện này, nhưng trong mắt anh, đó chỉ là việc nhỏ không đáng quan tâm. Cho tới khi mẹ anh phàn nàn, anh mới nhận ra trước kia tôi đã vất vả thế nào.

Anh ta ho một tiếng, quay sang tôi: "Thế cuối tuần em qua nhà mẹ dọn dẹp một chút đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lầm tưởng Cửu Thiên Tuế là đầu bài để kiểm hàng.

Chương 8
Để tránh né thánh chỉ bắt đi hòa thân với man di, ta ôm theo ngàn lượng bạc lẻn vào Túy Hoa Âm - lầu xanh đắt đỏ nhất kinh thành. Đêm nay, ta sẽ tự h/ủy ho/ại chính mình. Tìm đại một gã đàn ông, phá bỏ tri/nh ti/ết, khiến cả kinh thành dậy sóng. Như thế, phụ hoàng còn đem ta gả đi được nữa hay không? Khi đẩy cửa phòng hạng Thiên, bên trong không thắp đèn, chỉ có mùi m/áu tanh nồng. Dưới ánh trăng, ta thấy một nam tử ngồi trên sập, dáng người hiên ngang, đang chậm rãi lau tay. Thấy hắn bọc kín mít, ngay cả cổ áo cũng cài ch/ặt tận trên, ta không khỏi nhíu mày bất mãn: "Đầu bài Túy Hoa Âm này bày vẽ gh/ê thật. Đã ra b/án mặt thì sao dám không hiểu quy củ?" Động tác lau tay của nam tử khựng lại. Hắn từ từ ngẩng mắt, đôi mắt trong đêm tối sáng rợn người, như sói hoang nơi săn trường ta từng gặp. "Quy củ?" Giọng hắn khàn khàn, thoảng vẻ âm lãnh khó tả, khiến người nghe lạnh gáy. Nếu là quý nữ bình thường, sợ đã h/ồn xiêu phách lạc. Nhưng ta không phải. Ta là Chiêu Hoa công chúa Lý Lệnh Nguyệt - kẻ tiếng x/ấu đầy mình nhất Đại Ngụy triều. Ta không sợ đàn ông hung dữ, chỉ sợ đàn ông bất lực. "Sao? Còn cần bổn cung dạy ngươi?" Ta khép cửa, đ/ập ngàn lượng bạc lên bàn, nhờ hơi men xông thẳng về phía hắn. "Đã làm nghề này thì phải có giác ngộ. Mặc kín cổng cao tường thế này, chờ ân khách tự tay cởi xiêm y cho ngươi sao?" #BERE
Cổ trang
Ngôn Tình
1.63 K
NGƯỜI MAI TÁNG Chương 250: Thi Biến Trong Bệnh Viện