Viên cảnh sát họ Trần mặt c/ắt không còn hạt m/áu, giọng r/un r/ẩy: "Dưới đó... mặc kệ sống ch*t..."
Tôi tiếp tục kể, chính câu nói đó của cô ta khiến tôi luôn nghĩ biệt thự có tầng hầm.
Đúng lúc ấy, bác bảo vệ Vương Đại Dũng không biết sống ch*t bỗng xuất hiện. Như đã nói, cửa lùa không đóng. Bác ấy gọi hai tiếng ngoài cổng, hai kẻ kia đang mải mê ái ân đến mức ngay cả tôi còn nghe thấy mà họ vẫn không hay biết.
Vừa gọi tên tôi, bác vừa đẩy cửa xông vào, bắt gọn cảnh tượng nhà thiết kế Lữ Dương và Hồ Xán trên giường. Hành động này của bác chẳng khác nào t/ự s*t. Nên bác phải ch*t.
Nhưng việc bác xuất hiện cũng vô tình cảnh báo hai kẻ rằng trong phòng còn có tôi. Khi ngã xuống, đôi mắt bác vẫn trừng trừng nhìn chằm chằm vào gầm giường nơi tôi trốn. Tôi hoảng đến nỗi ngừng thở.
Từ nhỏ tôi đã thấy gi*t gà vịt, mổ bò dê, làm cá tôm, nhưng đây là lần đầu chứng kiến một con người sống đó ch*t đó ngay trước mặt. Vương Đại Dũng thể hình lực lưỡng nên Lữ Dương không đối đầu trực diện, hắn luồn ra sau siết cổ đến ch*t. Hai người vật lộn một hồi lâu.
Miệng bác bảo vệ há hốc, đôi mắt tràn ngập kinh hãi và bất lực, tất cả đóng băng trong khoảnh khắc tắt thở. Còn tôi chỉ biết nhìn nhà thiết kế lôi x/á/c bác bảo vệ ra khỏi tầm mắt mình.
Tôi không đáp lại cảnh sát, tiếp tục đ/ộc thoại. Lữ Dương xử lý xong bác bảo vệ, nhanh chóng tìm ra tôi. Tôi chạy trốn nhưng không thoát. Hắn dùng gạt tàn th/uốc đ/ập thẳng vào đầu tôi.
Cả thế giới xoay chuyển, tôi cố mở mắt tránh ngất xỉu nhưng mọi thứ chìm trong màn đỏ m/áu. Tôi bất tỉnh.
Hai ngày hai đêm sau đó, tôi sống trong cơn khát cùng cực và nỗi khiếp đảm tột độ cho đến khi được giải c/ứu. Tôi ngẩng đầu hỏi ngơ ngác: "Nhân tiện, hai tên đó đâu rồi? Chúng là sát nhân, các anh bắt được chưa?"
Cảnh sát Trần không trả lời thẳng, sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm nghị. Ông đứng dậy rời đi trước ánh mắt dõi theo của tôi. Tôi mệt mỏi chìm vào chăn, chai truyền dịch sắp cạn.
Còn hai ngày nữa, không biết thời gian có đủ để truy bắt chúng không.
***
18
Bố mẹ phát đi/ên vì lo lắng. Sau khi cảnh sát Trần rời đi, họ vội vã từ thị trấn nhỏ lên bệ/nh viện. Họ nói chú Trần cũng muốn đến nhưng dì Lâm lại lên cơn nên không rời được. Nói xong, mẹ lấy tay áo lau nước mắt.
Bố mẹ xin nghỉ học giúp tôi. Trong thời gian này, tôi ở lại viện dưỡng thương. Vết thương trên đầu không sâu, xét cho cùng là do tôi tự đ/ập, vừa đủ để có thương tích nhưng không khiến mình hôn mê.
Đáng sợ là việc không có thức ăn nước uống, vết thương sau gáy vẫn rỉ m/áu. Trong môi trường bức bí, sinh mệnh tôi đã chạm ngưỡng giới hạn.
Khi hồi phục, tôi theo dõi sát sao tình hình khu Giang Tâm. Cuối cùng, chỉ sang ngày thứ hai, cảnh sát Trần đã quay lại.
Họ yêu cầu bố mẹ tôi tạm lánh ra ngoài. Câu đầu tiên họ nói là: "Đây mới là mục đích thực sự của cậu phải không?"
Câu thứ hai: "Giờ thì cậu có thể nói thật chưa?"
Giọng tôi run bần bật: "Các anh tìm thấy tầng hầm chưa?"
Cảnh sát Trần sửng sốt: "Khu Giang Tâm làm gì có tầng hầm. Chúng tôi phát hiện một th* th/ể nữ đã phân hủy trong... một cái giếng hoang bị lấp."
***
19
Hóa ra là đáy giếng...
Con domino đầu tiên trông thật tầm thường.
Cánh bướm Nam Mỹ chỉ khẽ vỗ.
Thực ra tôi không nói dối, chỉ là bỏ sót vài chi tiết.
Thanh Thanh từng chủ động liên lạc với tôi một lần. Tôi nhớ rất rõ, đêm muộn hôm đó cũng là ngày 23. 3 giờ 10 phút sáng, trong ký túc xá, tôi bỗng gi/ật mình tỉnh giấc vì á/c mộng thì phát hiện điện thoại sáng đèn, có hai cuộc gọi nhỡ từ Thanh Thanh.
Tôi tỉnh táo ngay lập tức, vừa kích động vừa hối h/ận đến mức suýt đ/á/nh rơi điện thoại khi gọi lại. Không ai bắt máy. Tôi gọi thêm ba lần nữa mới thông.
Nhưng đầu dây bên kia chỉ vẳng tiếng thở yếu ớt, khó nhọc. Tôi nhận ra chuyện chẳng lành, gọi tên cô ấy hỏi đang ở đâu.
Cuối cùng cô ấy cũng thều thào trả lời, nhưng chỉ thốt được mấy từ: "...tối...lạnh...c/ứu..."
Cuộc gọi đ/ứt đoạn. Tôi gọi lại nhưng không còn hồi đáp. Tôi báo cảnh sát. Chú Trần cũng báo cảnh sát. Nhưng có tác dụng gì?
Điện thoại không thể định vị, không có manh mối. Cuộc gọi đó của Thanh Thanh rõ ràng nói với tôi: Cô ấy bị nh/ốt trong tầng hầm của Hạnh Bình!
Tầng hầm tối tăm lạnh lẽo! Một con người bằng xươ/ng bằng thịt bỗng dưng biến mất không dấu vết. Sau khi đăng ký án mất tích mấy ngày vẫn không tiến triển, chỉ bảo chúng tôi chờ đợi hết lần này đến lần khác!
Tôi không thể chờ thêm nữa! Hạnh Bình từng đe dọa cô ấy: "Không nghe lời sẽ tống xuống tầng hầm!" Cô ấy thậm chí có thể đã gặp nạn!
Tôi quyết định hành động. Tôi lén vào biệt thự vừa hoàn thiện. Phần lớn những gì tôi kể đều là sự thật. Nhưng mấy tháng trời ngày ngày lui tới, tôi không tìm thấy tầng hầm đâu cả.
Sau khi nắm được quy luật sinh hoạt của họ, tôi bắt đầu đột nhập bất chấp hậu quả. Chỉ cần kh/ống ch/ế tốt thời gian sẽ không khiến bác bảo vệ nghi ngờ.
Tôi khẳng định trong nhà phải có phòng bí mật, như cánh cửa ẩn kia, khó phát hiện. Nhưng dù lén vào nhiều lần, lục soát từng ngóc ngách vẫn không thấy.
Tuy nhiên mỗi lần đột nhập đều có thu hoạch. Hồ Xán tuy đ/ộc á/c nhưng không đủ gan gi*t người. Sau khi mang th/ai đứa con của nhà thiết kế, cô ta muốn rời xa Hạnh Bình nhưng sợ bị trả th/ù vì dám cắm sừng hắn nên đã thu thập bằng chứng bẩn thỉu nhiều năm qua làm lá bài đàm phán.
Xét cho cùng, chính cô ta tìm ki/ếm các cô gái, nắm rõ mọi thông tin hơn ai hết. Ngoài sở thích bi/ến th/ái, Hạnh Bình còn có một thói quen khác. Chính sở thích này là lý do Hồ Xán dám công khai tư thông với Lữ Dương trong biệt thự mà không sợ bị phát giác.
Hắn cứ nửa năm lại sang Hồng Kông một lần, mỗi lần đúng bảy ngày.