“Vậy thì bồi thường 10 vạn lượng bạch ngân!” Khang Lạc Hầu hiểu ra, đây rõ ràng là biết điều kiện đầu tiên không thể thực hiện nên mới trơ trẽn mở miệng như hổ đói, đằng nào quyền lực và tiền bạc cũng phải có một thứ.

Hắn trợn mắt: “Mười vạn lượng! Ngươi đúng là tham lam vô độ!”

“Hầu Gia không thể nói vậy, dù sao con gái ngài cũng h/ủy ho/ại nửa đời sau của con trai ta, 10 vạn lượng có gì là quá đáng?”

“Được! Phủ Hầu đồng ý!” Phùng lão phu nhân quả quyết nói, “Hầu Gia, số tiền này sẽ trích từ tài sản riêng của ngươi, ngày mai phải đưa đến tận nhà họ Tưởng!”

Khang Lạc Hầu tối sầm mặt mày, quả nhiên không gì qua mắt được mẫu thân. Bỏ ra 10 vạn lượng này, e rằng hắn sẽ không còn cách nào ngầm chu cấp cho Dương tiểu thư và Thanh Hòa nữa. Sự đã rồi, Khang Lạc Hầu đành nghiến răng gật đầu.

Người nhà họ Tưởng đến nhanh mà đi cũng gấp, ầm ầm khiêng Phùng Thanh Hòa rời đi. Mọi người chẳng còn tâm trạng dùng điểm tâm, lục tục trở về phòng riêng. Vui mừng nhất không ai khác chính là Khương thị - Hầu Gia hết tiền riêng, từ nay mỗi đồng hắn tiêu đều phải qua tay chủ mẫu. Nàng cảm thấy lần này mình đã nắm chắc được chồng.

Thoắt cái nửa tháng trôi qua, Phùng Lâm Duyệt du học trở về khiến phủ Khang Lạc rộn rã trở lại. Trong bữa cơm trưa đoàn viên, nhìn các con ưu tú, trong nhà cũng không còn Dương thị và Phùng Thanh Hòa đáng gh/ét, Khương thị cảm thấy nửa tháng qua là khoảng thời gian thoải mái nhất từ khi về làm dâu phủ Hầu.

Bỗng có người báo tin: Dương tiểu thư ở trang viên phát bạo bệ/nh suýt mất mạng, Hầu Gia lại đón nàng về. Khương thị như sét đ/á/nh ngang tai, vừa khóc lóc vừa chạy đến chính sảnh. Không ngờ cùng về còn có một phụ nữ lạ mặt.

Dương Nga khi nhìn thấy người phụ nữ kia toàn thân run lẩy bẩy, mắt né tránh, núp sau lưng Khang Lạc Hầu.

Hầu Gia tưởng nàng sợ Khương thị gi/ận dữ nên ôm nàng vào lòng: “Khương thị, ngươi đừng quá đáng! Không thì bản hầu sẽ rời phủ này, cùng nàng đến sống ở trang viên! Đằng nào ta cũng không làm Hầu Gia được bao lâu nữa, ta đã dâng biểu xin nhường ngôi cho Lâm Duyệt rồi.”

“Hầu Gia, ngươi... Các người quá đáng!” Khương thị r/un r/ẩy chỉ tay vào hai người, không thể tin được họ dám công khai như thế.

“Dân phụ Dương Tống thị bái kiến Hầu Gia, phu nhân!” Người phụ nữ lạ mặt đúng lúc cất tiếng, quy củ hành lễ. Thấy có người ngoài, Khương thị nén gi/ận hỏi: “Ngươi là ai?”

“Bẩm phu nhân, dân phụ vốn họ Dương lấy chồng họ Tống, người Dương Châu. Chồng tôi là Tống Vạn Lý, nguyên là chủ thương hội Dương gia, bị kẻ x/ấu h/ãm h/ại.”

“Ừm, muốn minh oan cho chồng ư? Vậy nên đến Phủ Doãn Kinh Triệu, đến phủ Hầu làm gì?”

“Bẩm phu nhân, tiện phụ đến đây vì hai việc: Một là chỉ đích danh hung thủ gi*t chồng tôi, hai là nhận lại đứa con duy nhất lưu lạc của Dương gia.”

“Vô lý! Dương Châu cách xa kinh thành, phủ Hầu không hề có nghiệp ở đó, việc này liên quan gì đến chúng ta?”

“Bẩm phu nhân, hung thủ chính là Dương tiểu thư trong phủ!” Người phụ nữ chỉ thẳng vào Dương Nga, ánh mắt đầy h/ận th/ù.

“Ngươi nói bậy! Ta không quen biết ngươi! Hầu Gia, ta không biết người này, hãy đuổi cô ta đi!” Dương Nga hoảng lo/ạn gào thét.

“Không được bịa chuyện! Người đâu, đuổi cô ta đi!” Khang Lạc Hầu không nỡ nhìn người yêu sợ hãi, quát tháo ầm ĩ.

“Khoan đã! Ngươi nói rõ ràng, nếu sự thật đúng như vậy, bản phu nhân sẽ làm chủ cho ngươi!” Khương thị nhận thấy đây là cơ hội tốt để trừ khử Dương tiểu thư.

“Vâng, thưa phu nhân. Dương tiểu thư vốn là kỹ nữ Dương Châu do tiên phu tôi chuộc từ lầu xanh về làm thiếp. Sau này khi Hầu Gia phụng chỉ đến Dương Châu tuyển chọn hoàng thương, tiên phu liền nghĩ ra mỹ nhân kế, sắp đặt cho Dương tiểu thư giả vờ bị quấy rối ở tửu lâu. Hầu Gia lúc trẻ m/áu nóng đã ra tay c/ứu giúp.

Dương tiểu thư từng lăn lộn phong trần nhiều năm, hiểu rõ lòng đàn ông nên dễ dàng chiếm được cảm tình của Hầu Gia. Nàng thường xuyên thổi gió bên gối, nào ngờ Hầu Gia cương trực không thiên vị trong việc tuyển chọn. Tiên phu không trúng hoàng thương lại mất luôn mỹ nhân, đúng là mất cả chì lẫn chài.

Nhưng thấy Hầu Gia thực lòng yêu quý Dương tiểu thư, tiên phu cũng thuận theo nhân duyên, không vạch trần thân phận nàng.

Sau khi Hầu Gia về kinh, một tháng sau truyền tin đại hôn, Dương tiểu thư tưởng mình bị ruồng bỏ nên quay về làm thiếp cho tiên phu.

Nửa năm sau, có tin đồn Hầu Gia bị lão phu nhân ép cưới vợ, không yêu tân phu nhân mà vẫn nhớ thương người con gái Dương Châu. Dương tiểu thư liền bỏ trốn một đêm, biệt tích.

Tiên phu sai người đi tìm khắp nơi, sau biết nàng đã làm thiếp trong phủ Hầu. Ai ngờ Dương tiểu thư vì diệt khẩu đã thuê sát thủ gi*t chồng tôi giữa đường. Con người này quả thực không bằng thú vật!”

“A! Ngươi nói bậy! Vu oan cho ta! Ta gi*t ngươi!” Dương tiểu thư gào thét, đi/ên cuồ/ng xông lên vật lộn với Tống Dương thị. Hai người đ/á/nh nhau hỗn lo/ạn.

Khang Lạc Hầu và Khương thị đờ người không phản ứng kịp. Mãi đến khi Tống Dương thị vật ngã Dương Nga, siết cổ đối phương, tiếng kêu c/ứu của Dương thị mới khiến Hầu Gia tỉnh táo. Hắn đ/á mạnh Tống Dương thị ngã lăn, đỡ Dương tiểu thư dậy: “Đồ khốn! Ai cho ngươi gan lớn vu oan người phủ Hầu? Người đâu, tống cổ cô ta!”

“Tôi không nói dối! Chính là con điếm này, dù hóa tro tôi cũng nhận ra!”

“Xạo sự! Dương tiểu thư hiền lành yếu đuối, sao làm chuyện thuê sát thủ được? Ngươi có bằng chứng không?”

“Có! Con có bằng chứng!” Phùng Lâm Duyệt bước vào sảnh lớn: “Bái kiến phụ thân, mẫu thân.”

“Đại lang, không được bừa bãi! Con thật có chứng cứ?” Khương thị kéo con trai lại, vừa tin vừa ngờ.

“Thưa cha mẹ, con lần này du học đi ngang Dương Châu, tình cờ c/ứu được Tống Dương thị đang ăn xin. Nghe nàng kể hết sự tình, con không dám tin nên bí mật điều tra, không ngờ tìm được chứng cứ x/á/c thực.”

“Lâm Duyệt! Con biết tội vu cáo người khác mưu sát là gì không? Là phải vào ngục đó! Con tuyệt đối không được nói bừa!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
1.53 K
2 Bí mật vỡ lở Chương 15
4 Cha của cô ấy Chương 23
5 Linh Hồn Giao Thoa Chương 12
7 Mất Nét Chương 10.
8 Thay Muội Gả Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Trọng Sinh, Tôi Lại Rung Động Với Chồng Cũ

8
Tôi phí hết tâm cơ bẻ cong Hạ Vân Phàm, cùng anh đi qua gần hai mươi năm mưa gió. Từ tay trắng gây dựng sự nghiệp, đến cùng nhau đăng ký kết hôn ở nước ngoài, tôi từng cho rằng chúng tôi sẽ nắm tay nhau đi hết đời này. Nhưng tình yêu nồng cháy rồi cũng bị năm tháng mài mòn. Chúng tôi bắt đầu lạnh nhạt, bắt đầu cãi vã, bắt đầu nhìn nhau mà chán ghét. Ngày tôi xé nát giấy đăng ký kết hôn, tôi tưởng cuối cùng mình cũng được tự do. Không ngờ ngay hôm đó, anh gặp tai nạn máy bay, còn tôi chết trong một vụ tai nạn xe. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi và Hạ Vân Phàm cùng quay về năm mười tám tuổi, trở lại ngày đầu tiên gặp nhau. Lần này, tôi quyết định không bẻ cong anh nữa. Không theo đuổi anh nữa. Không yêu anh nữa.
Boys Love
Hiện đại
0