Tiểu nữ ngẩn người nhìn đống quần áo mới. Hắn phủi tuyết trên người, giọng bình thản như không:
- Ta thấy gói hành lý của nàng nhỏ bé, đoán rằng nàng không mang theo y phục cũ. Đã quyết định thành thân, tự nhiên phải sắm y phục mới.
Môi tiểu nữ mím ch/ặt, lòng dâng lên cảm giác khó tả. Nào có y phục cũ nào đâu, chỉ toàn là manh áo rá/ch. Mang theo cũng vô dụng.
Chợt lóe lên ý nghĩ. Chiếc lò sưởi tay bằng đồng trên xe ngựa hôm ấy, có lẽ là hắn thấy bàn tay nữ tử bị giá lạnh nứt nẻ mà chuẩn bị sẵn.
Trong lòng dâng lên chút kinh ngạc. Không ngờ người đàn ông thô kệch này lại tâm tư tế nhị đến thế.
Ánh mắt lướt qua gian nhà gỗ sạch sẽ, bếp lửa đang ch/áy rừng rực, cùng bộ y phục đông dày dặn trên tay... Cảm giác xa lạ mà quen thuộc ấy lại len lỏi vào tim, khiến lòng ng/ực thắt lại.
Tiểu nữ cúi đầu giây lát, quay lưng nói khẽ:
- Nhạc đại ca, hôm ấy bà mối không nói rõ, có vài việc tiểu nữ cần giãi bày cùng huynh.
- Thân phận tiểu nữ vốn là tội nhân, không phải chỉ là vào ngục thông thường. Phụ thân tiểu nữ vốn là ngự y trong cung, vướng vào cuộc tranh đấu hậu cung mà bị trảm quyết. Tuy tiểu nữ không đến mức tử tội, nhưng trong sổ sách vẫn lưu dấu ấn, đi đến đâu cũng mang thân phận tội đồ.
- Dù đã nhận lời hôn sự, nhưng hai năm qua thể x/á/c tinh thần đều tổn thương, chưa thể lập tức cử hành hôn lễ.
- Nhạc đại ca nếu để bụng, hoặc sợ người đời chê cười, tiểu nữ có thể lập tức rời đi.
Thở dài một hơi, nữ tử đã nói hết những lời chất chứa bấy lâu. Người đàn ông và đứa trẻ trước mặt đều là những người lương thiện, không thể liên lụy đến họ.
- Thẩm cô nương.
Giọng nói trầm ấm vang lên sau lưng. Tiểu nữ cắn môi quay lại. Trước mắt bỗng xuất hiện một chuỗi hồ lô đường phèn. Lớp đường trong suốt bọc lấy quả sơn tra đỏ thắm, nhìn đã thấy ngọt lịm.
Nhạc Xuyên cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt bình thản:
- Tiểu Tiểu thích ăn ngọt, ta nghĩ cô nương còn trẻ, có lẽ cũng ưa thích, nên m/ua hai chuỗi. Cô nương có muốn cùng dùng chăng?
Nữ tử ngây người nhìn hắn, lại nhìn chuỗi kẹo ngọt trước mặt. Do dự giây lát, đưa tay đón lấy:
- Đa tạ.
Hắn thần sắc không đổi, chỉ khi quay người đưa chuỗi kia cho Tiểu Tiểu đang chạy tới, khóe môi khẽ cong lên nụ cười thoáng qua.
Lúc tiểu nữ cùng Tiểu Tiểu quây quần bên bếp lửa ăn kẹo hồ lô, Nhạc Xuyên vào bếp chuẩn bị cơm tối. Nàng định vào phụ giúp nhưng nghĩ mình chưa từng nấu nướng bao giờ, đành thôi.
Đêm xuống, khi hắn ngồi vá chiếc bao tai cho Tiểu Tiểu dưới ánh đèn, nhìn đường kim mũi chỉ xiêu vẹo, tiểu nữ bỗng dũng cảm bước tới.
- Để tiểu nữ làm giúp.
Hắn gật đầu, tự nhiên đưa chiếc bao tai còn lại. Một chén trà sau, nhìn đường chỉ khâu quằn quèo trên tay, tai nữ tử đỏ ửng - hóa ra cũng chẳng khá hơn hắn là bao. Xưa nay vì sợ ảnh hưởng xúc giác châm c/ứu, nàng hầu như chưa từng động đến kim chỉ.
Ánh mắt Nhạc Xuyên cũng im lặng trong chốc lát.
- Hay quá!
Tiểu Tiểu vỗ tay reo vui:
- Đường chỉ này như đám mây nhỏ, đường kia như ngọn núi, vừa hợp thành một đôi! Tiểu Tiểu thích lắm!
Đến lúc nghỉ đêm, tiểu nữ mới phát hiện Nhạc Xuyên đã chuẩn bị sẵn cho nàng một gian phòng riêng. Trong phòng dọn dẹp gọn gàng, chăn đệm gối đều mới tinh. Bên cửa sổ, chiếc bàn nhỏ đặt ngay ngắn gương đồng, lược gỗ, hộp trang điểm.
Bóng người cao lớn đứng nơi cửa phòng, đầu gần chạm vào thanh ngang:
- Thẩm cô nương, những chuyện quá khứ cô nương nhắc đến, với ta đều không thành vấn đề. Tiểu Tiểu ngày một lớn, ta làm cha có nhiều điều bất tiện, nó cần một người mẹ. Nhưng cô nương không cần miễn cưỡng. Nếu nàng bằng lòng ở lại, ta sẽ chuẩn bị lễ vật cưới hỏi đàng hoàng. Nếu không muốn, cứ an tâm ở lại đây qua mùa đông giá rét, muốn về quê hay đi nơi khác tùy ý. Còn ánh mắt thế gian, ta chưa từng để tâm, cô nương cũng không cần bận lòng.
Đêm ấy, tưởng rằng sẽ thao thức khó ngủ. Nhưng nằm trên chiếc giường êm ái, ngửi mùi thơm phảng phất của chăn đệm mới, nàng chìm vào giấc ngủ say không mộng mị đến tận bình minh.
12
Chẳng biết tự lúc nào, tiểu nữ đã ở đây hơn nửa tháng. Nhạc Xuyên ngày thường ít nói, tựa mặt hồ phẳng lặng, khó đoán được tâm tư. Phần lớn thời gian hắn đều dành cho công việc.
Giữa đông giá rét, núi đồng phủ đầy sương tuyết. Thế mà hắn vẫn lên núi sau canh tác ruộng đồng. Khi về, hoặc chăm sóc những chậu cây cảnh trong nhà kính, hoặc đóng đạc đồ gỗ ngoài sân, hoặc xắn tay áo vào bếp nấu ăn.
Tài nghệ nấu nướng của hắn khiến người kinh ngạc. Khi thì nồi thịt cừu hầm nhừ, nước dùng trắng như sữa bốc khói nghi ngút. Khi lại là dăm món rau thanh đạm, thái tỉ mỉ, bày biện đẹp mắt.
Thấy áy náy, tiểu nữ xin vào phụ giúp. Sau khi để lửa tắt ngúm, làm đổ cả hũ muối vào món ăn, lần tái xuất hiện trước bếp lò khiến hắn im lặng hồi lâu rồi nói: - Mỗi người làm việc mình giỏi, có lẽ... tốt hơn.
Tiểu nữ x/ấu hổ lui ra giặt giũ. Việc này thì không thể sai được, dù sao cũng có kinh nghiệm từ Tề phủ. Chỉ có điều nước lạnh c/ắt da, nhưng nàng đã quen rồi.
Hôm ấy, đang cặm cụi giặt quần áo, Nhạc Xuyên đẩy tới một cái máng gỗ kỳ lạ. Hỏi ra mới biết là dụng cụ giặt quay tay. Hắn làm mẫu: đổ quần áo vào thùng, xoay tay quay, bánh răng lớn dẫn động bánh răng nhỏ, quần áo xoay vùn vụt, nước văng tung tóe mà chẳng tốn sức.
Hắn nhìn nàng: - Như thế khỏi phải ngâm tay nước lạnh, muốn thử không?
Tiểu nữ đón lấy, không kìm được nụ cười tươi:
- Thử chứ, Nhạc đại ca thật giỏi.
Cúi đầu mân mê đồ vật mới lạ, khi ngẩng lên bất ngờ thấy hắn vẫn đứng đó. Dường như đã quan sát nàng rất lâu. Tiểu nữ ngơ ngác: - Tiểu nữ dùng không đúng cách sao?
Hắn ho khan, ánh mắt đảo đi nơi khác: - Ta định... hỏi cô nương tối nay muốn ăn gì.
- Tiểu Tiểu muốn ăn gì, tiểu nữ ăn nấy.
Hắn liếc nhìn nàng, giọng bỗng dịu dàng: - Tiểu Tiểu mấy hôm nay đòi ăn trứng hấp thịt bằm, ta nấu món gà kho hạt dẻ cho cô nương, có được chăng?
Tiểu nữ suy nghĩ: - Có phiền huynh không?
- Không phiền.