Sau khi mẹ con Trần Diễm chuyển đến khu dân cư, hai nhà chúng tôi trở nên thân thiết.
Mẹ tôi lòng dạ mềm yếu, không nỡ để Tiểu Khải suốt ngày bị nh/ốt trong nhà. Vì vậy, mỗi khi Trần Diễm đi làm thêm, bà thường giữ hộ cậu bé.
Tôi và chồng thường xuyên bận rộn công việc.
May nhờ có mẹ tôi luôn trông cháu, chúng tôi mới yên tâm làm việc.
Con gái tôi rất quý Tiểu Khải, suốt ngày chạy theo sau gọi "anh ơi anh ơi".
Nhưng chuyện xảy ra sau đó khiến mối qu/an h/ệ hai nhà trở nên căng thẳng.
3
Mọi chuyện bắt đầu khi mẹ tôi bị trẹo người khi dọn dẹp nhà cửa, buộc bà phải gọi tôi về gấp.
Tôi liên hệ với bác sĩ Cát - hàng xóm thân quen, bà khuyên nên đưa mẹ nhập viện ngay. Đúng lúc ấy, chồng tôi - một kiến trúc sư - lại đang công tác xa nhà.
Loay hoay với việc làm xét nghiệm, hoàn tất thủ tục nhập viện, tôi không thể vừa chăm mẹ vừa trông con.
Trong cơn bối rối, tôi dắt con gái đến nhà Trần Diễm nhờ trông hộ.
Nhưng vừa thấy tôi, mặt bà ta đã tối sầm lại.
"Sao không báo trước?"
Giọng điệu lạnh băng khiến tôi gi/ật mình.
"Tôi có gọi điện nhưng chị không nghe máy. Vì gấp quá nên..."
Trần Diễm vẫn giữ nguyên tay đỡ cửa, không có ý định mời con bé vào nhà.
Đằng sau lưng bà, tôi thấy Tiểu Khải e dè nhìn ra. Ánh mắt long lanh của cậu bé tương phản hoàn toàn với vẻ khó chịu mà mẹ cậu dành cho con gái tôi.
Trước đây, mẹ tôi từng nhận xét: "Trần Diễm tính tình tốt, nhưng trẻ tuổi học cao thế mà tư tưởng trọng nam kh/inh nữ phong kiến còn nặng hơn cả bà lão như tôi".
Bà kể, khi trò chuyện, Trần Diễm thường than thở: "Giá Tiểu Khải là con gái thì tốt biết mấy, đỡ phải lo lắng thế này".
Mẹ tôi bộp chộp liền cãi lại: "Con gái thì sao? Con gái ốm đ/au chẳng đáng lo à?"
Trần Diễm chỉ bĩu môi: "Con gái làm sao giống được", rồi bỏ đi.
Nhưng trước nay tôi chỉ nghe kể lại, chưa tận mắt chứng kiến thái độ ấy của bà ta.
Khi tiếp xúc với tôi, dù là với tôi hay bé Na, Trần Diễm luôn tỏ ra lịch sự, đúng mực.
Làm công tác tâm lý, tôi thường bắt gặp sự "giằng x/é nội tâm" ở bệ/nh nhân.
Có người ngoài đời là doanh nhân thành đạt, nhưng khi đóng cửa phòng trị liệu lại khóc nức nở như trẻ con.
Kẻ bề ngoài vui vẻ hài hước, trong lòng lại chất chứa u sầu không lối thoát.
Trần Diễm cũng cho tôi cảm giác mâu thuẫn ấy.
Tôi luôn tự nhủ không nên phân tích mọi người như bệ/nh nhân, ai cũng có nhiều mặt.
Nhưng giờ đây, tôi chỉ muốn t/át vào mặt mình.
Tôi nắm tay con gái định bỏ đi, ng/ực đầy ắp sự tức gi/ận.
Nghĩ lại bao lâu nay nhà tôi, đặc biệt là mẹ tôi đã giúp Trần Diễm chăm Tiểu Khải thế nào!
Không ngờ khi mẹ tôi cần giúp đỡ, bà ta lại lạnh lùng đến thế!
Chuông điện thoại lại vang lên.
Mẹ tôi gọi đến lần nữa. Tính bà vốn kiên cường, không đến mức bất đắc dĩ sẽ không thúc giục tôi.
Tôi đành nuốt gi/ận quay lại.
"Chị Diễm ơi, tôi thực sự không còn cách nào khác. Sau khi hoàn tất thủ tục nhập viện, tôi sẽ đón bé Na ngay, không làm phiền chị lâu đâu".
Trần Diễm ngập ngừng giây lát rồi buông lời: "Thôi được, cô nhanh chút".
Bà hé cửa vừa đủ để một đứa trẻ chui vào.
Lòng đầy bực dọc, tôi dặn dò con vài câu rồi vội vã đến bệ/nh viện.
Khi xong xuôi mọi việc, trời đã tối đen. Tôi thuê người trông nom mẹ hai ngày.
Đến đón con, tôi phát hiện bé Na đã bị sổ mũi nặng.
Khi tắm cho con, tôi càng kinh hãi khi thấy những vết bầm mờ nhạt trên cánh tay bé.
Tôi vội hỏi con gái chuyện gì đã xảy ra.
Câu trả lời của bé khiến tôi suýt phát đi/ên.
Con bé kể, dì Diễm không cho nó ngủ trong phòng, bắt nằm gục trên bàn phòng khách.
Cũng không cho vào phòng chơi.
Khi định vào phòng Tiểu Khải, dì Diễm đã kéo mạnh nó ra.
"Mẹ ơi, anh Khải nói thầm với con là đừng đến nhà họ nữa."
"Những đứa ở lâu trong nhà họ... đều ch*t hết!"
Sau sự việc ấy, mối qu/an h/ệ hai nhà hoàn toàn đổ vỡ.
Nhưng khi chứng kiến cảnh Trần Diễm đi/ên lo/ạn sau cái ch*t của Tiểu Khải, với tư cách một người mẹ, tôi không nỡ trách bà ấy nữa.
Chỉ có điều lúc ấy, tôi không ngờ lời nói ngây thơ của con gái lại ẩn chứa sự thật rùng mình đến thế!
4
Mọi người đều biết chuyện Tiểu Khải qu/a đ/ời vì bệ/nh nặng.
Nhóm chat sôi động ngày nào của khu dân cư giờ im bặt. Ngay cả ở khu vực tập thể dục, mọi người gặp nhau cũng ít nói chuyện.
Mẹ tôi suốt ngày khóc hết nước mắt.
Lòng tôi cũng nghẹn lại.
Khi mở điện thoại, tôi phát hiện mình được thêm vào một hội nhóm nhỏ toàn các bà mẹ trẻ trong khu.
Mọi người bàn cách giúp Trần Diễm - một bà mẹ đơn thân - lo hậu sự cho con trai.
Tiểu Khải mới mười tuổi, tang lễ phải giản đơn theo phong tục. Nhưng Trần Diễm giờ đây trong tình trạng đi/ên dại, vừa khóc vừa cười, khăng khăng cho rằng con trai vẫn còn thở, không chịu rời khỏi giường bệ/nh.
Giấy x/á/c nhận t/ử vo/ng đến giờ vẫn không chịu ký.
"Mẹ Tiểu Khải tội nghiệp quá..."
"Đúng vậy, một thân một mình, mất con rồi biết sống sao đây."
"Còn bố Tiểu Khải đâu? Chuyện lớn thế này mà vẫn không thấy mặt?"